Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
"Chu Như à!"
Đỗ Quyên cảm thấy như thể đã rất lâu rồi không nghe thấy cái tên này.
Nhưng cái tên này vừa vang lên, mọi ký ức về Chu Như trong Đỗ Quyên đều sống động trở lại. Không thể khác được, Chu Như là một người có sức ảnh hưởng lớn.
Cô ta, khi xuất hiện thì như cái que khuấy thùng phân, lúc đi cũng để lại cả vệt khói dài, khiến người ta bực mình.
Đỗ Quyên khó hiểu, nói: "Không phải Cát Trường Trụ gh/ét Chu Như lắm sao? Lúc trước hắn còn thề sống thề ch*t đòi ly hôn kia mà? Lẽ nào lại còn có thể thích Chu Như lần nữa?"
Cừu Đại Mụ cũng không hiểu, lắc đầu: "Chịu, tôi cũng chẳng hiểu nổi đám thanh niên bây giờ nghĩ gì. Tôi già rồi, chẳng hiểu nổi mấy người trẻ tuổi này. Tuy Uông Xuân Diễm... nhưng dù sao người ta cũng đã kết hôn rồi, Cát Trường Trụ không nên lằng nhằng với Chu Như nữa chứ."
Không cần biết Uông Xuân Diễm có tiếng tăm thế nào, từ khi kết hôn cô ta chỉ biết giúp chồng dạy con, chẳng làm điều gì sai trái cả.
Lần này là Cát Trường Trụ sai rồi.
Thật là, chẳng thèm nhìn lại mình là ai, còn muốn ăn trong bát, ngó trong nồi.
Đỗ Quyên hỏi: "Sao các dì không lên lầu xem thử?"
Cừu Đại Mụ nhỏ giọng: "Cát Trường Linh về rồi, không cho ai đứng ngoài hành lang hóng chuyện, đuổi hết cả rồi. Chị Cát cũng ở trỏng, ai dám dán mắt vào cửa mà nhìn, cũng là nể mặt chị Cát thôi. Tôi thấy chị Cát khổ nhất đó, người tốt như vậy mà lại có đám thân thích thế này. Thật là muốn mạng, ngoài mất mặt ra thì chỉ có mất mặt. Hết năm hết tháng mà chẳng được yên. Chị ấy thật không dễ dàng gì. Cô không biết đâu, sáng sớm tôi còn thấy chị ấy mừng tuổi thằng bé nhà Uông Xuân Diễm năm đồng đó, trời ơi, cho nhiều quá trời, ai lại chiều con như vậy. Chị ấy đúng là bị thằng em trai này đào mồ cả đời."
Đỗ Quyên im lặng.
Cừu Đại Mụ nói tiếp: "Nếu không phải muốn để lại nhà cho thằng em lấy vợ, chị ấy đâu có xin ra đảo làm việc. Chị ấy cũng khổ tâm lắm. Tôi không hiểu nổi, người mạnh mẽ như chị ấy sao lại không dứt khoát được chuyện gia đình. Bà mẹ chồng ch*t ti/ệt của chị ấy hồ đồ, trước khi ch*t còn muốn ép hai đứa con gái làm trâu làm ngựa cho con trai. Cô xem, ch*t rồi còn bày thêm việc cho con gái. Chị Cát với Cát Trường Linh cũng hồ đồ, sao hai người không tỉnh ngộ ra chút nào vậy? Tôi già thế này còn đi học lớp xóa m/ù chữ cũng biết trọng nam kh/inh nữ là sai trái. Đỡ đần em trai thì càng ng/u xuẩn. Hai chị em chẳng hiểu gì cả."
Đỗ Quyên đồng tình: "Đúng vậy đó, giác ngộ của dì còn cao hơn người thường."
"Chứ sao!"
Hai người đang nhỏ giọng bàn tán thì nghe trên lầu vọng xuống tiếng thét chói tai của Cát Trường Linh: "Chu Như, con tiện nhân kia, đi rồi mà vẫn không quên bỏ bã cho nhà tao, đúng là thứ vô liêm sỉ. Tao phải viết thư, tao phải viết thư cho lãnh đạo của nó, tao phải tìm họ xử lý, phải tống cổ nó về quê. Tao phải hỏi xem, sao lại không quản lý con tiện nhân này cho tốt, để nó viết thư quyến rũ chồng người ta. Nó là cái thá gì chứ!"
Cát Trường Linh ch/ửi rất lớn tiếng, ai nấy đều nghe thấy.
Đỗ Quyên thầm nghĩ Cát Trường Linh vốn là người bình thường, nhưng cứ hễ đụng đến chuyện của em trai là lại phát đi/ên lên.
Cát Trường Linh vẫn tiếp tục: "Trường Trụ, nhất định không được qua lại với nó, mày quên chuyện nó cắm sừng mày rồi à? Vừa dỗ ngọt mày bảo chưa chuẩn bị gì, muốn ngủ thêm chút nữa, quay sang đã hẹn hò lén lút với thằng cha nào mới gặp có hai lần. Mày quên nó không chỉ cắm sừng mày mà còn tr/ộm tiền nhà mình bỏ trốn nữa à? Người ta chà đạp mặt mày xuống đất rồi, mày còn làm như không có chuyện gì xảy ra. Mày còn liên lạc với nó! Mày không thấy gh/ê t/ởm à?"
Cát Trường Trụ ôm đầu ngồi xổm dưới đất, cuối cùng cũng bùng n/ổ, đột ngột đứng dậy hét: "Đủ rồi, mày nói đủ chưa, dựa vào cái gì mà mày cứ chì chiết tao mãi thế. Mày không muốn tao được yên ổn à? Tao giỏi giang thế này, nó còn yêu tao thì có gì sai!"
"Mày bị đi/ên à? Nó yêu mày? Nó chẳng qua là hết thời khổ cực nên muốn bám lấy mày để trèo lên thôi. Sao? Mày còn muốn nối lại tình xưa, để nó cắm thêm cho mày cái sừng nữa à?"
Cát Trường Linh cay nghiệt: "Sao? Mày thích đội mũ lắm à? Mày còn có liêm sỉ không đấy?"
Đỗ Quyên kinh hãi, nhỏ giọng: "Cát Trường Linh gh/ê vậy, dám m/ắng Cát Trường Trụ luôn kìa, trước đây đâu có dám."
"Ấy, cô quên rồi à? Chị Cát ở nhà đó thôi, có chị Cát ở nhà thì Cát Trường Linh chẳng sợ ai hết, đừng thấy hai chị em hay tị nạnh nhau, nhưng gặp chuyện thì vẫn dựa vào chị Cát thôi."
Đỗ Quyên à một tiếng thật dài, lúc nãy còn tưởng Cát Trường Trụ với Uông Xuân Diễm cãi nhau, hóa ra là Cát Trường Linh với Cát Trường Trụ cãi nhau. Uông Xuân Diễm thì chẳng thấy động tĩnh gì.
Cát Trường Linh tiếp tục: "Em trai à, tỉnh táo lại đi, mày có biết mày đã có vợ rồi không hả? Sao mày không sống cho tốt với Uông Xuân Diễm đi, còn tơ tưởng đến Chu Như làm gì! Con tiện nhân đó có gì đáng mà mày phải nghĩ đến!"
"Tao không có!"
Cát Trường Trụ gào lên: "Tao đã bảo tao không có rồi, nó thích tao, nó ái m/ộ tao, nó muốn cưới tao, tao có muốn nối lại tình xưa đâu. Mày cứ lải nhải mãi, không tin tao được à? Tao bảo tao không có, tao thừa nhận tao có viết thư, nhưng viết thư thì sao chứ, tao có định cưới nó thật đâu. Tao đùa nó chút thì sao?"
"Mày không cưới nó thì tránh xa nó ra, sao? Tiền tem không tốn à? Mày có bị bệ/nh không vậy! Mày đùa nó? Nhỡ đâu nó lại lừa mày nữa thì sao? Mày tưởng mình thông minh lắm à!"
"Mày đủ rồi đấy! Cát Trường Linh, tao không nổi đóa lên là mày không yên đúng không? Mày coi tao là chồng mày à, mày huấn chó đấy à? Cái nhà này chưa đến lượt mày làm chủ đâu. Mày quên mày đã hứa với mẹ thế nào rồi à? Mày ngoan ngoãn bỏ tiền ra là được, chuyện của tao chưa đến lượt mày quản, mày là cái thá gì, mày chỉ là con chó của tao thôi."
"Bốp!"
Chị Cát đột nhiên đứng dậy, giáng một bạt tai như trời giáng.
"Á!"
Cát Trường Trụ không tin nổi nhìn chị gái.
"Bốp! Bốp! Bốp!"
Tiếp đó là ba bạt tai nữa.
Cát Trường Trụ bị đ/á/nh ngã ngồi xuống đất.
Chị Cát mặt lạnh tanh, nói: "Mày ăn nói với chị mày như thế hả? Bao nhiêu năm nay, nó đối tốt với mày chẳng khác nào cho chó ăn có phải không? Cát Trường Trụ, sao mày lại thành ra thế này, sao mày lại ích kỷ như vậy!"
Cát Trường Trụ mím môi không nói gì.
Uông Xuân Diễm thấy chị Cát nổi gi/ận thì vội vàng đứng bên cạnh Cát Trường Trụ, nhỏ nhẹ: "Chị Cả, chị đừng gi/ận. Chị Hai, chị cũng bớt gi/ận đi. Tất cả là tại em, tại em thấy thư của Chu Như nên khó chịu trong lòng. Thành ra mới khiến mọi người nổi nóng theo. Em... thật ra em không giấu gì các chị, em vẫn còn khúc mắc với Chu Như. Cứ nghĩ đến chuyện Trường Trụ đã từng thích cô ta như vậy là em lại gh/en. Em thấy lá thư kia là không kìm được. Nhưng nghĩ kỹ lại thì Trường Trụ trả lời thư đâu có ý định nối lại tình xưa. Tất cả là tại em, tại em quá xúc động, khiến mọi người khó chịu. Chị Cả, chị Hai, là em không tốt. Trường Trụ cũng không cố ý, anh ấy chỉ lỡ lời thôi, anh ấy biết lỗi rồi. Các chị đừng trách anh ấy, đừng trách anh ấy."
Chị Cát nhíu mày: "Cô..."
Chị muốn nói gì đó, nhưng môi mấp máy rồi lại thôi.
Chị thừa biết Uông Xuân Diễm không phải dạng vừa, nhưng cô ta vẫn muốn vun vén cho cái nhà này, muốn sống tốt với em trai, có tâm cơ thì có tâm cơ vậy. Ít nhất thì nhà êm cửa ấm vẫn là điều tốt.
Cát Trường Linh bĩu môi, không nói gì, Uông Xuân Diễm diễn trò này lừa ai chứ, nhưng cô cũng giống chị gái, nghĩ Uông Xuân Diễm có thể sống tốt với Cát Trường Trụ là được.
Chỉ có Cát Trường Trụ là cảm động trước Uông Xuân Diễm.
Anh ta nói: "Vợ à, anh biết em là tốt nhất mà."
Uông Xuân Diễm tội nghiệp: "Em không trả lời thư Chu Như, được không?"
Cát Trường Trụ trong lòng cười như nở hoa, xem ra, anh vẫn có sức hút gh/ê g/ớm.
Ngoài mặt anh ta ra vẻ bình tĩnh, gật đầu: "Được thôi." Rồi nói thêm: "Anh vốn cũng không định nối lại tình xưa."
Thực ra anh ta hồi âm chủ yếu là để s/ỉ nh/ục Chu Như.
Yêu sinh h/ận, đó chính là Cát Trường Trụ.
Uông Xuân Diễm nũng nịu: "Trường Trụ à ~"
Cát Trường Trụ xoa đầu cô: "Được rồi, được rồi, em xem kìa, mắt còn đỏ hoe rồi này."
"Em sợ quá, em sợ anh bị Chu Như cư/ớp mất."
Cát Trường Linh không nhịn được, nói: "Mày đúng là đồ vô dụng, Chu Như loại đó mà mày cũng coi là chuyện, nó là cái thá gì. Mày dù sao cũng hơn nó."
Cát Trường Linh nói vậy không phải đểu giả, mà là thật lòng nghĩ vậy.
Đừng thấy Uông Xuân Diễm tiếng tăm không tốt, nhưng từ khi kết hôn lại rất thành thật, ngoài đi làm ra thì chỉ ở nhà, chẳng có ý đồ x/ấu gì. Còn Chu Như thì khác, rõ ràng đã gả cho Cát Trường Trụ rồi mà vẫn dùng lời ngon tiếng ngọt để trì hoãn chuyện động phòng, cuối cùng thì dễ dàng ngoại tình.
Nếu cô ta tìm được người tốt thì còn nói làm gì, đằng này lại tìm phải cái gì. Một tên vô dụng, còn muốn chiếm tiện nghi của nhà cô. Thật khiến người ta c/ăm h/ận. Cát Trường Linh gh/ét Chu Như đến tận xươ/ng tủy.
Không chỉ vì những chuyện đó, mà còn vì Chu Như gieo rắc mầm mống chia rẽ mối qu/an h/ệ giữa hai chị em cô. Điều này càng khiến Cát Trường Linh h/ận hơn. Cô thầm thề, nhất định phải cho Chu Như biết tay.
Đừng tưởng đi rồi là xong chuyện.
Cô liếc nhìn lá thư Chu Như gửi tới, hừ, cô nhất định phải tố cáo con tiện nhân này. Nó có ý đồ phá hoại hạnh phúc gia đình người khác, đừng hòng sống yên ổn.
Cả nhà nhờ Uông Xuân Diễm tỏ ra yếu đuối mà dịu xuống, Đỗ Quyên thì chẳng còn gì để xem, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Thế là hết à? Sao mà đầu voi đuôi chuột vậy?"
Cầu bác gái nói: "Ừa, hết rồi à? Chán thế?"
Thím Lan không biết từ đâu xuất hiện, bực bội: "Chị Cát ở nhà, nhà này có làm ầm ĩ cũng không nổi."
Chị Cát chính là thần hộ mệnh của nhà Cát, chỉ cần chị còn ở đó, Cát Trường Trụ đừng hòng làm lo/ạn.
Đỗ Quyên bĩu môi, cảm thấy chẳng còn gì để xem, lại phồng má lên.
Đột nhiên, một bàn tay đặt lên vai Đỗ Quyên, cô lập tức quay đầu: "Tề Triều Dương?"
Mắt cô long lanh: "Sao anh lại về?"
Tề Triều Dương bật cười: "Tôi không về thì đi đâu? Mấy người làm gì đấy?"
Anh về nhà bố mẹ nuôi ăn Tết, nhưng buổi tối thì không ở lại đó.
Anh tò mò nhìn cảnh tượng trước mắt: "Nhà ai định làm lo/ạn đấy?"
Đỗ Quyên đáp nhỏ: "Nhà Cát."
Cô nói nhỏ: "Nhà họ vừa cãi nhau to lắm đó."
Cô ở trong nhà cũng nghe thấy tiếng ồn ào bên ngoài.
Tề Triều Dương nhíu mày: "Sắp sang năm mới rồi mà còn làm ầm ĩ?"
Chuyện này hiếm có đấy.
Đỗ Quyên đáp: "Đâu chỉ sắp sang năm mới, năm nào cũng ầm ĩ."
Tề Triều Dương nhìn Đỗ Quyên mặt đỏ bừng, nói: "Ngoài này hơi lạnh, sao em không quàng khăn cổ?"
Trời giờ lạnh thật, gió cũng lớn.
Anh tự tay tháo khăn quàng cổ của mình cho Đỗ Quyên, cô ngước mắt nhìn anh, Tề Triều Dương nói: "Xem náo nhiệt cũng phải giữ ấm chứ, đồng chí Đỗ Quyên."
Đỗ Quyên khẽ bĩu môi, nhưng mặt lại càng ửng hồng hơn.
Cầu bác gái liếc tr/ộm hai người, nhếch mép cười.
Thím Lan cũng liếc xéo sang bên này.
Trên lầu hết náo nhiệt thì dưới lầu lại có "náo nhiệt" khác, đám thanh niên cứ dính lấy nhau.
Thật khó tin, Tề Triều Dương trông thế mà lại chu đáo như vậy.
Đỗ Quyên không muốn đứng đây làm trò cười cho người ta, dù cô là người thẳng thắn nhưng cũng biết ngại chứ.
Cô hỏi: "Anh ăn tối chưa?"
Tề Triều Dương đáp: "Chưa, tôi định đến nhà em ăn chực đây này."
Đỗ Quyên cạn lời: "Anh thẳng thắn quá đấy."
Tề Triều Dương cười: "Thì tôi có coi mình là người ngoài đâu."
Đỗ Quyên thầm nghĩ người này mặt dày thật, nhưng cô lại quen với kiểu người này, chứ cứ úp úp mở mở, nói một hiểu ba thì cô chịu không nổi, đ/au đầu lắm.
Ngày thường đi làm đã phải động n/ão cả ngày rồi, hết giờ chỉ muốn ở cạnh người thoải mái thôi.
Cô cũng nhanh nhảu đáp: "Đã không coi mình là người ngoài thì còn không mau qua giúp cậu tôi một tay."
Tề Triều Dương đáp: "Được thôi, đi! À, tôi mang cho em đồ ngon này. Tôi lấy từ chỗ bố mẹ tôi..."
Đỗ Quyên hỏi: "Hả?"
Tề Triều Dương đáp: "Đào mật tươi, tôi ăn thử rồi, ngọt lắm."
Đỗ Quyên lúc này mới để ý Tề Triều Dương xách một cái túi lớn.
Cô đưa tay gi/ật lấy, thấy bên trong toàn là đào mật to, ngạc nhiên: "Bố mẹ anh không để lại ăn à?"
Tề Triều Dương đáp: "Họ không thích ăn hoa quả, tôi mang hết về cho em."
Đỗ Quyên vò đầu: "???"
Có thật không vậy?
Bố mẹ nói không thích ăn, có thật là không thích ăn không?
Mấy bà tám lén liếc sang bên này đều đầy dấu chấm hỏi, ai mà ngờ Tề Triều Dương EQ lại thấp như vậy, đào mật ngon thế ai mà không thích!
Nhìn Tề Triều Dương mà không khỏi cảm thán đúng là có vợ quên mẹ.
Chàng trai này thật là... thôi đi, ngày thường nhìn cao lãnh vậy thôi chứ cũng là đàn ông bình thường thôi.
Tề Triều Dương chẳng biết ai nghĩ gì, còn huých nhẹ Đỗ Quyên, hai người cùng nhau đi về nhà.
Tề Triều Dương giải thích: "Họ thật sự không thích ăn mà. Bố mẹ tôi không thích ăn hoa quả cũng không thích ăn rau, họ đúng là động vật ăn thịt, chỉ thích ăn thịt thôi. Mấy thứ khác thì tàm tạm."
Đỗ Quyên cũng không nghi ngờ lời Tề Triều Dương, anh đâu cần phải nói dối làm gì.
Đỗ Quyên thì tin thật, còn người khác tin hay không thì không biết.
Nhưng người khác có tin hay không cũng không quan trọng lắm.
Hai người cùng lên lầu, Đỗ Quyên hỏi: "Ủa? Chiêu Đệ về rồi à?"
Uông Chiêu Đệ vậy mà lại về, lạ thật.
So với hơn một năm trước Uông Chiêu Đệ ở nhà, giờ cô ta khác hẳn. Không chỉ b/éo ra mà còn trắng trẻo hơn, tóc cũng đen mượt. Còn mặc một cái áo khoác lông cừu nữa.
Đừng thấy là đầu xuân, tháng hai vẫn còn lạnh lắm, ở vùng Đông Bắc này mà không có áo khoác lông cừu thì chịu không nổi.
Đúng là trọng hình thức hơn giữ ấm mà.
Đỗ Quyên đ/á/nh giá Uông Chiêu Đệ, Uông Chiêu Đệ cũng đ/á/nh giá Đỗ Quyên, chỉ là tâm trạng không được tốt lắm.
Đỗ Quyên vẫn sống rất tốt, thoải mái nhẹ nhàng, cô ta có muốn so bì cũng không nói được Đỗ Quyên x/ấu xí.
Sao Đỗ Quyên không thể cứ lôi thôi lếch thếch mãi được nhỉ? Cô ta nhớ lần Đỗ Quyên từ công xã đến nhà Viên, lần đó cô lôi thôi lắm. Sao cô không giữ được cái vẻ đó? Uông Chiêu Đệ thầm than.
Cô ta đâu biết, Đỗ Quyên dù đi làm cũng không lôi thôi lếch thếch như vậy, lần đó là do đêm trước vừa đi chữa ch/áy nên không có thời gian thay quần áo, thành ra mới hơi chật vật.
Ngày thường thì đương nhiên không thế rồi.
Nhưng chỉ một lần đó bị Uông Chiêu Đệ thấy là nhớ mãi. Cô ta chỉ muốn Đỗ Quyên lôi thôi lếch thếch không bằng cô ta, nhưng Uông Chiêu Đệ vẫn là Uông Chiêu Đệ, dù có sống tốt hơn cũng không thể xinh đẹp bằng Tôn Đình Mỹ.
Cô ta mang chút ấp úng, rụt rè, uất ức và nhiệt tình.
Dù tiếc nuối vì Đỗ Quyên không lôi thôi lếch thếch, cô ta vẫn nói: "Tôi về chúc Tết, cũng thăm em trai tôi."
Đỗ Quyên đáp: "Thằng bé đáng yêu lắm."
Uông Chiêu Đệ cười, gật đầu, nhưng không nhịn được nói: "Em trai tôi thì có chút đáng yêu, nhưng vẫn không bằng con trai của chúng ta... À, cái gì, tôi đi trước đây, tôi còn phải về nấu cơm nữa."
Đỗ Quyên đáp: "Hả? À."
Uông Chiêu Đệ suýt nữa thì lỡ lời, vội vàng chuồn đi, Đỗ Quyên với Tề Triều Dương nhìn nhau, đến khi vào phòng Đỗ Quyên mới nhỏ giọng: "Cô ta có phải định nói là không đáng yêu bằng con trai của Viên Hạo Ngọc không?"
Tề Triều Dương gật đầu im lặng.
Đỗ Quyên cạn lời.
Đỗ Quốc Cường hỏi: "Hai đứa làm gì đấy? Vừa vào nhà đã ngơ ngác thế kia."
"Tụi con vừa gặp Chiêu Đệ, Chiêu Đệ..."
Đỗ Quyên kể lại hết.
Đỗ Quốc Cường cạn lời, nói: "Uông Chiêu Đệ đúng là người chất phác."
Đỗ Quyên ngạc nhiên: "Cái này mà gọi là chất phác được á?"
Đỗ Quốc Cường hỏi ngược lại: "Thế không thì sao? Chuyện này mà không chất phác á?"
Đỗ Quyên lắc đầu: "Không hiểu nổi."
Đỗ Quốc Cường cười: "Đến tao còn không hiểu nổi thì mày hiểu làm sao? Tình cảm là thứ phức tạp nhất trên đời. Như tình cảm thuần khiết của tao với mẹ mày ấy, hiếm lắm đấy."
Đỗ Quyên lại sốc, dù là sự thật nhưng ba cô tự tin quá rồi đấy.
Tề Triều Dương cười nhìn bố con họ cãi nhau, Đỗ Quốc Cường quát: "Tề Triều Dương mày nhìn gì đấy, còn không mau đi giúp cậu một tay."
Tề Triều Dương lập tức đáp: "Vâng!"
Anh xắn tay áo lên, chẳng coi mình là người ngoài.
Đỗ Quốc Cường hỏi: "Mà này, ngoài kia ầm ĩ chuyện gì thế?"
Đỗ Quyên đáp: "Chuyện lá thư của Chu Như thôi, làm nhà Cát mất vui, nhưng cũng không có gì to t/át đâu."
Đỗ Quốc Cường nói: "Chu Như đúng là..."
Ông không ưa Chu Như chút nào, con người thần thần q/uỷ quỷ.
"Tao nói cho mày biết, đừng thấy Chu Như lại viết thư dây dưa với Cát Trường Trụ, chứ nó chắc cũng chẳng thích Cát Trường Trụ gì đâu. Chắc là giờ xuống nông thôn, lại vì làm mấy chuyện bậy bạ mà tiếng tăm không tốt, muốn tìm Cát Trường Trụ để thoát khổ thôi."
Trần Hổ Mai càu nhàu: "Ông nói thế thì ai mà bênh được nó?"
Đỗ Quốc Cường đáp: "Tao không tin đâu."
Không phải họ kh/inh người, mà là Chu Như vốn là người bướng bỉnh, cố chấp, chỉ nghĩ đến bản thân, hơn nữa không phải tự nhiên mà thành ra thế, mà là từ nhỏ đã được dạy dỗ như vậy. Hai mươi năm thói quen thì đâu dễ thay đổi.
Nhưng phải nói, bà mẹ kế của Chu Như cũng á/c thật.
Đỗ Quốc Cường nói: "Thôi bỏ đi, tao thấy nó đừng hòng trèo lên nhà Cát. Mày tưởng Cát Trường Trụ dễ dãi không nhớ th/ù à? Chắc Cát Trường Trụ h/ận nó ch*t đi được. Nó chỉ có thể s/ỉ nh/ục Chu Như thôi."
Trần Hổ Mai hỏi: "Ông biết?"
Đỗ Quốc Cường đáp: "Sống trong một khu bao nhiêu năm nay, ai mà không biết ai."
Cát Trường Trụ đúng là liếm chó, nhưng càng như vậy thì càng dễ trở mặt thành th/ù.
"À phải, Đỗ Quyên, có chuyện tao muốn nói với mày, ủy ban khu phố muốn điều mày qua hỗ trợ." Tề Triều Dương từ bếp đi ra, lau tay.
"Cái gì cơ?"
Đỗ Quốc Cường không tin nổi, anh em nhà Trần thì há hốc mồm.
Đỗ Quyên thì phun cả ngụm nước.
Cô nói: "Họ bị sao thế, điều tôi đi làm gì? Chúng ta có cùng hệ thống đâu! Th/ần ki/nh à! Mà tôi có biết gì đâu."
Tề Triều Dương đáp: "Tôi cũng mới biết hôm nay thôi. Hôm nay tôi về nhà bố mẹ ăn Tết thì nghe họ nói."
Đỗ Quyên càng ngơ ngác.
Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra vậy?
Tề Triều Dương nói: "Tôi đoán là họ biết em không thích đi nên muốn dùng quyền để ép em qua hỗ trợ. Nhưng vì hai ta yêu nhau nên họ cũng hơi e dè, chắc không muốn đắc tội nhà tôi. Nên hôm nay đến chúc Tết mới nói trước với bố mẹ tôi."
Mặt Đỗ Quyên khó coi.
Tề Triều Dương vội nói tiếp: "Bố mẹ tôi đương nhiên không đồng ý rồi, đừng nói chúng ta chưa là gì của nhau, dù là người một nhà thì họ cũng không thay em quyết định. Nên họ đã m/ắng cho một trận, cũng ám chỉ nếu họ làm bậy thì nhà tôi cũng không bỏ qua. Nên chuyện này chắc không xảy ra đâu."
Đỗ Quyên vẫn cau có.
Tề Triều Dương nói: "Thật ra bố mẹ tôi đều thấy chuyện này không thành nên không cần nói cho em biết làm gì, tự nhiên gây thêm bực mình thôi, không đáng. Nhưng tôi nghĩ vẫn nên cho em biết thì hơn. Trong lòng em cũng có chút đề phòng, đối với ủy ban khu phố thì cảnh giác hơn. Mấy người đó chỉ muốn bắt lính tráng kéo em đi làm việc thôi."
"Tốt! Mấy tên khốn kiếp này, không có chuyện gì còn nhòm ngó con gái tao, muốn ch*t hả, sao ai cũng khốn nạn thế! Bà đây liều mạng với chúng nó..." Trần Hổ Mai vứt khăn lau định xông ra ngoài.
Đỗ Quốc Cường vội ngăn lại: "Bà làm gì thế, đừng nóng như vậy, không đến mức phải làm ầm ĩ lên đâu, thật không đáng!"
Ông giữ ch/ặt vợ, nói: "Chuyện này còn chưa thành, bà mà đi làm ầm ĩ thì lại để người ta có cớ."
Đỗ Quyên hít sâu một hơi, nói: "Họ bị bệ/nh à? Điều tôi đi làm gì?"
Đỗ Quốc Cường đáp: "Vì mày giỏi tìm đồ."
Đỗ Quyên ngạc nhiên nhìn Tề Triều Dương, tưởng mình nghe nhầm.
Tề Triều Dương nói: "Thật đó, họ thật sự vì chuyện này. Em còn nhớ vụ tr/ộm m/ộ không?"
Đỗ Quyên gật đầu: "Đương nhiên nhớ, bị hai tên m/ập ốm cư/ớp công, rồi lộ thân phận mấy người kia. Họ không phải bị xử rồi à? Bản đồ của họ cũng chỉ có chút xíu, còn không chắc thật giả nữa. Sao còn phải tìm? Mà họ vẫn chưa hết hy vọng à?"
Tề Triều Dương gật đầu: "Ừ, vẫn chưa hết hy vọng. Người ch*t vì tiền, chim ch*t vì ăn, dù mấy tên tr/ộm m/ộ để lại ít manh mối nhưng họ vẫn sống sót, tính ra cũng còn nhớ được chút gì đó. Đó đâu phải là một hai nhà tư bản, mà là cả mười mấy hai mươi năm tr/ộm m/ộ, thậm chí là mấy chục năm truyền lại tinh phẩm. Đâu dễ gì mà bỏ qua, chỉ cần một món thôi cũng đáng cả ngàn vàng rồi. Họ giấu những kho báu đó, ai mà giàu bằng quốc gia, nhưng tuyệt đối không thể dùng tiền mà đo đếm được. Họ đương nhiên không muốn bỏ qua, chỉ là chắc manh mối không nhiều nên khó tìm. Vừa hay em giúp phá mấy vụ án, nhiều người biết em đặc biệt giỏi điều tra. Nên họ mới nhắm đến em."
Đỗ Quyên ch/ửi: "Đồ chó! Đúng là một lũ khốn kiếp, tao nguyền rủa chúng nó không bao giờ tìm thấy."
Tề Triều Dương bật cười: "Em đúng là tự nhiên nhặt được phép thuật."
Đỗ Quyên nói: "Sao lại có người á/c tâm như vậy chứ, đúng là cả ngày không làm việc gì tốt."
Trần Hổ Mai lo lắng hỏi: "Vậy Quyên không muốn đi thì có sao không?"
Tề Triều Dương nghiêm túc: "Chắc chắn không sao, đừng nói Đỗ Quyên là bạn gái tôi, coi như không phải thì cũng là cấp dưới của tôi. Chỉ cần em ấy không vui thì tôi nhất định sẽ bảo vệ."
Anh cười khẩy: "Mông của họ cũng không sạch sẽ gì đâu, tôi không động vào là không muốn phá vỡ môi trường hài hòa của thành phố Sông Hoa, thay đổi quá nhanh thì khó tránh khỏi ầm ĩ. Viên Hạo Ngọc mấy người đó... dù họ cũng thất đức nhưng chỉ nhắm vào tiền, ít nhất thì còn không quá đáng."
Anh cũng vì đại cục mà suy nghĩ, ai cũng vì đại cục, chứ không thì mấy lãnh đạo ủy ban khu phố với Phạm Căn Thịnh buôn lậu đồ đạc thì cũng phải xui xẻo.
Chủ yếu là hoàn cảnh bây giờ không cho phép thay đổi.
Tề Triều Dương nói: "Đỗ Quyên em đừng gi/ận, em cứ yên tâm đi, không sao đâu."
Đỗ Quyên đáp: "Chuyện này là sao chứ."
Cô lẩm bẩm: "Thế này thì em lại chiếm tiện nghi của nhà anh rồi, nếu không yêu anh thì người ta có thể dùng quyền ép em đi rồi."
Tề Triều Dương nghiêm túc: "Nếu em nói thế thì tôi không đồng ý đâu. Tôi đã nói rồi, dù chúng ta không có gì thì tôi cũng sẽ bảo vệ em. Không chỉ tôi mà lãnh đạo của tôi cũng vậy. Ngành công an chúng tôi mà để ủy ban khu phố b/ắt n/ạt thì còn ra gì? Chắc chắn là không thể."
Đỗ Quyên khẽ cười, nói: "Em biết, em biết các anh sẽ không mặc kệ đâu. Nhưng họ đáng gh/ét thật."
Tề Triều Dương đáp: "Chỉ biết có tiền thôi."
Đỗ Quyên bĩu môi nghĩ lung tung: "Em chăm chỉ làm việc mà cũng vì thế mà bị nhòm ngó, đúng là chuyện gì cũng có thể xảy ra."
Dù mới nghe xong thì rất tức gi/ận nhưng cô cũng nhanh ng/uôi.
Cô cũng hiểu, dù thế nào thì khả năng cô bị điều đi cũng không lớn, nhưng vẫn không nhịn được nói: "Đồ khốn kiếp, sao không có sét đ/á/nh ch*t chúng nó đi."
"Được rồi, đừng gi/ận, chuyện này biết trong lòng là được, không cần để bụng." Đỗ Quốc Cường an ủi con gái.
Trần Hổ Mai nói: "Ông đúng là vô tư."
Đỗ Quốc Cường đáp: "Chúng ta dù có gi/ận thì giờ cũng không làm gì được. Mà họ có thành công đâu? Vợ à, tao nói cho bà biết, quân tử trả th/ù ba năm chưa muộn. Không vội, sớm muộn gì Viên Hạo Ngọc mấy tên khốn đó cũng xui xẻo thôi."
Trần Hổ với Trần Hổ Mai đồng loạt nhìn Đỗ Quốc Cường, im lặng không nói gì.
Tề Triều Dương ngơ ngác.
Đỗ Quốc Cường nói: "Được rồi, chúng ta biết chuyện rồi, anh đi nấu cơm đi. Đỗ Quyên em cũng đừng gi/ận, sắp sang năm mới rồi không được thế đâu, nào, ăn viên kẹo đường đi, ngọt ngào."
Đỗ Quyên đáp: "Vâng."
Trần Hổ Mai đi vào bếp, nói: "Tiểu Tề anh ra phòng khách chơi với Đỗ Quyên đi, tôi với anh trai nấu cơm, tay nghề của anh không ra gì đâu, sắp sang năm mới rồi, vẫn phải nhờ chúng tôi thôi."
Tề Triều Dương đáp: "Vâng."
Thím bình tĩnh lại nhanh thật.
Tề Triều Dương không biết, Trần Hổ Mai không phải bình tĩnh nhanh mà là bà hiểu rõ chồng mình. Đỗ Quốc Cường nói quân tử trả th/ù ba năm chưa muộn thì chắc chắn là ba năm chưa muộn. Ông nói Viên Hạo Ngọc mấy tên khốn đó có ngày xui xẻo thì chắc chắn họ sẽ xui xẻo.
Đỗ Quốc Cường không phải người dễ bị b/ắt n/ạt, đặc biệt là động đến con gái rư/ợu.
Ông chắc chắn sẽ sớm muộn gì cũng trả th/ù cho Đỗ Quyên, giờ không nổi gi/ận là vì thời cơ chưa thích hợp, nhưng ông nhất định sẽ không bỏ qua.
Chỉ là vấn đề thời gian thôi, họ chờ được.
Cũng không phải mâu thuẫn lớn gì. Không cần trả th/ù chuyên nghiệp, nhưng họ là một lũ sâu bọ, đâu phải người trong sạch gì. Sớm muộn gì cũng có ngày xui xẻo thôi.
Chính vì vậy nên Trần Hổ Mai mới nhanh chóng tỉnh táo lại.
Trần Hổ cũng vậy.
Người một nhà hiểu nhau nhất.
Đỗ Quốc Cường nói: "Nói đến, họ đúng là ki/ếm tiền giỏi thật, nhìn Uông Chiêu Đệ là biết. Tao thấy Uông Chiêu Đệ, một đứa con gái làm ấm giường mà ăn mặc còn hơn thế, không biết họ vơ vét được bao nhiêu tiền."
Trần Hổ Mai càu nhàu: "Ông nói chuyện khó nghe quá đấy."
Đỗ Quốc Cường đáp: "Họ dám làm thì còn sợ tao nói khó nghe à? Có giỏi thì đừng làm thế!"
Đỗ Quyên nói: "Thôi đừng nói chuyện này nữa."
Đỗ Quốc Cường cười: "Chuyện gì cũng không nói được."
Đỗ Quyên nói: "Nói được mà! Chúng ta nói chuyện dân tục thú vị đi? Hay là chuyện liên quan đến tr/ộm m/ộ ấy. Ba à, có gì hay không? Kể cho tụi con nghe đi?"
Đỗ Quốc Cường nói: "Mày coi tao là vạn năng à, cái gì cũng biết."
Đỗ Quyên đáp: "Ba vốn là vạn năng mà."
Đỗ Quyên rất tin ba mình, cũng ngưỡng m/ộ ba nhất.
Đừng thấy Tề Triều Dương tốt nghiệp đại học công an, Đỗ Quyên vẫn thấy ba mình giỏi hơn.
Đỗ Quốc Cường nói: "Chuyện tr/ộm m/ộ thì tao biết ở đâu ra? Nhưng trước đây tao đi tuần tra khắp hang cùng ngõ hẻm, tiếp xúc với đủ loại người nên cũng nghe được chút ít, chỉ là những chuyện đó ai biết thật giả."
Đỗ Quyên nói: "Kể đi, con cũng tò mò vì Viên Hạo Ngọc muốn đi đào bảo vật."
Đỗ Quốc Cường nói: "Mày đúng là hiếu kỳ."
Đỗ Quyên cười híp mắt.
Đỗ Quốc Cường hỏi: "Mày này, Tề Triều Dương, mày hiểu về cái này không?"
Tề Triều Dương cười: "Tôi tin vào khoa học."
Đỗ Quốc Cường xua tay: "Đi đi, tao cũng tin vào khoa học. Tin vào khoa học thì hiểu cái này cũng có sao đâu."
Tề Triều Dương hỏi: "Thật sự không sao à?"
Đỗ Quốc Cường đáp: "Đương nhiên không sao, cái đầu mày cứng nhắc quá."
Đỗ Quyên nhịn cười, phì ra một tiếng.
Tề Triều Dương cũng cười.
Mọi người đều vui vẻ, rất nhanh trong phòng đã có mùi thơm của thức ăn.
Chỉ là nhà họ vui vẻ hòa thuận thì nhà đối diện lại gào thét lên, tiếng của Bạch Vãn Thu chói tai, khóc lóc: "Dựa vào cái gì, dựa vào cái gì mà phải sang nhà mày ăn Tết. Hôm nay cũng sang nhà mày, ngày mai cũng sang nhà mày, mày ích kỷ quá đấy. Theo lý thì ngày mai phải sang nhà tao chứ."
"Bố mẹ mày đâu có coi mày là con gái, chỉ biết đòi tiền với đòi đồ thôi, mày còn về nhà mẹ đẻ làm gì! Mày xem có nhà mẹ đẻ nào như bố mẹ mày không."
"Mày nói bậy, nhà ai mà con gái không lo cho nhà mẹ đẻ? Mày xem hai cô nhà Cát còn lo cho Cát Trường Trụ kìa. Nhà mẹ đẻ là sức mạnh của phụ nữ..."
"Nhà mày lúc nào giúp được gì cho mày? Mày đúng là ảo tưởng."
...
Nhà đối diện ầm ĩ to lắm, Đỗ Quyên nghe rõ mồn một.
Nhưng mà quen rồi, quen lắm rồi.
Nhà đối diện cả ngày cãi nhau, yên tĩnh mới lạ, thế này là bình thường.
Qu
Chương 16
Chương 21
Chương 7
Chương 6
Chương 13
Chương 15
Chương 6
Chương 15
Bình luận
Bình luận Facebook