Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tối hôm đó trong ký túc xá, Nhan Y kết thúc buổi học khi nghe tiếng "Đinh! Số ngày nghỉ còn lại không đủ". Cô vội rót một ly nước uống ừng ực, cảm thấy như vừa được hồi sinh.
Liếc nhìn các bạn cùng phòng đang chăm chú học bài, Nhan Y lén vào nhà vệ sinh rửa mặt. Cô định thử dùng khả năng đặc biệt tiếp theo: "Đây là chuyến tàu đến nhà trẻ~"
Giống như lần trước, cái tên nghe rất khó hiểu. Nhưng với kinh nghiệm lướt web nhiều năm, Nhan Y liên tưởng ngay đến những bình luận đùa cợt kiểu "Đây không phải xe về nhà trẻ, tôi muốn xuống xe". Dù sao, để phòng hờ, cô quyết định thử khả năng này trong nhà vệ sinh cho an toàn.
Chín phút sau, Nhan Y bước ra sau khi x/á/c nhận mọi thứ bình thường. Cô chỉ chừa lại một phút đề phòng mất kiểm soát miệng lưỡi.
Đúng như dự đoán, cả phòng đã thay đổi. Các bạn cùng phòng giờ nằm dài trên giường với vẻ mệt mỏi rã rời. Nhan Y chớp mắt ngạc nhiên, không ngờ lời mình định hỏi bỗng biến thành:
- Các cậu làm chuyện gì đêm hôm thế? Sao trông như vừa bị ai vắt kiệt sức vậy?
Kiều Duyệt nhíu mày:
- Chúng ta vẫn ở cùng nhau cả mà. Cậu làm gì thì tụi tớ làm nấy!
Chu Mạn đỏ mặt ngượng ngùng. Trong đầu cô hiện lên toàn những suy nghĩ "màu vàng" về mấy câu vừa nghe. Cô tự trấn an: "Chỉ là học bài thôi mà, có gì đâu mà nghĩ bậy".
Kiều Duyệt trong lòng dâng lên cảm xúc phức tạp. Từ ngày đầu gặp Nhan Y với gia đình khá giả hơn, cô luôn cảm thấy bị so sánh. Nhưng gần đây, chính Nhan Y lại thường xuyên giúp cả phòng tập trung học hành. Sự kiêu ngạo ngày nào của cô bạn dường như đã biến mất.
Nàng có lẽ không còn gì để nghĩ nữa sao!
Trong lúc hai thanh âm trong đầu Chu Mạn đang tranh cãi kịch liệt thì Nhan Y đã trả lời câu hỏi của Kiều Duyệt:
“Chúng ta đúng là cùng đến lấy đồ, nhưng tớ về trước nên không biết các cậu đang làm gì! Vừa rồi tớ đi vệ sinh cũng không cùng chỗ với mọi người!”
Chu Mạn thầm nghĩ: Đúng rồi đấy! Thế nên? Tại sao chúng ta lại trông như kiệt sức thế này? Chúng ta đã làm gì chứ?
“Thế nên, các cậu tối nay chưa ăn cơm à? Tớ có bánh mì đây, mọi người có cần không?” Nhan Y nói với vẻ thẳng thắn, hoàn toàn không thấy lời mình có gì bất ổn.
Thực ra Nhan Y không định nói thế. Cô để ý ánh mắt muốn cãi lại của Chu Mạn, định giải thích thì lời vừa thốt ra đã biến thành thứ gì đó ngây ngô như Makka Pakka.
Nói xong Nhan Y cũng tự hỏi: Mình vừa nói gì thế? Mời bạn cùng phòng ăn tối trong khi họ trông kiệt sức vì học? Hai câu này có liên quan gì đâu?
Kỳ lạ là trừ Chu Mạn, các bạn khác đều không thấy có gì sai.
Từ Lập Đông cảm kích nhìn Nhan Y:
“Tụi tớ ăn tối rồi! Chỉ là học liền mấy tiếng nên giờ hơi mệt, nghỉ chút là ổn thôi!”
Dương San San gật lia lịa:
“Đúng vậy! Y Y không biết đấy, từ ngày vào trường tớ chưa bao giờ học chăm thế này! Thấy cậu nghiêm túc quá, tớ cảm thấy không học là không xong! Không ngờ lại xem sách lâu thế, thật kỳ diệu!”
Dương San San nghĩ mình chắc chịu ảnh hưởng từ Nhan Y - một “cao thủ ẩn danh” mà còn chăm chỉ, thì cô học sinh bình thường sao dám lười biếng?
Lúc đầu Dương San San chỉ làm vẻ chăm chỉ cho có. Nhưng trong phòng, Từ Lập Đông vẫn miệt mài, Nhan Y học như thi đấu, Kiều Duyệt lén lút cố gắng, đến cả Chu Mạn - đứa suốt ngày ôm truyện - cũng đổi sang sách bài tập. Cô đành nuốt nước bọt cất điện thoại, cảm giác bỏ game lúc này giống như phản bội cả phòng vậy!
Thật kỳ cục! Bình thường họ chỉ xã giao với nhau thôi mà!
Nghe xong, biểu cảm của Nhan Y và Chu Mạn đều hơi co gi/ật.
Nhan Y cảm thán sức ảnh hưởng của tính năng “Đinh! Ngày nghỉ còn ít”. Không ngờ nó không chỉ thúc đẩy cô, mà còn lan sang người khác. Thật đúng là “đoàn tàu tiến thẳng về nhà trẻ” - hiệu ứng mạnh nhưng ngắn, kèm theo chút hài hước vô tội!
Còn Chu Mạn thì tự trách: Tại sao chỉ mình cô hiểu sai câu “kiệt sức” theo nghĩa khác? Chắc do đọc nhiều truyện 18+ gần đây! Phải gội sạch đầu óc thôi - bắt đầu bằng việc... làm vài đề toán!
Khoan đã! Cô vừa tự nguyện làm đề toán ư?
Chuẩn bị lên lớp 12 đúng là ám ảnh thật! Còn hai tháng nữa mới chính thức thành học sinh cấp 3 mà cô đã bị mấy đứa bạn cuồ/ng học kéo vào m/a đạo rồi!
Dù đã khuya, Nhan Y quyết định thức làm nốt phần còn lại của tính năng “đoàn tàu nhà trẻ”. Cô không muốn ngày mai trong lớp lại vô tình “lái xe” dù đã có tính năng tự động sửa thành “tàu trẻ em”. Nhưng mặt mũi nào cô dám mất hình tượng nữa?
Thế là Nhan Y - người vừa than mọi người kiệt sức - quay ra kê bàn học tiếp tục chăm chỉ.
Mấy đứa bạn há hốc: Đây chính là sức mạnh thật của học thần ẩn danh sao? Cùng học lâu thế mà sao Nhan Y vẫn rạng rỡ thế kia?
Quả nhiên, đứa giữ vững điểm số suốt 3 năm cấp 3 không phải dạng vừa!
Bình luận
Bình luận Facebook