Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Cuộc thương nghị của nhóm người kéo dài hơn một giờ, cuối cùng mỗi tiểu tổ đều x/á/c định được phương án hành động.
Trong khoảng thời gian đó, Mao Mao căn cứ vào ngoại hình và địa điểm mà mỗi người muốn đến, đã tìm trong kho dữ liệu của đế quốc những thông tin hộ tịch phù hợp để làm giấy tờ giả mạo.
Những thân phận này hoặc là người ch*t đột ngột chưa bị phát hiện, hoặc là đã qu/a đ/ời nhưng chưa xóa hộ khẩu. Việc giả mạo trong thời gian ngắn sẽ không bị lộ.
Vệ Nguyệt Hâm nói: "Tạm thời dùng những thân phận này đã. Tối nay ta sẽ làm cho các người thân phận chính thức tốt hơn."
"Tin mới nhất đây: Vì sự kiện Trùng tộc, đế đô đang giới nghiêm toàn diện, hạn chế xuất nhập cảnh. Tuy nhiên, một số thương nhân không muốn bỏ lỡ cơ hội làm ăn nên sẽ dùng phi thuyền rời đi từ bến cảng số bảy. Ta sẽ đưa các người tới đó."
Vệ Nguyệt Hâm dùng phép thuấn di đưa cả nhóm đến bến cảng số bảy - một nơi khá hẻo lánh và ít được chú ý. Đêm xuống, nơi đây chưa bị đóng cửa hoàn toàn. Từng chiếc phi thuyền, tàu vận tải chen nhau cất cánh trong hỗn lo/ạn.
Đứng ở lối vào, Vệ Nguyệt Hâm nhìn từng người lặng lẽ biến mất trong màn đêm. Nhóm Bành Lam là những người cuối cùng rời đi.
Vệ Nguyệt Hâm nói: "Nhiệm vụ của các người là giải quyết Trùng tộc trong hạm đội Hằng Vũ - áp lực rất lớn. Hãy mang Quy Tắc theo để ta yên tâm hơn."
Nàng giơ tay, một khối đen đặc phủ đầy phù văn hiện ra: "Quy Tắc, nhờ ngươi giúp đỡ rồi."
Quy Tắc lười biếng đáp: "Yên tâm. Dù không thể trực tiếp tạo ra quy luật mới để Trùng tộc ch*t hết vào ngày mai, nhưng giúp thằng nhóc này đ/á/nh lừa chúng, khiến chúng mất trí trong phạm vi nhỏ thì được."
Vệ Nguyệt Hâm đưa Quy Tắc cho Bành Lam, dặn dò: "Nhớ cẩn thận."
Bành Lam cầm khối đen có hai vòng xoáy như mắt, gật đầu: "Mọi người đều đi rồi, chỉ còn lại ngươi ở đế đô. Ngươi cũng phải cẩn thận."
Sau khi Bành Lam cùng Ngô Minh và lão Mạnh hòa vào đoàn xe, Mao Mao từ phía sau bước ra: "Nhiệm vụ của Bành Lam nguy hiểm nhất, sao không để Trình Tuyển cùng hắn đi?"
Vệ Nguyệt Hâm giải thích: "Rút thăm quyết định ai đi cùng. Bành Lam hợp tác với ai cũng được. Đừng lo."
Mao Mao gật đầu. Vệ Nguyệt Hâm nói tiếp: "Chúng ta cũng đi thôi - đến hoàng cung. Mọi người đang hành động, ta cần tạo hậu phương vững chắc cho họ."
...
Hoàng đế Lê Hoa là một trung niên tuấn nhã, nhưng hôm nay sắc mặt vô cùng khó coi. Đám cưới công chúa dự định nắm giữ Hằng Vũ hạm đội đã biến thành thảm họa khi Trùng tộc xuất hiện ngay giữa đế đô.
"Ngô Hoàng, công chúa An Cẩn không nhớ rõ người quen, tính tình thay đổi đột ngột từ ba tháng trước - khả năng lớn đã bị Trùng tộc thay thế!"
"Ngô Hoàng, nếu công chúa bị thay thế, nghĩa là Trùng tộc đã xâm nhập hoàng thất! Cần kiểm tra toàn bộ thành viên!"
"Ngô Hoàng, xin hãy cách ly tất cả chức vụ của hoàng thất để phòng Trùng tộc lợi dụng!"
"Ngô Hoàng, cần điều tra lại đội cận vệ và y sĩ của ngài!"
Sau buổi triều, hoàng đế trở về tẩm điện, gi/ận dữ quét sạch bàn làm việc. "Từ nghi ngờ An Cẩn đến nghi ngờ cả hoàng thất, rồi cả đội ngự y của trẫm? Chúng muốn ép hoàng thất lui bước, biến thành bù nhìn!"
Mấy thế kỷ qua, quyền lực hoàng thất suy yếu dần. Các cơ quan như quốc hội, quân cơ, hành chính liên tục phân hóa hoàng quyền. Đặc biệt thế kỷ gần đây, họ luôn tìm cách bãi bỏ chế độ đế quốc.
Hoàng thất từng cố gắng đoạt lại quân quyền. Vị hoàng đế trước dùng th/ủ đo/ạn cứng rắn nắm quân cơ, nhưng kết cục là cái ch*t đột ngột. Bảy đại hạm đội phân ly, sáu hạm đội khác tuyên bố không phục tùng quân cơ. Hai đời hoàng đế sau chỉ biết cam chịu.
Lần này, Trùng tộc lẫn vào đế đô, trở thành mối nguy cho toàn đế quốc. Nhưng việc này lại xảy ra liên tiếp trong các hôn lễ của hoàng thất, khiến nhiều vị khách quý chứng kiến tận mắt.
Thảm họa ập xuống đầu hoàng thất, tạo cớ cho những kẻ khác gây khó dễ.
Hoàng đế thở dốc, không dám nghĩ nếu mình không nhượng bộ, liệu các thần tử có thực sự đổ hết tội lỗi lên hoàng thất. Đến lúc ấy, dân chúng phẫn nộ có thể lật đổ triều đình, chấm dứt lịch sử ngàn năm của Lê Hoa đế quốc.
Càng nghĩ, ông càng thấy lạnh sống lưng, mệt mỏi ngồi phịch xuống.
Sao lại đến nông nỗi này? Chẳng lẽ đế chế đã lỗi thời, mất hết thiên mệnh?
Bỗng một thái giám hốt hoảng chạy vào: "Bệ hạ! Bệ hạ! Chuyện kinh khủng! Phò mã là Trùng tộc giả dạng, công chúa thì..."
Hoàng đế không tin nổi, đứng phắt dậy: "Có đúng không? Hay là bị h/ãm h/ại?"
Thái giám mặt nhăn như khổ qua: "Mọi người trong hôn lễ đều bị thẩm vấn riêng. Đến lượt phò mã, hắn trả lời trôi chảy, nhớ rõ mọi chuyện quá khứ, suýt nữa thì được tha. Nhưng khi hắn đi vệ sinh, quan thẩm vấn cố ý cho người ch/ửi Trùng tộc. Phò mã nổi đi/ên, định gi*t hai kẻ đó liền bị bắt quả tang."
Hoàng đế tối sầm mặt, suýt m/ắng đồ ng/u. Nhưng nghĩ lại, nếu phò mã không phải Trùng tộc, sao lại phẫn nộ? Còn nếu đúng là giặc, thì lộ ra cũng tốt.
Ông nuốt gi/ận hỏi tiếp: "Còn công chúa thì sao?"
Thái giám mặt càng khổ hơn: "Sau khi bắt phò mã, quan thẩm vấn báo với công chúa rằng phò mã thật đã bị thay thế, mong nàng hợp tác điều tra. Ai ngờ..."
Hoàng đế dự cản chẳng lành: "Ai ngờ sao?"
"Công chúa nói nàng đã biết từ lâu. Nàng yêu chính là phò mã hiện tại, thề gả trùng theo trùng, dù khác chủng tộc cũng không ngăn được tình yêu này."
Hoàng đế đột nhiên tối xầm mặt, phun ngụm m/áu tươi.
Chỉ một câu nói đó của An Cẩn đủ khiến hoàng thất diệt vo/ng. Không cần ai đổ tội, chính nàng đã bôi nhọ hoàng tộc không thể c/ứu vãn.
"Bệ hạ! Bệ hạ!" Thái giám hoảng hốt kêu lên. Mấy thị vệ và ngự y ùa vào cấp c/ứu.
Hoàng đế tỉnh lại, gằn giọng: "Đồ ngốc! Đồ ngốc! Đồ ngốc! Người đâu, ta phát chỉ, trục xuất nghịch nữ này khỏi hoàng thất! Không, xử tử ngay! Lập tức xử tử bí mật!"
Không thể để một người h/ủy ho/ại cả hoàng tộc!
Nhưng lúc này, một thị vệ khác hớt hải chạy vào: "Bệ hạ! Các đại thần đang kéo đến, khí thế hung dữ lắm!"
Rõ là đến vây hãm vấn tội.
Hoàng đế gương mặt tái nhợt, bỗng già đi mười tuổi. Mọi người trong điện đều thấy trước mạt lộ của triều đình.
Trong điện im phăng phắc, chỉ nghe tiếng bước chân hỗn lo/ạn bên ngoài càng lúc càng gần. Tiếng hô của đội thân vệ đầy hoảng lo/ạn, tình thế cực kỳ căng thẳng.
Hoàng đế cười khẽ, gượng đứng dậy chỉnh lại long bào. Dù sao vẫn là đế vương, không thể mất uy nghi.
Ông thở dài: "Cho họ vào."
Bỗng một giọng nữ lạnh lẽo vang lên: "Hoàng đế định buông xuôi, để thần tử lật đổ mình sao?"
"Ai? Là ai?" Mọi người vội vây quanh bảo vệ hoàng đế.
Một luồng sáng bùng lên bao trùm đại điện, phong kín mọi lối ra. Rèm cửa bay lên, một bóng người từ từ hiện ra.
Không khí trong điện đặc quánh. Tất cả lùi lại kh/iếp s/ợ.
Thái giám quát: "Lớn mật! Ngươi là ai? Dám xông vào cung cấm!"
Vệ Nguyệt Hâm khẽ vẫy tay, tất cả thái giám, thị vệ, ngự y đều bị hất tung như lá khô rồi đông cứng tại chỗ.
Hoàng đế đơn đ/ộc đứng đó, mặt trắng bệch nhưng cố giữ phong thái: "Ngươi là ai?"
Vệ Nguyệt Hâm mỉm cười: "Ta đến giúp ngươi. Ta có thể nhân danh ngươi bắt hết Trùng tộc trong đế quốc, thậm chí đẩy lui đại quân của chúng. Như thế, ngươi sẽ khôi phục uy quyền đế vương. Quốc hội, hành chính tư, lục đại hạm đội - tất cả sẽ khuất phục trước uy nghiêm của ngươi."
"Không nói tới thời hoàng kim xưa, nhưng giữ ngôi vị thêm vài thế kỷ thì dễ như trở bàn tay."
Chương 15
Chương 18
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Chương 8
Chương 10
Bình luận
Bình luận Facebook