Trở lại cuộc sống hàng ngày làm giàu năm 1995 [Thập niên 90]

Dưới sự nhắc nhở của Giản Phong, nhiều công nhân nghỉ việc đều chỉnh đốn tinh thần, ngày ngày đến nhà máy chờ xử lý đợt hàng tồn.

Vị lãnh đạo phụ trách thanh toán đêm đó nhận được điện thoại từ đồn công an, vội vã từ nhà cha mẹ quay về. Ông ta đến đồn công an trình báo sự việc từ đầu đến cuối.

Em vợ Tiêu Quốc Phú cùng nhân viên trông coi kho gỗ đều bị tạm giữ, đợi cấp trên đến xử lý.

Vị lãnh đạo mặt mày tái mét. Dù mặc kệ em vợ Tiêu Quốc Phú, nhưng nhân viên công tác kia lại do chính ông ta sắp xếp.

"...Trong xưởng thực sự có việc b/án hàng này, nhưng có lẽ hắn hiểu nhầm."

Dù giải thích thế nào, người bị bắt vẫn là thuộc cấp của mình. Vị lãnh đạo nhớ lại nhân viên này mới đến nhà máy tơ lụa chưa lâu, chắc không dính líu gì đến Tiêu Quốc Phú, có lẽ vì thấy tiền nên mới liều làm chuyện mờ ám.

"Đây có lẽ là một sự hiểu lầm."

Vị lãnh đạo nắm lấy cơ hội giải thích với cảnh sát: "Dạo gần đây xưởng hơi hỗn lo/ạn, việc truyền đạt thông tin trên dưới chưa thông suốt."

Cảnh sát vốn không định điều tra kỹ chuyện này, chỉ xuất phát từ sự thận trọng. Giờ có lãnh đạo đến bảo lãnh, họ liền đưa giấy tờ để ông ta ký rồi cho người về.

Tuy nhiên...

Cảnh sát lấy ra một chồng thư: "Đồn chúng tôi nhận được nhiều đơn tố cáo nặc danh, đều liên quan đến Tiêu Quốc Phú..."

Những lá thư này được ném vào lúc nửa đêm, không ký tên, nhưng nội dung đều nhắm thẳng vào quản đốc Tiêu Quốc Phú. Đồn công an mở thư xem, từng chi tiết vạch trần khiến Tiêu Quốc Phú gần như không còn chỗ che thân.

Cảnh sát ngại ngùng đưa bản sao thư cho lãnh đạo: "Những lá thư này chúng tôi lưu giữ nguyên bản, đây là bản sao. Nội dung liên quan quá nhiều vấn đề. Người này ông có thể đưa về, nhưng..."

Cảnh sát chỉ em vợ Tiêu Quốc Phú: "Người này dính líu vài vụ, chúng tôi cần điều tra thêm."

Em vợ Tiêu Quốc Phú tìm được hơn chục xe hàng, một nửa thủ tục không đầy đủ, vài chiếc không có giấy phép. Khi thẩm tra kỹ, ngay cả tài xế cũng có lý lịch không rõ ràng.

Đồn công an quyết định thẩm vấn kỹ những người này, hy vọng khai thác thêm thông tin.

Bất kể em vợ Tiêu Quốc Phú sau khi vào tù có nói gì về anh rể, Tiêu Quốc Phú vẫn bị lôi vào vòng xoáy. Chỉ riêng những lá thư tố cáo đã đủ khiến ông ta hứng chịu hậu quả nặng nề.

Vị lãnh đạo nghiêm mặt: "Tiêu Quốc Phú vốn đang bị điều tra. Gần đây nhà máy cũng nhận nhiều thư tương tự... Có lẽ ngài không biết, vụ Tiêu Quốc Phú hiện đang được cơ quan điều tra thành phố theo dõi."

Một nhà máy vạn người giờ thành cảnh này, Tiêu Quốc Phú khó lòng thoát thân.

Cuộc điều tra Tiêu Quốc Phú bắt đầu từ năm ngoái. Việc cấp trên cử ông ta xử lý thanh toán phá sản nhằm loại bỏ Tiêu Quốc Phú khỏi vị trí trước để ổn định tình hình, tạo điều kiện cho cơ quan điều tra làm việc.

Cảnh sát thở dài: "Thành phố tiếp nhận thì tốt, hiện chúng tôi thiếu nhân lực điều tra. Việc này mà giao xuống, không biết xử lý thế nào."

"Vậy được, nếu có gì tôi sẽ báo cáo sau."

Nhân viên công tác kia chỉ là tay chân vặt. Tối qua khai vài câu đã khóc lóc, em vợ Tiêu Quốc Phú hứa trả một vạn đồng nên hắn liều mình đứng ra thông đồng với kho thả xe. Ai ngờ em vợ Tiêu Quốc Phú gây chuyện khiến sự việc càng lúc càng ầm ĩ.

Vị lãnh đạo đưa tên tiểu tốt ra khỏi đồn, câu đầu tiên là: "Về chờ thông báo."

Chắc chắn sẽ bị kỷ luật. Nhẹ thì giáng chức, nặng thì mất cơ hội thăng tiến, cứ thế đến tuổi về hưu.

Tên tiểu tốt lủi thủi bỏ đi. Vị lãnh đạo nhức đầu dữ dội, chồng thư tố cáo trong tay nặng như ngàn cân.

Ông ta ngồi trên xe lật từng trang xem, vừa xem vừa bật cười. Sau một tháng điều tra mà còn nhiều chuyện chưa khám phá ra.

Tiêu Quốc Phú làm việc đầy sơ hở, tham nhũng một cách vụng về. Đặc biệt sau vụ vợ cũ gây chuyện, nhiều việc càng bị phơi bày.

Trong thư tố cáo đủ thứ tội: tham ô, hủ hoá, tác phong... không gì là Tiêu Quốc Phú không dám làm.

Vị lãnh đạo lật tiếp thì thấy một cái tên quen thuộc: Giản Phong.

Ông ta nhíu mày lấy riêng bức thư này ra. Ông ta hơi bực bội Giản Phong. Rõ ràng cho hắn thuận lợi, Giản Phong lại báo cảnh sát. Sao không trao đổi trước?

Nhưng khi đọc xong nội dung, thái độ ông ta thay đổi.

Lá thư tố cáo việc thu tiền để được nhận vào làm trong xưởng, chỉ rõ mấy tên lãnh đạo nhỏ đã mượn nhà máy thu lợi bất chính. Những căn phòng tồi tàn, cũ kỹ và chật chội được định giá trên hai vạn. Sau khi b/án, bọn họ chia tiền rồi làm việc qua loa với công nhân.

Trong số may mắn b/án được nhà đúng thời cơ, có Giản Phong. Những người còn lại, vị lãnh đạo cũng có chút ấn tượng, hình như cùng nhóm với Giản Phong khi đến lấy hàng.

Ông ta để thư lại trong xe, thầm cảm thán: Quả là người mạnh mẽ. Nắm bắt cơ hội, lại có dũng khí. Việc nghỉ việc với những người như họ có lẽ không phải điều tồi tệ.

****

Vị lãnh đạo vừa về đến nhà máy, tưởng sẽ bị công nhân vây cửa đòi giải thích, nhưng thay vào đó là cảnh họ chặn cửa đòi b/án hàng tồn kho.

– Ngươi xem như trở về, cho chúng ta mở kho đi!

– Tôi phải vào lấy áo gối, drap giường!

– Tôi ở xưởng trước đây từng làm một lô tất, tôi muốn lấy chỗ đó!

......

Dòng người cuồn cuộn, chen chúc như nêm cối.

Lãnh đạo nhìn cảnh tượng này, đành phải phân phối hàng hóa trước. Bởi vì quá đông người, họ quyết định mỗi người chỉ được m/ua tối đa 1000 khối hàng, b/án hết mới được vào lại.

Công nhân không phàn nàn gì, vì không phải ai cũng có xe tải để chở hàng. Hầu hết họ dùng xe ba bánh hoặc xe đạp chở hai sọt hàng, đạp cả trăm cây số đi b/án với giá cao hơn.

Người nhận hàng nhanh chóng tản đi, tranh nhau những món đồ nghe nói quý giá trong kho tồn. Phải bố trí thêm quản kho mới ngăn được ẩu đả.

Lãnh đạo vừa thở phào thì nghe tiếng gõ cửa.

Lần này đến là Giản Phong, tay xách hai rương đồ, đứng nghiêm trang trước cửa phòng làm việc.

Lãnh đạo định giữ vẻ nghiêm nghị nhưng đành bật cười: – Vào đi.

Công nhân tìm kế sinh nhai thì có lỗi gì? Hơn nữa ông nghe nên người này đến xin hàng vì cửa hàng vợ bị tr/ộm sạch.

Tiêu Quốc Phú và gia đình hắn thật đáng kh/inh, thấy lợi là chiếm đoạt.

Giản Phong thấy lãnh đạo cười, trong lòng bớt ngượng ngùng.

– Thưa chủ nhiệm họ Cừu, chuyện này tôi làm có nguyên do...

Cừu chủ nhiệm khoát tay: – Ngồi xuống nói.

Giản Phong đặt đồ xuống: – Tôi tức gi/ận Tiêu Quốc Phú.

Đúng hơn là c/ăm h/ận. Nhà máy tơ lụa là nơi anh lớn lên, chứa bao kỷ niệm. Với Giản Phong, đây là nhà, là quê hương nuôi dưỡng tuổi thanh xuân. Giờ quê hương bị h/ủy ho/ại, sao không h/ận những kẻ lãnh đạo như Tiêu Quốc Phú?

Giản Phong mắt hơi tối: – Việc tôi làm thiếu suy nghĩ, làm phiền ngài. Ngài có gi/ận cũng phải.

Cừu chủ nhiệm: – Nhưng nếu xảy ra lần nữa, ngươi vẫn làm thế chứ?

Ông rót trà: – Không sao, ta hiểu tình cảm của ngươi với nhà máy. Làm vậy để hả gi/ận thôi.

Ông cũng hỏi: – Ngươi báo cảnh sát thì báo, sao lại khuyên mọi người đến nhập hàng?

Đêm đó Giản Phong kể hết cách bày sạp b/án hàng, chỉ điểm chỗ b/án tốt, mặt hàng dễ tiêu... Nếu báo cảnh sát bắt em vợ Tiêu Quốc Phú là nhất thời nóng gi/ận, thì chia sẻ kinh nghiệm là mạo hiểm vô ích.

Cừu chủ nhiệm xâu chuỗi mọi chuyện: Giản Phong b/án hàng thành công khiến người khác gh/en gh/ét, nên mới bị tr/ộm. Kẻ tr/ộm có thể chính là người nghe anh chia sẻ tối hôm đó.

– Ngươi không gi/ận sao?

Giản Phong cúi mắt: – Gi/ận chứ.

Anh đã xem cửa hàng Vương Mộng Mai - căn phòng trống trơn khiến anh muốn nổi đi/ên. Chính vì b/án hàng! Anh không giấu giếm, khuyên họ b/án thì họ không nghe. Giờ lại tìm anh trả thủ! Giản Phong đâu có n/ợ ai?

– Nhưng nghĩ lại thì hết gi/ận.

Giản Phong ngẩng lên: – Chủ nhiệm biết tin nhà máy đóng cửa mấy ngày nay chứ?

– Tối qua tôi về khu tập thể cũ, khóc ngoài hành lang. Khóc một lúc thì nghe mấy phòng bên cạnh cũng có tiếng khóc. Không sợ ngài chê, tôi áp tai vào tường nghe hồi lâu.

Giản Phong đắng nghẹt: – Hàng chục phòng liền kề, hầu như ai cũng khóc.

Nhà máy đóng cửa, phần lớn không tới mức túng thiếu, nhưng những người trong khu tập thể cũ thật sự không biết ki/ếm đâu ra tiền sinh nhai tháng sau.

– Nên tôi tự nhủ: thôi quên đi. Dù sao giờ tôi có vợ con, có nhà cửa, không phải lo cơm áo ngày mai.

Anh không trút gi/ận lên hàng xóm cũ, chỉ mong một ngày bắt được tên tr/ộm.

......

Giản Phong trò chuyện với Cừu chủ nhiệm xong, ra về vẫn mang theo hai rương đồ.

Hòn Đá Nhỏ vội hỏi: – Phong ca, chủ nhiệm không nhận à?

Giản Phong cười, lấy từ túi ra tấm danh thiếp. Cừu chủ nhiệm vừa nghe anh nói chuyện đã đưa cái này. Giản Phong hiểu mình đã vượt qua cửa ải này.

– Về thôi. Nhờ em nấu cơm trưa, chúng ta uống vài chén.

Tết đến, dù đông dài dằng dặc, ngày xuân vẫn sẽ thêm rực rỡ.

*****

Ngày mười hai tháng giêng, tin tức từ nhà máy tơ lụa truyền ra: Tiêu Quốc Phú cùng 28 tòng phạm bị kết tội và ph/ạt tù, hiện bị thành phố tạm giam.

Danh sách chương

5 chương
23/10/2025 01:33
0
23/10/2025 01:33
0
18/12/2025 13:26
0
18/12/2025 13:21
0
18/12/2025 13:14
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu