Cuộc Phiêu Lưu Kỳ Diệu của Kẻ Trộm Tâm Hồn tại Gotham: Giao Thoa Anh-Mỹ

"Chúng ta vào thôi!" Jason Lily tung một cước mở toang cánh cửa dẫn vào khu vực "Bóng tối", miệng hô lớn: "FBI mở cửa!"

Từ một hướng khác, Jason trố mắt nhìn "bản sao" của mình đang hùng hổ phá cửa, khó tin nói: "Rốt cuộc chuyện gì xảy ra với hắn vậy? Cái quái gì thế này, là đột nhập à? Hắn quên hết những gì Lão Dơi dạy rồi sao?"

"Jason Lily nói, chỉ cần thủ tiêu hết những ai thấy hắn thì coi như đột nhập thành công." Tim Lily ló đầu ra từ sau lưng Jason. "Tôi thấy cũng có lý."

"Đây là kiểu đột nhập gì vậy, Assassins Creed à?!" Jason thở dài, xoa đầu Tim. "Vậy là nhóc đã đi chụp ảnh cho hắn? Mọi chuyện suôn sẻ chứ?"

"Ác mộng, tôi chỉ mong hắn vứt hết mớ tơ tưởng yêu đương khỏi đầu." Giọng Tim r/un r/ẩy. "Trời ạ, hắn đơn giản là không có n/ão, hắn quên mất một người bình thường dính líu tới Red Robin sẽ gặp những gì sao!"

"Ờ, không cần phải thế chứ..."

"Chỉ nghĩ đến việc mình có thể biến thành như vậy thôi là tôi đã thấy ớn rồi!" Tim rùng mình. "Không được, tôi không chấp nhận được! Tôi với cái gã 'Thần' đó không đội trời chung!"

"Nói đi cũng phải nói lại, nhóc kia vào cũng được một lúc rồi, hắn không sao chứ?" Jason thấy cần phải nhanh chóng lảng tránh chủ đề này để bảo vệ sức khỏe tinh thần cho Red bé nhỏ. "Red bé nhỏ, nhóc có để ý tín hiệu của họ không?"

"Tín hiệu bình thường." Tim gõ bàn phím. "Thật ra, có Batman và Joker ở đó thì có gì đáng lo nguy hiểm chứ?"

"...Red bé nhỏ, đừng đem hai cái tên đó... Không, ba cái tên đặt trong cùng một câu." Jason cảm thấy da đầu tê dại. "Câu đó nghe cứ như một trò đùa địa ngục vậy."

"Cái gì... À, đúng." Tim sực nhớ ra, cũng thấy da đầu tê rần. "Jason, Joker và Batman... Đây là trò cười địa ngục gì vậy."

"Mấy người đang nói gì vậy?" Jason Lily tươi tỉnh bước ra từ lối vào mà vừa nãy hắn đi vào, cứ như chỉ đi dạo một vòng, nếu không để ý đến vết m/áu trên người hắn. "Hình như tôi nghe thấy ai đó kể chuyện cười?"

"Không! Khoan đã, sao người đầy m/áu thế kia?" Jason che mắt Tim Lily lại. "Trước kia khu 'Bóng tối' đâu có m/áu me gì?!"

"À, cái này à." Jason Lily lướt qua một vòng. "Bình thường thôi mà, vì Tim này đang ăn mòn thực tế? Nên đ/á/nh nhau cũng thật hơn một chút?"

"Nếu không có Batman Tim ở đó, tôi khó mà ra tay giải quyết nó." Amamiya Ren theo sau đi ra, gh/ét bỏ nhìn những vết m/áu lấm tấm trên người, vỗ tay một cái. "Vẫn là nên đi thay đồ."

"À, nhìn cứ như đồng phục trường nào đó." Jason Lily, với một thân đầy vết m/áu, đ/á/nh giá quần áo của Amamiya Ren. "Đây chẳng lẽ là đồng phục cấp ba của cậu sao? Thế này không dễ lộ thân phận thật sao?"

"Không sao, có đi điều tra cũng không ra đâu, dù sao đây là đồng phục của tiền bối Chu phòng." Phantom Thief bình tĩnh đẩy gọng kính. "Đây đều là kiểu dáng của 20 năm trước rồi."

"Xong rồi." Batman Tim, mình đầy vết m/áu, rung động xuất hiện từ phía sau họ.

"...Rốt cuộc mấy người làm cái gì bên trong vậy?" Jason đơn giản là không thể hiểu nổi họ đã làm gì mà ra cái tạo hình này. "Batman và Robin hạ sát thủ với Red Robin, còn Joker thì ngược lại, vì không nỡ nên chỉ bị văng chút ít m/áu? Ngay cả tôi cũng không kể loại chuyện cười địa ngục này!"

"Anh vừa nói rồi đấy, Red bự." Tim hít sâu một hơi. "'Tôi' thật là tàn á/c, anh đ/á/nh giống thật như vậy mà không có chút chướng ngại tâm lý nào sao?"

"Không, dù sao tôi là siêu tội phạm." Batman Tim bình tĩnh xoa xoa đôi găng tay dính m/áu. "Tôi gi*t người nhiều rồi, coi như thêm cả chính mình cũng chẳng có gì gh/ê g/ớm."

"...Thật đ/áng s/ợ." Jason lẩm bẩm. "Đây chẳng lẽ là Red Robin hắc hóa sao? Tim... Tôi chắc là chưa từng đắc tội cậu chứ?"

"..." Tim im lặng một cách đáng ngờ. "Không, đừng xoắn xuýt mấy vấn đề đó, làm sao để chúng ta quay về..."

Một con bướm màu xanh da trời từ đằng xa bay tới, đậu trước mặt Amamiya Ren.

"À, cô đến rồi, Lavenza." Amamiya Ren ngẩng đầu chào con bướm.

"Đây là?" Tim giải trừ Persona, suýt nữa thì ngã vì không đứng vững. "Ch*t ti/ệt, cái ngoài ý muốn này tiêu hao thể lực quá... Cảm ơn, Red bự."

Jason đỡ Tim, khoác một tay của cậu lên vai. "Đi thôi, đừng cố quá Red bé nhỏ, hồi đó tôi vừa thức tỉnh, không chút chiến đấu nào cũng đứng không vững, giờ nhóc chắc chắn không khá hơn tôi đâu."

"Lát nữa Lavenza sẽ dùng phép thuật giúp chúng ta trở lại đại sảnh của tòa tháp cao kia." Amamiya Ren giải thích. "Vậy nên, đây là lúc chia tay, nếu có gì muốn nói thì phải tranh thủ thời gian."

"Không tính tôi." Jason Lily nhếch mép. "Tôi lúc nào cũng có thể đến tìm các người trong hiện thực mà... Bên kia Dơi, đừng hòng lén chuồn đi!"

"Tôi không có gì để nói, dù sao các người vẫn có thể gặp 'Tôi' trong hiện thực." Batman Tim thở dài. "Chúc các người thành công chiến thắng 'Vận mệnh'."

"Đương nhiên, chúng ta nhất định phải thắng lợi." Jason nhún vai. "Không thể bỏ mặc tên kia tiếp tục như vậy được."

"Vậy là nguy cơ của tôi được giải trừ sao? Cứ cảm thấy như quên gì đó..." Tim thở dài. "Trời ạ, đây thật là ngày hỗn lo/ạn nhất trong cuộc đời tôi."

"Tóm lại, chúng ta về trước rồi nói. Không quay lại thì Lão già và Mẹ chim xanh sẽ phát đi/ên mất." Jason nhìn quanh bốn phía. "Đúng rồi, Tim Lily đâu?"

"Ở đây." Tim chỉ vào chính mình. "Anh biết đấy, tôi giờ không có sức để duy trì hắn ở bên ngoài nữa. Chỉ có thể ủy khuất hắn một chút."

"À, Dơi đi rồi." Jason Lily nhắc nhở. "Các cậu cũng nên nhanh về đi."

"Được thôi, Joker, chúng ta làm sao để xuất phát..." Jason vừa dứt lời, liền bị một đạo lam quang chói mắt làm cho ch/áy xém cả mặt, một hồi trời đất quay cuồ/ng, cuối cùng họ cũng rơi xuống đất. "Ch*t ti/ệt, chúng ta đây là đến đâu vậy? Mấy người đều thích truyền tống mà không thèm báo trước vậy sao?!"

"Xin lỗi?" Amamiya Ren vô tội nói.

Tim chật vật đứng lên. "Này, chúng ta đây là trở lại thực tế sao? Sao cảm giác nơi này vẫn không ổn?"

"Không, các cậu đã trở lại tầng thứ nhất của tòa tháp cao." Morgana nhảy vào lòng Amamiya Ren. "Trong thời gian các cậu biến mất, Noir đã xâm nhập 24 lần, cộng thêm thời gian ban đầu, Red Robin mất tích 29 ngày, sắp sửa 30 ngày rồi."

"À, ch*t ti/ệt, bên ngoài còn ổn chứ?" Tim không nhịn được ch/ửi một tiếng. "30 ngày, chuyện này quá lớn rồi!"

"Cũng may, tiền bối Narukami nhờ cậy tiểu thư Mary giúp làm một vài ngụy trang." Morgana làm vẻ mặt bất đắc dĩ. "Lát nữa cậu nên đối chiếu thông tin với cô ấy cẩn thận."

"Cảm ơn... Gọi là Morgana phải không?" Tim lắc đầu. "Nhưng tôi trở về chắc chắn sẽ..."

"Red bé nhỏ, đừng nghĩ đến mấy việc làm tổng giám đốc và hoạt động ban đêm của nhóc." Jason thương hại nhìn cậu. "Tôi dám đảm bảo nhóc trở về ít nhất một hai ngày là một ngón tay cũng không nhấc nổi."

"Cái gì??"

"Ý tôi là, sau khi rời khỏi đây, nhóc chỉ có thể mệt mỏi hơn bây giờ thôi." Jason đỡ Tim. "Mona, bây giờ cách lần cuối họ đi vào bao lâu rồi?"

"Họ vừa đi không lâu, chúng ta có chừng 40 phút di chuyển." Morgana vẫy vẫy đuôi.

"40 phút." Jason vừa đi ra ngoài, vừa tính toán đường đi. "Chắc là kịp đến nhà an toàn gần nhất của tôi. Vì lý do an toàn, Joker, cậu tốt nhất là luôn mở cái năng lực che đậy của cậu ra."

————————

Cuối cùng cũng viết xong một phần này rồi

Sắp sửa trở về thực tế rồi!

Không quay lại thì Lão Dơi và Chim xanh bự sẽ sốt ruột phát đi/ên mất!

Dù sao thì duy nhất một lần mất tích hai con chim nhỏ ha ha ha ha

Danh sách chương

5 chương
03/12/2025 14:47
0
03/12/2025 14:47
0
03/12/2025 14:47
0
03/12/2025 14:46
0
03/12/2025 14:46
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu