Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Thu... Thu Lê, tôi thích cậu!
Hôm nay nắng vàng rực rỡ, một ngày thật đẹp trời.
Lương Sơn ôm bó hoa hồng to trước ng/ực, vườn hoa của trường đông nghẹt người xem. Cậu mặc bộ đồng phục chỉnh tề, cài hết các nút áo nhưng dáng người hơi g/ầy khiến đồng phục trông thùng thình. Dù vậy, gương mặt điển trai vẫn nổi bật dưới nắng.
Cậu ngượng ngùng nhìn cô gái trước mặt:
- Tôi... Tôi đã thích cậu từ cái nhìn đầu tiên, để ý cậu rất lâu rồi! Xin hãy nhận lời tôi! À... đây là bánh gatô xoài từ tiệm ngọt nổi tiếng, mong cậu thích!
Bó hồng đỏ thắm cùng hộp bánh tinh xảo được đưa về phía Thu Lê. Đám mây trắng bồng bềnh vừa tan đi, ánh nắng chiếu xuống khiến những hạt kim tuyến lấp lánh trên người cô nổi bật hơn.
Mái tóc đen óng mượt xõa đến eo, cài chiếc nơ bướm tinh tế bên tai. Gương mặt thanh tú với ngũ quan xinh xắn, chiếc váy đồng phục phía dưới là đôi chân thon dài trong đôi giày da nhỏ nhắn. Toàn thân cô tỏa ra sức sống tuổi trẻ rạng ngời.
Thu Lê đưa tay lên, khiến ánh mắt Lương Sơn bừng sáng, rồi bất ngờ che miệng hắt xì liên tục. Bạn cô - Hòa Nhã - dịu dàng đẩy bó hoa sang bên:
- Xin lỗi nhé, Thu Lê bị dị ứng phấn hoa... - Hòa Nhã nhíu mày - Cả cái bánh gatô xoài này nữa, ăn vào sẽ nổi mề đay phải vào viện đấy!
- Ơ... Tôi không cố ý, có thể...
Thu Lê lại hắt xì mấy cái liền, khóe mắt ươn ướt. Cô dụi mắt rồi ôm tay Hòa Nhã vội vã rời đám đông. Ra chỗ thoáng, cô thở phào như được hồi sinh.
- Thật đấy! Chẳng thèm tìm hiểu trước, tỏ tình mà không biết điểm cấm kỵ của người ta thì thiếu thành tâm lắm!
Hòa Nhã bực bội. Thu Lê liếc nhìn mấy nam sinh đang chơi bóng rổ, ra hiệu im lặng:
- Về lớp đừng nhắc chuyện này nhé, coi như không có gì xảy ra.
- Không lẽ anh ấy quản cậu nghiêm thế? Người khác tỏ tình mà cậu phải giấu giếm... Thế này thì sao yêu đương hả trời?
Thu Lê bịt miệng bạn rồi lôi về lớp học. Trên sân bóng, một nam sinh ném trúng rổ, trong chớp mắt liếc nhìn hướng Thu Lê rồi vội quay đi.
- Không chơi nữa à?
- Ừ. Còn bài báo cáo cô dặn phải viết.
Nắng đầu hè oi ả, vận động chút đã đẫm mồ hôi. Hạ Tri Khê vào phòng thay đồ một mình, khoác lên bộ đồng phục. Bộ vest đen c/ắt may vừa vặn tôn lên dáng vẻ tuấn tú: vai rộng, eo thon, áo sơ mi trắng bỏ gọn trong quần âu, thắt ch/ặt dây lưng nghe "cạch" một tiếng.
Bước ra khỏi phòng vệ sinh, bóng dáng thiếu niên thoáng hiện trong tấm gương lớn - từ dáng người đến gương mặt đều hoàn hảo khó tả.
- Hạ Tri Khê đây rồi! Lương Sơn đang tìm cậu kìa!
Hạ Tri Khê theo chân tới vườn hoa. Đám đông tuy đã vãn nhưng khi thấy bóng cậu, vài nhóm học sinh lại xúm lại.
- Kìa Hạ Tri Khê! - Có nữ sinh thỏ thẻ.
- Lương Sơn học đòi theo anh ấy sao? Giữa trời hè nóng nực mà chỉ có Hạ Tri Khê mới chỉn chu đến mức không để lộ chút da thịt nào. Cài nút áo trên cùng, chỉ cậu ấy mặc mới vừa vẻ cấm dục vừa quyến rũ...
- Phải đấy! Không đứng cạnh Hạ Tri Khê chưa thấy, giờ so ra Lương Sơn như vịt con lạc loài.
Không nghi ngờ gì, Hạ Tri Khê là nam thần học đường - nhân vật nam chính truyện tranh ngoài đời thực. Từ gương mặt điêu khắc, thành tích hàng đầu đến gia thế danh giá, tất cả xứng danh "nam thần".
Một tuần trước, cậu nhận được học bổng từ trường quý tộc nước ngoài. Bài phát biểu dưới nắng với giọng nói trong trẻo như suối khiến bao trái tim rung động.
Hạ Tri Khê từ chối lời tỏ tình bất chợt rồi đến bên Lương Sơn đang ủ rũ, ân cần hỏi:
- Cậu cần giúp gì không?
Tấm thẻ học sinh mạ vàng trên ng/ực ghi rõ chức vụ - Chủ tịch Hội học sinh Đông Đô Trung học.
Đông Đô - thành phố đảo phồn hoa với nền giáo dục cởi mở. Đông Đô Trung học là ngôi trường danh tiếng bậc nhất, từ cơ sở vật chất đến chất lượng giảng dạy đều vượt trội. Hội học sinh ở đây không chỉ hình thức.
Hạ Tri Khê đương nhiệm chủ tịch - hoặc có lẽ, trước khi rời đi, trọng trách này vẫn thuộc về cậu. Sau khi cậu đi, phó chủ tịch sẽ kế nhiệm.
Lương Sơn không đáp lời, mặt mày càng ủ ê. Người bạn thân vội giải thích:
- Chuyện là thế này, Lương Sơn hẹn Thu Lê năm nhất tỏ tình ở đây. Chuẩn bị kỹ hoa với bánh ngọt nào ngờ cô ấy dị ứng cả hai. Tỏ tình thất bại, lại để lại ấn tượng x/ấu... Cậu ấy buồn lắm.
- Không phải!
Lương Sơn bật đứng dậy, mắt đỏ hoe chất vấn:
- Tớ thích Thu Lê, sao có thể không chuẩn bị chu đáo? Tớ đã hỏi qua bạn bè lớp cô ấy, nhưng...
- Nhưng không ai biết cô ấy dị ứng phấn hoa và xoài phải không? - Hạ Tri Khê nhẹ giọng - Đó là vì Thu Lê chưa coi cậu là người đặc biệt. Nhưng tình cảm chân thành thì không sai. Cậu nên nghỉ ngơi chút đi.
Lời nói ấm áp khiến Lương Sơn bất ngờ. Cậu ngước nhìn Hạ Tri Khê - ánh mắt ấy dịu dàng như nắng xuân, nụ cười tươi như hoa nở. Trái tim Lương Sơn đ/ập thình thịch, gương mặt bừng đỏ. Cậu vội cúi đầu, lẩm bẩm:
- Cảm ơn... cảm ơn cậu...
Hạ Tri Khê xoa đầu Lương Sơn rồi quay đi. Ánh nắng chiếu xiên qua hàng cây, in bóng dáng cao g/ầy lên sân trường. Gió thổi bay vài cánh hoa anh đào, khẽ đậu trên vai áo đồng phục.
Nghe Thu Lê thích hoa hồng và xoài vị bánh gato là do Hạ Tri Khê nói với tôi!
“Hả... Hạ Tri Khê, thật là Lương Sơn nói vậy sao?”
Hạ Tri Khê nhíu mày, “Cậu nhớ rõ là đã hỏi tôi lúc nào không? Tôi không nhớ lắm......”
“Lúc tắm sau khi đ/á/nh bóng rổ, gặp cậu rồi hỏi.”
“Để tôi nghĩ xem......” Hạ Tri Khê bỗng gi/ật mình, giơ tay gõ lên trán, “À, tôi nhớ rồi, là hôm trước đúng không? Lúc đó mấy vòi sen mở nước ồn quá, nghe nhầm cũng bình thường mà. Tôi nói là tuyệt đối không nên tặng hoa với quả xoài.”
“Nhưng tôi nhớ không phải vậy......”
Lương Sơn sững người, cố nhớ lại cảnh hôm đó nhưng vẫn mơ hồ. Lẽ nào anh nghe nhầm?
Hạ Tri Khê ngừng cười: “Tôi có cần lừa cậu không?”
Không khí đột nhiên im lặng. Vài giây sau, chuông reo.
Hạ Tri Khê liếc đồng hồ: “Dù đi muộn không bị ph/ạt nhưng tôi khuyên mọi người nhanh về lớp. Dù sao tuổi này việc quan trọng nhất là học hành, chứ không phải nghĩ mấy chuyện tình cảm linh tinh.”
Anh quay lưng đi về phía lớp học.
Mấy cô gái thầm thích anh nghe vậy tan nát cõi lòng: “Biết ngay mà, Hạ Tri Khê nghiêm túc nhất. Trông ngoài hiền lành dễ mến vậy thôi, lại nói yêu đương là chuyện linh tinh. Ước mơ tình trường của mình vỡ tan rồi!”
“Hạ Tri Khê là kiểu người không tưởng tượng mộng mơ, tỉnh táo lắm!”
“Rồi cậu ấy còn tắm rửa sạch sẽ, coi chuyện này như cám dỗ của á/c m/a, cố gắng kìm nén, dùng thể thao để xả năng lượng dư...”
“Nghe nói tan học cậu ấy ở lại phòng tập một tiếng. Người cứng nhắc tự kỷ luật thế này, đừng mơ!”
Hạ Tri Khê bước vào lớp.
Thu Lê ngồi cạnh cửa sổ, rèm không kéo, nửa mặt bị nắng chiếu vào trông buồn ngủ như sắp gục xuống. Chớp mắt, một bàn tay đẹp kéo rèm lên, che hết ánh nắng.
Thu Lê ngửi thấy mùi xà phòng thoảng qua. Liếc sang thấy Hạ Tri Khê lấy sách từ ngăn bàn, ngồi ngay ngắn chuẩn bị học, mắt chẳng nhìn cô. Thu Lê thở dài.
Tan học, Hạ Tri Khê vẫn ngồi im. Thu Lê ngồi trong, anh không đứng dậy thì cô không ra được.
Từ chối lời mời về chung, Thu Lê cắn bút suy nghĩ.
“... Đừng cắn.”
Im lặng một lúc, Hạ Tri Khê đột ngột lấy cây bút khỏi miệng cô.
Thu Lê nghiêng người quan sát anh: “Cậu đang gi/ận gì vậy?”
Cô và Hạ Tri Khê lớn lên cùng nhau, nhà liền kề, phòng ngủ chỉ cách một bức tường. Cô hiểu rõ anh. Khi gi/ận, anh chẳng thèm nhìn, không đi mà cứ ngồi cạnh chờ cô lên tiếng trước.
Hạ Tri Khê nắm cây bút, đầu bút dính chút nước bọt. Vô thức, anh xoa đầu bút vừa ở trong miệng cô.
“Không có gì nói với tôi sao?”
Đôi mắt to của Thu Lê sáng lên, lại hiện vẻ tính toán. Nếu phải kể thì chuyện Lương Sơn tỏ tình là một sự kiện, nhưng cô không nhận lời nên cũng chẳng cần nhắc làm gì.
Cô lắc đầu: “Không có.”
Hạ Tri Khê quay sang nhìn chằm chằm: “Có người tỏ tình, cậu không định nói với tôi à?”
Hóa ra là chuyện này. Thu Lê gật đầu: “Tôi không nhận lời.”
Lớp học gần như vắng tanh, rèm kéo xuống. Khuôn mặt Hạ Tri Khê khuất trong bóng tối, vẻ ôn hòa dường như rạn nứt. Anh nghe tiếng mình nghiến răng khàn khàn: “Ý cậu là... nếu nhận lời tỏ tình của ai đó, làm bạn gái họ rồi mới nói cho tôi biết?”
Thu Lê thấy anh gi/ận đến mặt dữ tợn, đổi vị trí suy nghĩ: nếu Hạ Tri Khê bỗng dẫn một cô gái đến bảo là bạn gái, cô cũng sẽ buồn và cảm thấy bị lừa dối.
Cô hiểu ngay tâm trạng anh, vỗ vỗ cánh tay đang căng cứng vì gi/ận. Thu Lê liếc nhìn tay anh, gân xanh nổi lên, đúng là gi/ận thật.
“Cậu hiểu sai ý tôi rồi. Tôi chỉ nghĩ chuyện hôm nay không đáng gọi là tỏ tình. Anh ta ôm bó hoa hồng to, cậu biết đấy, tôi dị ứng phấn hoa, khó chịu lắm. Chuyện nhỏ thế không cần kể.”
“Cần chứ.”
Hạ Tri Khê cúi mặt, “Chúng ta đã hứa có gì đều phải nói với nhau. Nếu kẻ tỏ tình với cậu là bi/ến th/ái, vì bị từ chối mà bất mãn, định b/ắt c/óc lúc cậu đi một mình thì sao? Tôi chẳng chuẩn bị gì cả.”
“Thôi được rồi.” Thu Lê bị loạt giả định của anh làm cho hoang mang. Cô không nói vì sợ anh giáo huấn, nhưng anh đã biết thì chẳng cần giấu, “Từ giờ chuyện gì tôi cũng kể. Về nhà thôi? Đói bụng rồi.”
Hạ Tri Khê gật đầu.
Bài tập anh làm xong, không cần mang cặp. Anh xách cặp của Thu Lê, cùng ra khỏi lớp.
Hai người đạp xe về. Gió chiều hiu hiu thổi má. Hạ Tri Khê ngoảnh lại, thấy mái tóc đen hơi xoăn của Thu Lê bay bay, khiến tim anh như sóng biển dập dờn.
————————
Chuyện xưa mới khúc dạo đầu có hồng bao ~~~
Bình luận
Bình luận Facebook