Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Bạch Hưu Mệnh đứng ngẩn người trước cửa Minh Vương phủ một lúc rồi mới bước vào. Quản sự công công nghe tin ông trở về vội chạy ra đón.
- Ngài về rồi ạ? Chuyến đi này tới hai tháng, Vương gia mới hôm trước còn nhắc đến ngài. - Viên quản sự vừa dẫn đường vào thư phòng vừa nói.
- Trong phủ có khách sao? - Bạch Hưu Mệnh hỏi.
Cha ông vốn không ưa ngồi thư phòng, chỉ khi tiếp khách không thân mới dùng nơi này.
Quản sự hạ giọng: - Bắc Hoang vương đột nhiên tới thăm từ nửa canh trước. Dù sao cũng là hoàng tộc, Vương gia tiếp hắn ở thư phòng.
Ánh mắt Bạch Hưu Mệnh thoáng chút ngẫm nghĩ: - Vị Bắc Hoang vương này sau khi về kinh quả là năng n/ổ.
Một ngày gặp hai lần, liệu có phải trùng hợp?
Tới trước thư phòng, lính canh thấy ông liền gõ cửa báo hiệu không đợi nhắc.
Trong phòng, Minh Vương đang nghe Bạch Trảm Hoang nói chuyện bỗng nở nụ cười: - Vào đi!
Lính mở cửa, Bạch Hưu Mệnh bước vào cúi đầu: - Phụ thân.
- Ừ. - Minh Vương đáp, mắt dừng lại ở chiếc đai lưng sặc sỡ của con trai.
Không chờ Minh Vương giới thiệu, Bạch Trảm Hoang đã đứng dậy chủ động: - Bái kiến Bạch đại nhân.
- Bắc Hoang vương, lại gặp mặt.
Thư phòng rộng rãi bỗng chật chội với hai bóng nam tử cao lớn.
Minh Vương hứng thú quan sát hai người, cảm nhận không khí căng thẳng giữa họ.
Bạch Trảm Hoang lên tiếng trước: - Vương thúc hẳn còn bận, tiểu chức xin phép lui trước, hôm khác sẽ tới bái kiến.
- Ngươi có lòng. - Minh Vương gật đầu.
Bạch Trảm Hoang cáo lui, Bạch Hưu Mệnh tiễn ra cửa: - Bắc Hoang vương đi cẩn thận.
Quản sự vội dẫn đường: - Mời ngài đi lối này.
Khi Bạch Trảm Hoang khuất bóng, Bạch Hưu Mệnh quay vào thư phòng. Cửa vừa đóng, ông bất ngờ né người, tay kẹp lấy ngọn bút lông vừa lao tới.
- Phản ứng tốt đấy, tu vi lại tinh tiến. - Minh Vương bỏ vẻ nghiêm nghị ban nãy.
- Tham gia tế lễ Vu tộc, thu hoạch không nhỏ.
- Đại Tế Ti Vu tộc quả nhiên coi trọng ngươi, để ngoại nhân dự lễ.
- Chỉ là gặp đúng dịp.
Minh Vương không hỏi sâu, chuyển đề tài: - Đai lưng này đâu ra vậy?
Bạch Hưu Mệnh cúi nhìn: - Người khác tặng.
- Nhìn được đấy.
- Con cũng nghĩ vậy.
Ông ngồi xuống rót trà: - Bạch Trảm Hoang tới làm gì?
Minh Vương chỉ chồng sách: - Mang tới mấy thứ này, nói là bảo vật Bắc Hoang vương phủ cất giữ và bí tịch đoạt từ Thượng gia.
Bạch Hưu Mệnh lật xem: - Hắn khá thẳng thắn.
- Đúng là kẻ khôn ngoan, về kinh liền vào cung tạ tội, không những bồi thường tài sản cư/ớp từ Thượng gia mà còn dâng tiền quân lương.
Dù hoàng đế nghi kỵ Bắc Hoang vương phủ cũng bị hành động này làm xiêu lòng.
Bạch Hưu Mệnh đã biết tin: - Hắn chỉ tới nộp sách?
Minh Vương cười: - Hắn nói rừng hoang vốn là thủ hạ Bắc Hoang vương phủ, nay phạm trọng tội bị giam Trấn Ngục, muốn gặp mặt thuyết phục khai thật.
Trước mặt ta, dối trá vô ích nên hắn chọn cách thẳng thắn.
- Phụ thân đồng ý rồi?
- Ừ. Gặp cũng tốt, ta cũng muốn biết rừng hoang nói gì.
Bạch Hưu Mệnh tò mò không biết Bạch Trảm Hoang thật sự muốn hợp tác điều tra hay có mục đích khác.
Bạch Trảm Hoang rời Minh Vương phủ, ngồi xe về phủ tạm trú.
Quản gia đón cửa: - Vương gia, cơm đã dọn xong.
- Dọn lên. - Ông dừng lại hỏi: - Hoang Vũ về chưa?
- Chưa ạ.
- Khi nào về bảo nàng tới gặp ta.
Dùng cơm xong, Bạch Trảm Hoang mặc thường phục ngồi đ/á/nh cờ một mình.
Hai ván cờ trôi qua, Hoang Vũ mới xuất hiện.
- Bẩm Vương gia, hạ thần về rồi.
Bạch Trảm Hoang mải nhìn bàn cờ: - Nói đi.
- Bạch Hưu Mệnh quen Quý Thiền từ tết Nguyên Tiêu năm ngoái. Hắn bắt nàng vào Trấn Ngục, hình tra xong lại thả ra. Sau này hai người còn gặp nhau vì vụ án dì Tiểu Lâm thị của Quý Thiền. Lần đó nàng ốm, Bạch Hưu Mệnh dùng lệnh bài của Minh Vương mời thái y...
Rầm!
Bình cờ đổ nhào, quân đen vương vãi. Hoang Vũ ngừng bặt.
- Nói tiếp. - Giọng Bạch Trảm Hoang băng giá.
Hoang Vũ thuật lại mọi thứ đã điều tra, qu/an h/ệ hai người ngày càng thân thiết, gần đây còn cùng nhau rời kinh hai tháng.
Kể xong, Hoang Vũ cúi đầu không dám ngẩng.
Không khí ngột ngạt bao trùm trước khi Bạch Trảm Hoang lên tiếng: - Còn Bạch Hưu Mệnh, ngươi tra được gì?
- Hạ thần bất tài, tin tức về hắn rất ít. Chỉ biết hắn được hoàng đế và thái tử trọng dụng, ít giao du với triều thần, không có điểm yếu ngoại trừ việc tự tay diệt Tây Lăng vương phủ.
- Ta nhớ mối th/ù với Tây Lăng vương bắt ng/uồn từ vương phi?
- Đúng vậy. Tây Lăng vương dùng yêu tộc hại vương phi. Bạch Hưu Mệnh rất gh/ét yêu tộc, từ khi hắn về kinh đã thanh trừng nhiều yêu tộc được nuôi dưỡng.
Bạch Trảm Hoang bỗng cười: - Ngươi nói, hắn có biết thân phận thật của A Đan không?
________
Chưa hết
Chương 23.
7
Chương 10
Chương 10
Chương 19
Chương 15
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook