Maybach Và Tình Cũ

Maybach Và Tình Cũ

Chương 20.

09/06/2025 18:08

Tôi đã nộp đầy đủ sao kê ngân hàng và biên lai chuyển khoản cho cảnh sát.

Chỉ đến lúc đó, mấy gã kia mới chịu cúi đầu khai nhận.

Thì ra, bọn chúng đã n/ợ nần chồng chất, không còn đường xoay sở nên mới mò đến tận cửa nhà tôi ki/ếm chuyện, ki/ếm tiền.

Sau khi sự việc được giải quyết, Vương Kỵ đưa tôi và con về.

Suốt quãng đường, tôi cứ bồn chồn, trong lòng có hàng tá câu hỏi, nhưng ngập ngừng mãi vẫn không nói ra được.

Ngay khi tôi còn đang rối như tơ vò, xe bất ngờ thắng gấp khiến tôi suýt đ/ập đầu vào kính chắn gió.

Tôi gi/ật mình quay sang, thì thấy ánh mắt anh đang nhìn tôi chằm chằm.

"Muốn hỏi gì thì cứ hỏi."—giọng anh trầm khàn, nghe vừa kiềm nén, vừa mệt mỏi.

Tôi siết nhẹ hai tay, ngập ngừng:

"Anh… sao hôm nay lại đến?"

Vương Kỵ hơi cúi đầu, hàng mi rủ che khuất ánh nhìn. Một lúc sau, anh cất giọng:

"Bạch Dữ, em định giả vờ không biết đến bao giờ?"

Tôi khựng lại.

Giả vờ?

Tôi có giả vờ điều gì đâu?

Thấy tôi im lặng, vừa lúc đèn giao thông chuyển xanh, anh đạp ga tăng tốc, không nói thêm lời nào.

Xe dừng lại trước chung cư, tôi vừa định mở cửa xuống thì cánh tay đã bị kéo mạnh về phía sau.

Cả người tôi đổ về phía anh.

Trên người anh vương mùi th/uốc lá nhàn nhạt, ánh mắt sâu hun hút, pha chút bất lực:

"Sao em có thể vô tâm như thế?"

"Bỏ đi suốt năm năm trời, em thật sự không có gì muốn nói với anh sao?"

Danh sách chương

5 chương
09/06/2025 18:08
0
09/06/2025 18:08
0
09/06/2025 18:08
0
09/06/2025 18:08
0
09/06/2025 18:08
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu