Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Cá Ngừ Vượt Đại Dương
- TUÂN THỦ DI NGUYỆN
- Chương 5.
Phó Thừa Tuyên bày bánh kem ra, gọi Lâm Kh/inh Ngữ lại nếm thử, còn dịu dàng đút cho cô ấy ăn. Trông tình cảm của họ thực sự rất tốt... Vậy tại sao còn đưa tôi về đây? Là để trả th/ù tôi sao?
Cũng đúng thôi. Một người đàn ông bỗng dưng biến mất không một lời từ biệt, chia tay kiểu "c/ắt đ/ứt mọi liên lạc" như vậy, chẳng ai có thể dễ dàng buông bỏ. Huống hồ Phó Thừa Tuyên lại là người cao ngạo, càng không thể chấp nhận việc mình bị người khác đ/á.
Tôi giống như một kẻ ngoài cuộc đứng ch/ôn chân tại chỗ, vừa tham lam vừa bi thương, đem hình ảnh ân ái của họ thu trọn vào tầm mắt một cách chua xót.
Phó Thừa Tuyên m/ua một "khúc gỗ" về, dĩ nhiên là cậu ta không hài lòng rồi. Thế là cậu ta lườm tôi một cái, giọng điệu không mấy thân thiện: "Không thấy sao? Chân không biết cử động à?"
Tôi lí nhí đáp "vâng", rồi hớt hải đi vòng quanh phòng khách mấy vòng mà chẳng tìm thấy cái chổi nào cả. Ngược lại chỉ thấy robot hút bụi thông minh. Căn bản là chẳng cần đến tôi dọn dẹp.
Nhưng không làm việc chắc chắn sẽ bị Phó Thừa Tuyên m/ắng, tôi có chút lúng túng, ngốc nghếch chạy vào bếp tìm một mảnh vải lau bàn. Vừa ngẩng đầu lên, tôi phát hiện ánh mắt Phó Thừa Tuyên trầm xuống đến đ/áng s/ợ. Gương mặt cậu ta như có những vạch đen lướt qua, khóe môi gi/ật giật: "Cậu đang làm cái gì thế?"
"Dọn... dọn vệ sinh ạ, chẳng phải lúc nãy Ngài giục tôi làm việc sao?"
Phó Thừa Tuyên tức đến nhắm mắt lại: "Bánh kem m/ua hơi nhiều. Tôi gọi cậu qua đây giải quyết cho hết đi."
...
Bánh kem rất ngọt. Nhưng không còn mang hương vị như ngày xưa nữa.
Ăn xong bánh, Phó Thừa Tuyên chẳng nói lời nào, xoay người về thẳng phòng ngủ. Còn tôi, đến một phòng khách cũng không xứng có, bị Phó Thừa Tuyên bắt vào ngủ trong thư phòng.
Tôi ngồi trên nền đất cứng nhắc. Nghiến răng. Lòng không ngừng dâng lên vị chua xót.
Phó Thừa Tuyên đang ở cùng người phụ nữ mình yêu. Lúc này họ sẽ làm gì, chẳng cần nói cũng rõ. Nước mắt chẳng biết tự bao giờ đã thấm ướt gò má, làm nhòe cả đôi mắt. Tôi sụt sịt mũi, dùng giấy ăn lau sạch nước mắt.
Từ trong túi quần, tôi lấy điện thoại ra. Theo bản năng nhấn vào mục tin nhắn.
Trên cùng là hai tin nhắn được ghim:【Rời xa Phó Thừa Tuyên đi.】
【Vĩnh viễn đừng bao giờ xuất hiện trước mặt cậu ấy nữa.】
Dù điều kiện ngủ nghỉ không tốt, nhưng sau một ngày dài mệt mỏi, tôi buồn ngủ đến mức không chịu nổi, gục đầu lên đầu gối rồi mơ màng ngủ thiếp đi.
Trong lúc tôi đang ngủ, cửa thư phòng bị người ta đẩy ra. Ngay sau đó, tôi cảm giác mình được ai đó bế thốc lên.
Kể từ khi nhà họ Tống phá sản, ba tôi ngày ngày chìm trong men rư/ợu, tôi lo sợ ông ấy buổi tối sẽ làm ra chuyện dại dột gì nên tim lúc nào cũng treo lơ lửng, chất lượng giấc ngủ rất kém. Hành động của Phó Thừa Tuyên ngay lập tức khiến tôi gi/ật mình tỉnh giấc.
Mùi hương quen thuộc bao trùm lấy tôi. Lông mi tôi khẽ run run nhưng không dám mở mắt, chỉ âm thầm rúc đầu vào sâu trong lồng ng/ực cậu ta một chút.
Động tác đứng dậy của Phó Thừa Tuyên khựng lại. Cậu ta sốc lại thân thể tôi một chút, giọng nói khàn khàn: "Đồ ngốc."
"Sao lại g/ầy đi nhiều thế này?"
"Xảy ra chuyện cũng không thèm đến tìm tôi."
"Đồ vô tâm."
Cổ họng tôi không ngừng nghẹn đắng. Cho đến khi Phó Thừa Tuyên đặt tôi xuống giường. Chúng tôi ôm nhau. Mà ngủ.
...
Vì chất lượng giấc ngủ kém nên buổi sáng tôi tỉnh dậy sớm hơn Phó Thừa Tuyên một bước. Lồng ng/ực cậu ta phập phồng nhè nhẹ, tiếng thở đều đều. Sau bao nhiêu năm, lại được nhìn thấy gương mặt khi ngủ của Phó Thừa Tuyên. Đường nét sâu sắc, khuôn mặt ưu tú. Nói không rung động hoàn toàn là nói dối.
Không biết tại sao đêm qua Phó Thừa Tuyên lại làm vậy. Cậu ta lẽ ra nên cùng người mình yêu sống những ngày tháng tốt đẹp phía trước, thay vì tiếp tục dây dưa với tôi.
Dường như đang gặp á/c mộng, đôi mày Phó Thừa Tuyên nhíu ch/ặt, gân xanh trên trán cũng nổi lên. Tôi thấy xót xa, đưa tay vuốt phẳng đôi lông mày đang cau lại của cậu ta.
Thời gian không còn sớm nữa. Tôi vệ sinh cá nhân xong liền vào bếp chuẩn bị bữa sáng. Tôi hiểu rõ vị thế của mình lúc này, dù sao cũng là người "được m/ua về", cũng phải làm chút việc. Năm xưa Phó Thừa Tuyên cũng từng đối xử với tôi như thế.
Tay nghề nấu nướng của tôi tuy không tinh thông bằng cậu ta, nhưng ít nhất cũng có thể ăn được.
Trứng gà đ/á/nh tan. Bỏ vào chảo. Đảo đều. Còn chưa chín.
Đằng sau bỗng vang lên một giọng nói hớt hải, "Tống Vũ! Cậu ở đâu?"
Phó Thừa Tuyên chạy khắp nhà tìm ki/ếm, ánh mắt cuối cùng quét đến cánh cửa bếp đang khép hờ. Cậu ta trông rất hoảng hốt và sợ hãi, thậm chí còn chưa kịp xỏ dép. Giây phút nhìn thấy tôi, cậu ta lao mạnh tới ôm chầm lấy tôi, "Sáng sớm tinh mơ chạy lo/ạn đi đâu thế hả?!"
Tôi chỉ vào cái chảo đang bốc hơi nghi ngút, lắp bắp: "Làm... làm bữa sáng."
Cậu ta nhếch môi, khẽ cười một tiếng: "Đồ cậu làm mà ăn được à?"
Ngay sau đó, cậu ta đẩy lưng tôi đuổi ra ngoài.
Cái cười lúc nãy, rõ ràng là giọng điệu mỉa mai. Nhưng tại sao tôi lại nhìn ra một tia nuông chiều?
Tôi lắc đầu ng/uầy ng/uậy, nghi ngờ bản thân mình thực sự đi/ên mất rồi.
Bữa sáng chỉ làm hai phần. Phó Thừa Tuyên có việc bận nên đã đến công ty từ sớm.
Chương 9.
Chương 12.
Chương 6
Chương 22
Chương 16
Chương 14
Chương 18
Chương 198
Bình luận
Bình luận Facebook