Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hủ Vô Cùng Đam
- Ai Là Chú Rể Của Tôi?
- Chương 1
1
Ngày Chu Thuật đính hôn, người nhận được nhiều tin nhắn nhất lại là tôi.
Người trong giới đều biết, tôi là số một trong đám "li/ếm cẩu" bám đuôi em ấy.
Bám đến cuối cùng, lại chẳng có gì trong tay.
Biết sao được, ai bảo rõ ràng bố mẹ tôi đều là Alpha ưu tú, nhưng lại sinh ra một Alpha kém cỏi như tôi.
Đến cả tin tức tố còn chẳng kiểm soát được, coi như đã tàn phế một nửa rồi.
Ngay cả bố mẹ cũng đã từ bỏ tôi mà sinh thêm một đứa em trai nữa.
Chẳng có ai coi trọng tôi cả.
Đã thế tôi còn không biết phấn đấu.
Uống rư/ợu, đá/nh nhau, la cà quán bar, sống buông thả như một gã nhị thế tổ vô học.
Cho đến khi Chu Thuật xuất hiện.
Em ấy để lộ má lúm đồng tiền đáng yêu, dịu dàng hỏi:
"Sao anh lại tự chà đạp bản thân như vậy, có đ/au không?"
"Em không quan tâm anh là Alpha kém cỏi, em chỉ coi anh là bạn."
"Anh Cố Dữ, anh rất tốt, anh cứ sống đúng với bản chất của mình là được rồi."
Kẻ sống mờ mịt qua ngày là tôi đây, cứ như vậy được thiên thần kéo ra khỏi vực sâu.
Nếu nói tôi là vũng bùn lầy lẫn trong đống vàng.
Thì Chu Thuật chính là viên ngọc quý sót lại giữa biển khơi.
Một Omega cấp cao sinh ra trong một gia đình bình thường.
Em ấy dịu dàng, lương thiện và thuần khiết.
Rất dễ dàng.
Tôi đã thích em ấy.
Người trong giới đều bảo tôi là cóc ghẻ mà đòi ăn th!t thiên nga.
"Chỉ là một tên Alpha kém cỏi mà đòi theo đuổi Omega cấp cao, đến cả tin tức tố xoa dịu cũng chẳng phóng ra nổi, không biết tự đái một bãi mà soi gương đi."
Thật chói tai.
Nhưng tôi chẳng thể nào phản bác.
Tôi chỉ biết âm thầm ở bên bảo vệ Chu Thuật suốt năm năm, cho em ấy thứ duy nhất mà tôi có: tiền.
Cứ như một con chó, chỉ nghe mỗi lời Chu Thuật, lúc nào cũng xoay quanh em ấy.
Thỉnh thoảng em ấy lại mỉm cười với tôi, cất tiếng gọi "anh Cố Dữ".
Đó chính là khúc xươ/ng ngon lành mà em ấy tiện tay ban phát.
Tôi thậm chí còn giúp Chu Thuật theo đuổi người ta… Lục Căng, vị Alpha cấp cao nổi tiếng là lạnh lùng vô tình trong giới.
Nghe đồn từ ngoại hình đến năng lực của hắn đều là cực phẩm.
Thêm vào đó là gia cảnh một tay che trời của nhà họ Lục.
Biết bao nhiêu Omega th/iêu thân lao đầu vào, Lục Căng cũng chẳng thèm liếc lấy một cái.
Đã từng có người trêu đùa:
"Chắc vị nhà họ Lục kia không thích Omega đâu nhỉ."
Chẳng bao lâu sau, tin đồn đó đã tự sụp đổ.
Lục Căng chần chừ mãi chưa chịu kết hôn, nhà họ Lục bắt đầu sốt ruột.
Trong giới râm ran tin đồn, nhà họ Lục đang có ý định tìm cho Lục Căng một Omega cấp cao có độ tương thích cao nhất.
2
Dựa vào các mối qu/an h/ệ của gia đình, tôi tìm đủ mọi cách để giúp Chu Thuật bắt mối.
Chạy đôn chạy đáo lo liệu.
Cả giới này đều thay đổi cách nhìn:
"Cố Dữ quả thật là một người đàn ông tốt, tuy là Alpha kém cỏi, mang dị tật bẩm sinh, nhưng lại đẹp trai, gia thế tốt, đối với Chu Thuật lại vô cùng chung thủy, thậm chí còn giúp người ta theo đuổi tình yêu, đúng là kẻ biết nhẫn nhịn."
Một ngày trước khi chính thức mai mối thành công, Chu Thuật bất an hỏi tôi:
"Anh Cố Dữ, lỡ như nhà họ Lục không hài lòng với tin tức tố của em, anh vẫn sẽ ở bên cạnh em chứ?"
Yết hầu tôi trượt lên xuống, lên tiếng an ủi em ấy:
"Không sao đâu, bọn họ chắc chắn sẽ rất hài lòng về em."
Nhưng thâm tâm tôi lại lén lút cầu nguyện mong cho độ tương thích không thành.
Tôi thậm chí còn lén lút đặt lịch phẫu thuật tuyến thể, cố gắng dùng tác động bên ngoài để trở thành Alpha cấp cao.
Cho dù rủi ro rất cao, cho dù có thể mất mạng.
Nhưng lỡ như tôi thực sự có cơ hội trở thành bến đỗ của Chu Thuật thì sao?
Một Alpha kém cỏi như tôi có xứng không?
Nhưng ngày hôm sau, kết quả được tung ra —— độ tương thích của họ là 98%.
Người nhà họ Lục vô cùng ưng ý, Chu Thuật sắp sửa đính hôn rồi.
Niềm hy vọng của tôi hoàn toàn tan vỡ.
Chu Thuật kích động cảm ơn tôi, để lộ má lúm đồng tiền xinh đẹp:
"Anh Cố Dữ, cảm ơn anh!"
Viền mắt tôi cay xè, cố gượng cười chúc mừng em ấy.
Không sao đâu.
Ít ra tôi vẫn còn được tham gia hôn lễ của Chu Thuật.
Vẫn có thể ngắm nhìn em ấy từ đằng xa.
Nhưng tôi không ngờ rằng, Chu Thuật lại bắt đầu cố ý tránh mặt tôi.
Tôi mặt dày chạy đến hỏi.
Nhưng chỉ nhận được vẻ mặt khó xử của Chu Thuật, em ấy cắn ch/ặt môi:
"Anh Cố Dữ, giờ em đã đặt nửa cái chân vào nhà họ Lục rồi, nếu lại gần gũi với anh quá thì ảnh hưởng không tốt lắm..."
Tôi đứng không vững, cả người lảo đảo, nhưng vẫn cố nặn ra một nụ cười, khó nhọc cất lời:
"Đừng cắn môi mạnh thế, sẽ đ/au đấy. Em yên tâm, anh sẽ đi thật xa, không làm phiền đến em đâu..."
Không thể làm được.
Thậm chí chỉ cần nghĩ đến việc sau này không được nhìn thấy Chu Thuật nữa là tôi đã sắp không thở nổi rồi.
Chính Chu Thuật là người đã kéo kẻ mờ mịt là tôi ra khỏi vũng lầy.
Cho phép tôi được xoay quanh em ấy.
Bây giờ, em ấy không cần tôi nữa.
Chỉ còn lại mình tôi giống như một con chó hoang bại trận đã hết giá trị lợi dụng.
Thật nhếch nhác đến thảm hại.
Chương 9
Chương 15
Chương 8 - Hết
Chương 12
9
13
Chương 10
Chương 12
Bình luận
Bình luận Facebook