Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Thẩm phủ tấp nập người ra kẻ vào, hôm nay là sinh thần mười sáu tuổi của đích nữ Thẩm Di.
Từ xa, ta đã thấy nàng đứng chờ ngoài cổng, y phục lộng lẫy, dung mạo kiều diễm.
Thẩm Di thấy nghi trượng Thái tử, liền không giữ ý tứ, chạy thẳng ra ngoài:
“Thái tử ca ca, huynh bình an trở về là tốt rồi.”
“Huynh cố ý về kinh để mừng sinh thần cho muội sao? Dạo này muội lo lắng—”
Lời nàng đột ngột ngưng bặt.
Nàng trông thấy ta — đang được Thái tử ôm ngồi phía trước trên lưng ngựa.
“Thái tử ca ca, nàng ta là ai?”
Giọng nàng nghiến răng ken két.
Giữa ánh mắt của bao người, Thái tử đỡ ta xuống ngựa, đưa lễ vật trong tay cho Thẩm Di:
“Thẩm Tư Tư cô nương có ơn c/ứu mạng với cô. Cô sẽ cầu thánh thượng ban cho nàng một danh phận.”
Đám đông tức khắc lặng ngắt.
Thẩm Di nhìn Thái tử, không dám tin, rồi ánh mắt dữ tợn chuyển sang ta.
Ta ưỡn thẳng lưng, nhướng mày đối diện ánh nhìn ấy.
Có thể thấy nàng h/ận không thể l/ột da rút xươ/ng ta.
Ta cũng vậy.
Chương 16
Chương 237
Chương 8
Chương 1
Chương 1
Chương 40
Chương 7
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook