“Ha ha ha ha, quả nhiên không hổ là Môn chủ Phong Môn, con M/a núi này đúng là chỉ có ngài đối phó được.”
Những tràng vỗ tay vang dội vọng từ xa, ngay tích tắc sau đó, một góc hang động bừng sáng bởi một luồng ánh sáng trắng chói lòa.
Mấy chiếc đèn pha chiếu rọi khiến toàn bộ hang sáng như ban ngày, đoàn người đàn ông mặc đồ đen lần lượt bước ra từ hang tối om bên cạnh.
“Anh là Đồng Phúc Sinh?”
Tôi nhíu mày nhìn người đàn ông trung niên khoảng hơn ba mươi tuổi trước mặt, hắn mặc áo khoác gió, hai tay nhét túi quần.
“Cô chưa đủ tư cách gặp sư phụ.”
Gã trung niên khịt mũi lạnh lùng vỗ tay, đám người mặc đồ đen tiến về phía chúng tôi, gi/ật máy quay từ tay anh quay phim rồi đ/ập tan tành xuống nền đ/á.
Màn hình tối sầm ngay lập tức.
Bình luận bùng n/ổ: “Vãi lồng, thằng nào đấy? Phá livestream của bố, tao dứt khoát không đội trời chung với mày!”
“Đạo diễn, đạo diễn đâu rồi, mau cho người vào quay tiếp đi!”
“Không xem được livestream tao ch*t mất, nhanh lên...”
Tổ sản xuất cũng náo lo/ạn, mọi người há hốc nhìn màn hình đen kịt, đạo diễn ôm ng/ực thở dốc.
“Mẹ kiếp, đây là kẻ nào vậy, mấy người này từ đâu chui ra thế?”
“Đạo diễn, giờ phải làm sao ạ?”
“Làm sao cái gì, gọi cảnh sát ngay, mau gọi cảnh sát đi!”
Đoàn sản xuất hỗn lo/ạn, Weibo cũng gần như tê liệt.
Tôi cau mày nhìn gã trung niên trước mặt.
“Các người muốn gì?”
Gã trung niên khoanh tay, khẽ cười:
“Tôi là Đồng Uy, sư phụ tôi có việc muốn nhờ Môn chủ giúp đỡ.”
“Dưới cây Linh Chi này có một ngôi m/ộ cổ, mong Môn chủ Kiều mở giúp.”
Tôi sững người, Giang Hạo Ngôn bên cạnh nảy số khá nhanh: “Ý anh có phải đang nói đến kho báu của Lý Hữu Phú?”
Bình luận
Bình luận Facebook