Nhắc nhở của hệ thống vang lên:
"Cảnh báo! Người chơi đối mặt với đột kích của lệ q/uỷ cấp cao, x/á/c suất trốn thoát bằng 0, cần bật nhạc đám m/a tiễn đưa cho bạn không?"
Bình luận màn hình càng bùng n/ổ:
"Đẹp đấy!"
"Lần này hoàn toàn ch*t chắc."
"Đi mạnh khỏe không tiễn nha!"
"Ưm ưm ưm..." Tôi giống như con nhộng cỡ bự, giãy giụa lúc nhúc vô số lần.
Qua một lúc thấy không giãy thoát được, tôi đành nằm nguyên tại chỗ.
Mái tóc này quấn cũng không ch/ặt lắm, còn thương tình để chừa lại lỗ hít thở, tạm thời hồi sau cũng không ch*t nổi.
"Hi Hi, lại làm lo/ạn rồi, mau thả người ta ra."
Dì bê sườn xào chua ngọt lên bàn.
Xươ/ng sườn có màu sắc tươi sáng và trông rất đẹp mắt, nhưng kỳ lạ là chúng không có cấu trúc hình trụ rõ ràng như xươ/ng lợn mà có hình dạng rất bất thường.
Động vật gì mới có xươ/ng sườn như này?
Một đáp án nhanh chóng lóe lên trong đầu tôi.
Nháy mắt, tôi nổi hết da gà.
"Chúc mừng mở khóa nhiệm vụ ẩn giấu: Người bố biến mất."
"Gia đình này có mẹ và con gái, nhưng không có bố, thắc mắc gh/ê nha ~ mau tới tìm người bố đang ở đâu nhé."
Tôi nhắm mắt làm ngơ với âm thanh hệ thống.
Nhiệm vụ hay không nhiệm vụ gì kia, nhiều một chuyện chi bằng bớt một chuyện, có thể sống tiếp mới là việc quan trọng nhất.
Mặc dù thời kỳ phát tác trầm cảm tôi cũng từng thử tự kết liễu mình, nhưng đến cuối vẫn là tự mình c/ứu lấy chính mình.
Tôi cố gắng tự c/ứu mình lâu như vậy, không thể "g/ãy" ở đây được.
Mái tóc quấn tôi đến bàn ăn, em gái tóc dài kiêu kỳ hừ mấy tiếng, nói: "Sau này không có sự đồng ý của em, không được phép chạm vào tóc em."
Nói xong, một sợi tóc trượt vào tay tôi.
Cô ấy hất cằm: "Bây giờ em cho phép chị sờ một phút."
Bình luận màn hình: "Tôi ng/u rồi, bây giờ đang xảy ra cái gì vậy?"
"Q/uỷ tóc dài là M à?"
"Không phải, q/uỷ tóc dài đổi diễn viên rồi à? Tính tốt như vậy, cô thấy có lỗi với mười mấy người cô gi*t ch*t lúc trước không!"
"Học được rồi, hóa ra trò chơi này là chơi như vậy, lần sau tôi cũng thử xem."
"Thử sẽ từ trần."
Bình luận
Bình luận Facebook