Đừng Có Tung Tin Đồn Nhảm Về Tôi!

Đừng Có Tung Tin Đồn Nhảm Về Tôi!

Chương 1

18/07/2026 20:47

01

Lúc tỉnh lại, tôi cảm thấy ánh đèn chói mắt vô cùng.

Tôi nheo mắt nhìn quanh bốn phía, cuối cùng nhìn thấy một người đeo kính đang đứng ở góc phòng, lặng lẽ theo dõi tình trạng truyền dịch của tôi.

Thấy tôi tỉnh dậy, người đó đi tới bên giường.

“Anh tỉnh rồi? Cảm thấy thế nào?”

Giọng nói của em ấy dịu dàng mềm mại, như dòng nước nhỏ khẽ lướt qua tim tôi.

“Đầu hơi choáng một chút. Mà này, em là ai vậy?”

Người đó khựng lại rồi nhấn chuông cấp c/ứu bên cạnh giường tôi.

“Mau cử người tới, Thiếu tướng Kỳ bị mất trí nhớ rồi.”

Em ấy đáng yêu thật đấy, mà khoan… vừa nãy em ấy nói gì cơ?

Hả? Mất trí nhớ?

Chưa tới hai phút, phòng b/ệnh của tôi đã chật kín người.

Tôi quen hết đám họ, chỉ có người vừa nãy là không quen.

Tôi giơ tay ngoắc người đang lùi về góc kia: “Xin chào, có thể qua đây một chút không?”

Nghe tôi nói vậy, tất cả mọi người trong phòng đều đứng hình, sau đó là một trận ồn ào ríu rít.

“Chủ nhiệm Trần là bạn đời của anh mà, Thiếu tướng Kỳ, anh đúng là mất trí nhớ thật rồi!”

Tôi thấy họ quá ồn nên sau khi kiểm tra xong liền đuổi hết ra ngoài.

“Qua đây.”

Trần Tố đi tới bên giường. Tôi đưa tay kéo cánh tay em ấy, dùng sức một cái liền kéo người lên giường.

Trần Tố nhìn tôi đầy kinh ngạc.

Tôi cười rồi nhéo nhéo mặt em ấy: “Tôi gặp chuyện chắc em sợ lắm nhỉ?”

“Cũng ổn.”

Cũng ổn?

Đó là kiểu trả lời gì vậy?

Tôi có hơi bực, trực tiếp kéo em ấy vào lòng để em ấy nằm đối diện mình.

“Quá đáng rồi đấy, tôi là Alpha của em mà.”

Trần Tố đỏ mặt nằm im trong lòng tôi.

Chậc, hóa ra là ngại.

Tôi cúi đầu hôn lên má em ấy một cái: “Tôi không sao rồi. Chắc mất trí nhớ chỉ là di chứng thôi, hiện tại xem ra chỉ mất khoảng hai ba tháng ký ức, hẳn sẽ không ảnh hưởng gì lớn.”

“Ồ.”

Tôi tức tới mức cắn nhẹ môi em ấy một cái: “Em có phải quá lạnh nhạt với Alpha của mình rồi không?”

Nghe vậy, em ấy im lặng một lát rồi giơ tay ôm eo tôi, chậm rãi rúc sâu hơn vào lòng tôi.

Đáng yêu quá đi.

“Như vậy mới đúng chứ. Mấy ngày nay vất vả cho em chăm sóc tôi rồi, chắc mệt lắm nhỉ? Ngủ đi.”

“Ngủ trên giường anh… không tiện lắm.”

Tôi khó hiểu: “Có gì mà không tiện? Vợ chồng chẳng phải nên ôm nhau ngủ sao?”

Tôi hôn lên trán em ấy một cái: “Ngủ đi.”

Em ấy nhắm mắt rồi ngủ thiếp trong lòng tôi.

Tôi ghé tới ngửi cổ em ấy, hóa ra là mùi nho. Bảo sao tôi cứ ngửi thấy mùi nho mãi.

Tốt quá rồi, người vợ này chắc chắn do tôi tự chọn, vì món tôi thích ăn nhất chính là nho.

02

Sáng hôm sau, tôi nhìn Trần Tố tỉnh dậy trong lòng mình. Em ấy ngủ rất ngoan, cả đêm đều yên ổn không nhúc nhích.

Vừa mở mắt, tôi đã hôn lên môi em ấy một cái: “Chào buổi sáng, vợ yêu.”

Mặt Trần Tố lập tức đỏ bừng.

Em ấy luống cuống ngồi dậy: “Em… em đi m/ua bữa sáng cho anh.”

Nói xong liền chạy mất như thỏ con.

Ha, đáng yêu thật.

Nửa tiếng sau, em ấy xách bữa sáng và một túi quần áo bước vào. Bản thân em ấy cũng đã thay đồ khác.

“Anh xem có thích ăn mấy món này không. Em còn mang cho anh một bộ đồ để thay nữa, quần áo thay ra em sẽ đem đi giặt.”

Tôi gật đầu rồi trực tiếp cởi cúc áo.

“Qua giúp tôi chút.”

Trên người tôi chắc vẫn còn vết thương khác, vai đ/au đến mức không giơ lên nổi.

Trần Tố đi tới bên cạnh, giơ tay giúp tôi thay đồ.

Đến lúc thay quần thì em ấy chần chừ.

“Đều kết hôn rồi, cũng đâu phải chưa nhìn thấy bao giờ, còn ngại thế à?”

Nghe tôi hỏi vậy, tai em ấy lại đỏ thêm một tầng.

Đợi thay quần áo xong xuôi, Trần Tố đã hoảng đến mức tay chân luống cuống.

Tôi nhìn bộ dáng giả vờ bận rộn của em ấy mà muốn bật cười.

Mở hộp cơm ra, tôi gắp cà rốt với bông cải xanh bỏ sang một bên.

Trần Tố thấy vậy liền hỏi: “Anh dị ứng hai món này à?”

Tôi lắc đầu: “Đơn giản là không thích ăn.”

“Mấy loại rau này bổ sung dinh dưỡng mà. Anh cũng biết rồi đấy, bây giờ rau củ quả đều rất quý, không nên lãng phí như vậy.”

“Ồ, em nói có lý.”

Tôi gắp một miếng bông cải xanh đưa tới miệng nhưng không ăn.

Trần Tố nhìn có vẻ sốt ruột, còn vô thức há miệng theo tôi.

Em ấy thật sự đáng yêu quá trời luôn ấy, ai hiểu được cảm giác này không!

“Hôn một cái tôi ăn một miếng.”

“Hôn… hôn một cái?”

Trần Tố đầu tiên là ngơ ngác vài giây, sau đó giống như hạ quyết tâm gì đó, đi tới bên cạnh tôi rồi chạm nhẹ lên môi tôi một cái.

“Ăn đi.”

Tôi chỉ đống rau bị bỏ sang bên cạnh: “Ba miếng bông cải xanh, hai lát cà rốt, phải hôn năm cái.”

Trần Tố cắn môi: “Năm cái thì năm cái.”

Nói xong, em ấy chụt chụt chụt chụt chụt liên tục năm cái lên môi tôi.

Tôi nhịn cười ăn cơm, còn Trần Tố ngồi bên cạnh đỏ mặt bóc bưởi cho tôi.

Thật ra hôn má cũng được mà, tôi cũng không ngờ em ấy lại trực tiếp hôn môi.

Hơn nữa em ấy còn hôn dư tôi một cái.

Ha, lời to rồi.

Danh sách chương

1 chương
18/07/2026 20:47
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu