Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi không để tâm đến những lời bình luận đó, cũng không bận lòng trước những lời khuyên bảo tôi đi dỗ dành Tiết Nhiên.
Tôi rời khỏi hộp đêm, lên xe.
Ngồi trong xe, tôi nhắn cho Tiết Nhiên:
[Hôm nay công việc bận quá, không thể cùng em đón sinh nhật, xin lỗi em.]
[Chúc em sinh nhật vui vẻ.]
Chưa đầy một phút, điện thoại đã đổ chuông.
Tiết Nhiên gọi lại.
Giọng cậu ta lạnh lẽo, cứng nhắc, nghe ra hình như đang rất khó chịu.
“Cố Thanh Hanh, anh giỏi thật đấy.”
“Vì công việc mà đến sinh nhật em cũng không thèm về à?”
Tôi đã về rồi.
Nhưng em lại nói không thích ở cạnh một kẻ bệ/nh tật.
Cũng không chịu nổi mùi th/uốc Bắc trên người tôi.
Chẳng lẽ hôm nay tôi mới bệ/nh sao?
Cái thân thể tàn tạ này phiền phức đến mức nào, chẳng phải từ khi tôi còn là anh trai kế của em, em đã biết rõ rồi ư?
Bao nhiêu lời chất vấn dâng lên nơi cổ họng, nhưng rốt cuộc vẫn không thốt ra được.
Những năm tháng dài đằng đẵng, tôi đã quen im lặng, quen nhẫn nhịn.
Cũng quen làm một người anh trai chín chắn, hiểu chuyện.
Các khớp ngón tay tôi siết ch/ặt, ấn xuống bụng từng nhịp.
Thế nhưng, dù có cố đến đâu, cũng không thể xua nổi nỗi buồn và những cơn đ/au âm ỉ trong lòng.
Một lúc lâu sau, tôi khàn giọng nói:
“Xin lỗi, công việc đột xuất, anh không đi được. Em cứ ở lại chơi với bạn bè đi.”
Đầu dây bên kia bỗng im lặng một thoáng.
Rồi hơi thở trở nên dồn dập, giọng nói đầy thất vọng lẫn bực bội vang lên:
“Được thôi. Em sẽ chơi thật vui với bạn bè, anh cứ yên tâm.”
“Dù em có đua xe ngã g/ãy tay g/ãy chân, cũng tuyệt đối không làm phiền người bận rộn như anh đâu.”
Tôi khẽ nhíu mày, cố nén lại cảm xúc.
Cuối cùng chỉ nói:
“Ngày sinh nhật, đừng nói những lời xui xẻo như vậy.”
“Không cần anh lo.” Tiết Nhiên cười lạnh: “Anh trai à, anh cứ lo việc quan trọng của anh đi.”
Dứt lời, cậu ta cúp máy.
Bình luận trước mắt cuộn nhanh như chớp:
[Vãi, tình tiết này lệch hẳn nguyên tác rồi!]
[Sao thụ lại có thể để công một mình trong sinh nhật chứ, lạnh lùng quá!]
[Ai bảo công vừa nói mấy lời khó nghe như vậy chứ, anh trai đ/au lòng là phải thôi.]
[Nhân vật công vốn miệng cứng lòng mềm mà, nếu thật sự chê thụ thì sao còn ở bên nhau?]
[Công vốn không được yêu thương từ nhỏ. Sau khi mẹ công tái hôn với bố thụ rồi sinh thêm em trai, cả nhà thiên vị, nên công mới nh.ạy cả.m như vậy.]
[Nhưng thụ cũng vậy thôi, cả hai đều là những đứa trẻ không được yêu thương.]
Bình luận tranh cãi không dứt.
Nhưng tôi đã không còn tâm trí để để ý.
Tôi bảo tài xế lái thẳng đến quán bar gần nhất.
Chương 12
Chương 10
Chương 10
Chương 9
Chương 7
Chương 6
Chương 30: Phong toả khu vực
Bình luận
Bình luận Facebook