Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Còn bây giờ—
Đội trưởng Chu đưa tôi trở lại quán mì.
Thực khách bị chặn bên ngoài dây cảnh giới, người nào cũng xì xào bàn tán.
“Nghe nói vợ của A Cường mất tích, nghi là cậu ta hại.”
“Sao có thể? A Cường thương vợ nhất. M/ua xe m/ua nhà chưa bao giờ tiếc tiền. Chị Vương cũng là người hòa nhã, mẹ chồng nàng dâu chẳng có mâu thuẫn gì.”
“Đồng chí cảnh sát, quán mì nhà họ Vương là thương hiệu trăm năm của địa phương chúng tôi đấy. Nếu danh tiếng bị h/ủy ho/ại, các anh có đền nổi không?”
Vương Cường và mẹ anh ta đều đã đến.
Thái độ của hai người lại vô cùng bình thản.
“Mọi người đừng hoảng. Chúng tôi chịu được bất kỳ cuộc điều tra nào. Quán mì Vương Ký là thương hiệu trăm năm của thành phố chúng ta, tuyệt đối không làm chuyện có lỗi với mọi người.”
Ánh mắt Vương Cường sắc như d/ao, đ/âm thẳng về phía tôi.
“Là cô!”
“Nhất định là cô gh/en tị với An Đóa. Vốn dĩ tôi không muốn nói ra.”
Anh ta giống như người chịu nỗi oan lớn nhất trên đời:
“Chuyện này ngay cả An Đóa tôi cũng chưa từng nói. Nhưng hôm nay cô đã ép tôi đến mức này thì—”
“Sau khi An Đóa mang th/ai, cô thường xuyên nhắn tin cho tôi vào lúc nửa đêm, nói rằng sợ cô đơn, muốn đến ở cùng tôi!”
Đầu óc tôi n/ổ tung.
Anh ta đang vu khống!
Muốn dùng mấy chuyện nam nữ m/ập mờ này để chuyển hướng chú ý!
Vương Cường nói như thể mình hoàn toàn có lý:
“Tôi đã từ chối cô. Tôi nói tôi chỉ yêu một mình An Đóa.”
“Không ngờ cô lại muốn khiến tôi thân bại danh liệt, hay là muốn ép tôi ở bên cô?”
Những lời chỉ trích của đám đông lập tức cuồn cuộn ập tới như thủy triều.
“An Đóa đối xử với cô ta tốt như vậy, thế mà cô ta lại quay đầu leo lên giường chồng bạn mình.”
“Đúng là câu nói cũ chẳng sai, phải đề phòng tr/ộm cư/ớp và cả bạn thân.”
“An Đóa mất tích, ai biết có phải cô ta muốn chiếm luôn vị trí của An Đóa không?”
Tôi có trăm cái miệng cũng không thể giải thích.
Tôi dứt khoát bước lên nửa bước.
“Anh nói tôi từng nhắn tin cho anh lúc nửa đêm?”
“Được.”
“Bây giờ anh mở điện thoại ra đi.”
“Ngày nào? Mấy giờ? Tôi đã gửi những gì? Anh mở ra cho mọi người xem!”
Vương Cường trả lời tỉnh bơ:
“Tôi sợ ảnh hưởng tâm trạng của vợ nên xóa rồi.”
“Anh đương nhiên không dám đưa ra.”
Tôi cười lạnh.
“Bởi vì anh sợ bị lộ.”
“Trong điện thoại của anh chắc chắn có lịch sử m/ua vé máy bay cho An Đóa. Tôi đã hỏi hãng hàng không rồi.”
Chương 1
Chương 8 - Hết
Chương 12
9
13
Chương 10
Chương 12
Chương 12
Bình luận
Bình luận Facebook