Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Phong Linh Trấn
- THỊT PHÁI SINH
- Chương 10
Kể từ khi Đường Đại Hải m/ua đồ cho Phương Duyệt, mối qu/an h/ệ của họ tiến triển nhanh đến chóng mặt.
Phương Duyệt chất đầy ký túc xá bằng đồ hiệu.
Trong số đó có một chiếc đồng hồ đắt tiền, hôm sau đã thấy đeo trên tay Đỗ Viễn.
Đỗ Viễn vốn là người đang nhận trợ cấp hộ nghèo.
Chiếc đồng hồ này đối với anh ta mà nói, chắc hẳn là một cái giá trên trời.
Vốn dĩ anh ta hẹn hò với tôi, chỉ là lên thư viện đọc sách.
Mấy ngày nay anh ta bắt đầu hẹn tôi đi ăn ở những nhà hàng cao cấp.
Còn tặng tôi một chiếc vòng tay cực kỳ quen mắt.
Chiếc vòng tay này là Phương Duyệt bảo Đường Đại Hải m/ua cho, là đồ đôi nam nữ, cô ta đeo vài ngày rồi lại đổi kiểu khác.
Cái cũ thì tặng luôn cho Đỗ Viễn.
Trong lớp tự chọn, Đỗ Viễn gục mặt ngủ say.
Tôi nhìn thấy màn hình điện thoại anh ta sáng lên.
Là tin nhắn Phương Duyệt gửi đến.
Chu Nhiên nói đúng, ngưu tầm ngưu mã tầm mã.
Đều là hạng bắt cá hai tay cả.
Tôi đ/á/nh thức Đỗ Viễn dậy.
Giáo viên vừa bước vào lớp, tôi lập tức nhắn cho anh ta hai chữ: "Chia tay".
"Cái gì?!"
Đỗ Viễn hùng hổ đ/ập bàn đứng dậy.
Thầy giáo quay lại nhìn, anh ta mới lủi thủi ngồi xuống.
"Cần hỏi sao?"
Tôi chỉ vào tin nhắn chưa đọc trên điện thoại Đỗ Viễn, giúp anh ta mở ra.
Một chuỗi lì xì 520, 1314 hiện ra - tất cả đều đã bấm nhận hết.
Phương Duyệt hiện tại đang rủ anh ta đi ăn trưa cùng.
"Ninh Ninh, em hiểu lầm rồi. Em biết hoàn cảnh nhà anh mà, Phương Duyệt là phú nhị đại, bình thường anh chỉ là chạy vặt giúp cô ta, làm chút việc thôi."
Đỗ Viễn gửi cả tràng tin nhắn thanh minh.
"Chạy vặt? Dùng cái chân nào để chạy?"
Tôi cười lạnh đáp lại.
"Thật sự không như em nghĩ..."
Đỗ Viễn lại gửi thêm một đoạn văn dài dằng dặc, tôi không thèm xem mà trực tiếp chặn số anh ta luôn.
Bản thân mình thì đứng dậy rời khỏi lớp học.
Nhưng đến buổi trưa, nhóm lớp đã n/ổ tung rồi.
Phương Duyệt tag tên tôi trong nhóm, bảo tôi đừng có nhòm ngó bạn trai cô ta.
Cô ta vu khống tôi là gái đào mỏ, ăn nhờ ở đậu của Đỗ Viễn, còn lấy luôn chiếc vòng tay cô ta tặng anh ta.
Hóa ra sáng nay Đỗ Viễn đuổi theo tôi tới tận ký túc xá nữ, bị bác quản lý chặn lại.
Anh ta chỉ có thể đưa chiếc vòng tay cho bác quản lý, nhờ chuyển lại khi tôi xuống.
Nhưng bác quản lý thấy Phương Duyệt ở cùng phòng với tôi, nên bảo Phương Duyệt mang lên cho tôi.
Phương Duyệt tức đi/ên lên, bắt đầu đi/ên cuồ/ng tung tin đồn.
"Đúng là nghèo đến đi/ên rồi, chiếc vòng này là hàng hiệu tôi tặng Đỗ Viễn đấy! B/án cậu đi cũng không m/ua nổi đâu, sau này bớt có ý đồ với bạn trai tôi đi."
Sau lời của Phương Duyệt còn có một lũ nịnh hót đi theo.
"Ôi dào, cái vòng này giá cả chục triệu đấy nhé!"
"Phải rồi, Đường Ninh trước giờ toàn đi làm thêm, chắc chắn là thấy tiền sáng mắt, đi ve vãn lớp trưởng."
"Này lớp trưởng, tỉnh táo chút đi! Giữa tiểu thư và gái đào mỏ mà không phân biệt được sao?"
Chu Nhiên và Từ Hiểu Tĩnh cố gắng bênh vực tôi.
Nhưng tin nhắn của họ nhanh chóng bị chìm nghỉm.
Đỗ Viễn thì biến mất tăm.
Tôi gọi điện cho anh ta, muốn anh ta vào nhóm lớp nói cho rõ ràng.
Nhưng anh ta chẳng thèm nghe máy.
Chương 10
Chương 9
Chương 9
Chương 6
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Chương 22
Bình luận
Bình luận Facebook