Ngọc Vỡ - Phần 1

Ngọc Vỡ - Phần 1

Chương 8

19/04/2024 17:49

8.

Thái tử đứng ngoài cửa, dáng hình thẳng tắp, ánh nắng chiếu vào y phục trắng như ánh trăng của hắn khiến hắn càng trông có vẻ lạnh lùng.

Ta hành lễ, nhẹ giọng nói: “Bái kiến Thái tử điện hạ.”

Sau đó vẫn như cũ không để cho Lý Hà tiến vào cửa, quay đầu nhìn lại thì thấy Bảo Châu đang ôm một cuốn sách vội vàng chạy tới.

Ta nhìn Thái tử: “Khương phủ còn có rất nhiều cựu vật do Đông Cung ban tặng, đêm qua ta đã cho người sắp xếp xong cả rồi, điện hạ có thể đem tất cả những thứ đó về.”

Ta vừa dứt lời, cánh cửa phía sau chậm rãi mở ra, trong đó là đủ các loại rương lớn rương nhỏ, dưới ánh mắt sửng sốt của Lý Hà và những người khác, ta lấy sổ sách từ trong tay Bảo Châu đưa cho Thái tử.

Cuối cùng Thái tử cũng đã nhìn ta một cách nghiêm túc, thế nhưng hắn vẫn im lặng: “Cô không cần những thứ này, ngươi tự xử lý tốt là được.”

Ta cũng không miễn cưỡng, xoay người đưa sổ sách lại cho Bảo Châu, bình tĩnh nói: “Thần nữ, thật ra cũng không cần điện hạ đem trả lại những món đồ cũ kỹ này, không bằng tìm nơi nào đó vứt hết chúng đi.”

Sau đó, dưới ánh mắt ngày càng trở nên choáng váng của Lý Hà và những người khác, ta mỉm cười dịu dàng: “Vứt xuống sông Vân, điện hạ thấy thế nào?”

Ánh mắt Thái tử hơi động, có lẽ không biết ta muốn làm gì, hắn cũng không phản bác.

Xe ngựa của phủ Tể Tướng chầm chậm đi tới, ta nói với Thái tử: “Ủy khuất điện hạ phải ngồi chung một xe với ta rồi.”

Hắn không nói gì, chỉ bước lên xe ngựa và nhìn ra ngoài cửa sổ.

Ta ngồi một bên cách xa hắn nhất có thể, ta cũng vén rèm ra nhìn khung cảnh đường xá bên ngoài, xe ngựa chậm rãi đi qua con phố sầm uất.

“Nhìn kìa, đó là xe ngựa của Khương gia!”

“Khương gia?”

“Chính là vị Thái tử phi tương lai bị vứt bỏ đó.”

Những âm thanh rời rạc vang lên, ta hạ rèm xe xuống, ánh mắt lặng lẽ đặt trên gấu váy.

Thái tử cũng nghe thấy những lời bà tan tán đó, hắn quay lại nhìn ta, áy náy mà nói: “Cô không biết bọn họ lại tung tin đồn nhảm như vậy, ngày khác Cô sẽ phái người…”

Ta ngước lên nhìn hắn: “Không có gì.”

Một đường yên lặng.

Đến nơi, ta xuống xe, tầm mắt chợt trở nên rõ ràng.

Những vách đ/á cao, cỏ cây um tùm.

Nhìn xuống là sông nước mênh mông, sóng nước cuồn cuộn.

Nơi này, là vách đ/á thượng nguồn sông Vân, là nơi mà Dung Ngọc bị ám sát và ngã xuống vách núi.

Danh sách chương

5 chương
19/04/2024 17:49
0
19/04/2024 17:49
0
19/04/2024 17:49
0
19/04/2024 17:48
0
19/04/2024 17:48
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Xuân tiêu lạnh

Chương 6

5 phút

Mười một ngọn đèn hải đăng bị đánh tráo

Chương 11

6 phút

Vừa cưới 3 ngày đã bị nhà chồng bắt ăn cơm thừa, tôi quay lưng bỏ đi mặc kệ họ cười nhạo, hôm sau cả nhà họ hối hận không kịp

Chương 17

8 phút

Trước khi trạm cấp nước cổ Keelung di dời, cô cùng chồng cũ truy tìm mười bản hiệu chỉnh thủy triều bị ghi đè

Chương 10

12 phút

Trước khi phong tỏa buồng máy phà cũ Cao Hùng, cô cùng cộng sự cũ truy tìm mười một cuốn nhật ký kỹ thuật bị viết thêm.

Chương 11

14 phút

Trước khi phòng thí nghiệm lâm nghiệp cũ ở Nghi Lan di dời, ông cùng cô cháu gái đã trưởng thành truy tìm mười mẫu gỗ chống động đất bị đánh tráo mã số.

Chương 10

16 phút

Nhận nhầm vị hôn phu, tôi giả chết thoát thân

Chương 9

19 phút

Cô chăm sóc mẹ chồng mắc chứng mất trí suốt tám năm, nhưng sau đám tang lại nhận được đơn ly hôn, đến khi mở két sắt mới bàng hoàng biết ngôi nhà đã đổi chủ

Chương 12

21 phút
Bình luận
Báo chương xấu