Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo Cá Mặp - 猫鲨
- Mất Nét
- Chương 8.
Rời khỏi công ty sau khi thử đồ phù rể, trời đã về đêm, đến cả hệ thống cũng không nhìn nổi nữa.
[Ký chủ, thực ra chỉ cần cậu phá hoại được hôn lễ của anh ta, nhiệm vụ coi như hoàn thành.]
"Thế nào mới tính là phá hoại?"
[Đăng ảnh x/ấu, tung tin đồn, ghép ảnh giường chiếu, chỉ cần cậu khơi mào được khủng hoảng tình cảm giữa hai người, khiến hôn lễ không thể diễn ra, đều tính cả!]
[Sau khi hoàn thành, tôi có thể lập tức đưa cậu rời khỏi thế giới này. Cậu sẽ không bao giờ phải gặp lại họ nữa.]
Tiếng động cơ gầm rú át đi mọi sự do dự.
Ở thế giới thực, cơ thể tôi đã b/ệnh nặng suốt mấy năm nay.
Vết mờ trong phổi lan rộng rất nhanh, dù có gom đủ tiền viện phí để cầm cự thêm vài ngày, cũng sợ rằng không qua nổi mùa đông năm sau.
Hệ thống cho tôi cơ hội quay lại đây, ý nghĩa lớn nhất của nó đối với tôi vốn không phải là nhiệm vụ hay tiền thưởng, mà là tôi có thể đường hoàng nói lời tạm biệt với Tần Chiêu.
Đêm trước hôn lễ.
Trên bãi cỏ ven biển thắp những dây đèn màu vàng ấm áp, nhân viên đang thực hiện buổi tổng duyệt cuối cùng.
Tần Chiêu và Lâm Yến đang đứng cạnh khu vực làm lễ xem ban nhạc tập dượt.
Tôi bước tới, lấy từ trong túi ra một cuộn băng cassette đưa cho anh ấy.
Tần Chiêu cười cười.
"Quà cưới mà xoàng xĩnh thế này sao?"
"Không phải quà, đây là thứ dành cho anh."
Cuộn băng này tôi đã giữ rất lâu.
Thời đại học, có một dạo rất thịnh hành việc dùng băng cassette để thu âm bài hát tỏ tình, tôi kéo Tần Chiêu đến tiệm băng đĩa cạnh trường cùng hát bài "Cái tên khắc sâu trong tim tôi", lén lút thu âm vào băng.
Khi đó tôi nghĩ, đợi đến ngày kết hôn, nhất định phải mang nó ra phát công khai.
Mặt A tràn ngập tiếng cười đùa lạc nhịp của chúng tôi khi đang yêu nhau say đắm, mặt B là lời thú tội tôi đã thu âm tối qua.
Khoảng trống 6 năm này, sự thật về việc rời đi, và cả cơ thể yếu ớt của tôi ở thế giới thực, tôi đều đã giãi bày tất cả.
"Nghe hay không, tùy anh."
Biểu cảm của Tần Chiêu khựng lại một chút.
Khoảnh khắc anh ấy nhận lấy cuộn băng, trên đỉnh đầu tôi bỗng vang lên một tiếng n/ổ lớn.
Giàn khung phía trên khu vực làm lễ tuột khỏi điểm cố định, khung sắt dài hơn 10 mét cuốn theo hoa linh lan và lá khuynh diệp đổ ập xuống ngay phía trên chúng tôi.
Mà Lâm Yến và tôi, vừa vặn đứng ngay phía dưới nó.
Giây tiếp theo, tôi bị nhào tới đ/è ngã.
Tần Chiêu siết ch/ặt eo tôi, ấn tôi xuống đất, một tay khác Iót dưới đầu tôi, cả người phủ lên trên, che chắn cho tôi.
Kính vỡ, gỗ g/ãy, cánh hoa và bùn đất văng tung tóe khắp nơi.
Tiếng la hét xung quanh, tiếng ghế đổ, tiếng bước chân hỗn lo/ạn hòa thành một.
M/áu từ thái dương Tần Chiêu nhỏ xuống mặt tôi.
Khi xe cấp c/ứu đến, anh ấy đã rơi vào hôn mê.
Lúc cáng c/ứu thương khiêng Tần Chiêu lên, tay anh ấy vẫn siết ch/ặt eo tôi, gỡ mãi không ra.
Lâm Yến bị trợ lý kéo đi, cậu ấy đứng cách đó vài mét, chứng kiến tất cả, sắc mặt trắng bệch.
Tôi thẫn thờ đi theo lên xe.
Cho đến khi một giọt huyết lệ chảy xuống cằm, tôi mới nhận ra mình đã khóc từ lúc nào.
Đèn phòng cấp c/ứu bật sáng màu đỏ.
Lâm Yến ngồi trên chiếc ghế cạnh tôi, đột nhiên lên tiếng.
"Anh Thời, thực ra tôi không phải vị hôn phu của anh ấy."
"Từ đầu đến cuối, tôi chỉ là một công cụ được anh Tần thuê mà thôi."
Chương 10
Chương 11
Chương 3
10
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Bình luận
Bình luận Facebook