Yêu thụ chỉ có nửa viên yêu đan, nên không thể rời khỏi thân cây cổ thụ để đuổi theo chúng tôi.
Tôi và Tống Phi Phi người ngợm dính đầy bùn đất quay về chỗ cũ, không còn tâm trạng để ăn món gà ăn mày.
Tống Phi Phi buồn bã, gạt lớp bùn, một lúc sau, cô ấy dùng hết sức quăng con gà xuống đất:
“Bực quá đi lớp bùn ch*t ti/ệt!”
Lớp bùn theo đó rớt ra khỏi con gà, một hương thơm quyến rũ không thể cưỡng lại bay ra, ba ngày không về có miếng mỡ trám miệng, tôi và Tống Phi Phi liền ngồi xổm xuống.
Trên lớp da gà vàng điểm thêm vài chỗ ch/áy nâu nhạt, bên trong là thịt gà trắng nõn lộ ra, nước mỡ cứ không ngừng chảy ra.
Thôi dẹp đi, sai là yêu quái, chứ thịt gà có tội tình gì chứ?
Không thể phung phí món gà ăn mày này được.
Tôi và Tống Phi Phi ăn miệng đầy mỡ, sau khi ăn xong, chúng tôi quyết tâm quay lại thôn để lấy trang bị.
Tống Phi Phi nói, chỉ cần tr/ộm lại được điện thoại của cô ấy, cô ấy lập tức cho người mang dụng cụ lên núi, chỉ cần nửa ngày là xong.
Nếu không thu phục được con yêu thụ này, tôi thật không thể ăn ngon ngủ yên.
Hai người chúng tôi nghiên c/ứu địa hình trên núi, sau khi thảo luận bàn bạc nhiều phương án, kế sách, thì hoàng hôn cũng đã buông xuống trên núi.
Trên núi luôn tối sớm hơn, tôi và Tống Phi Phi mò mẫm đi trong núi.
...
Hôm nay Lưu Bình rất lạ, bà ta đặt tấm hình chụp lúc trẻ của mình trong phòng.
Lúc này lại nhìn bản thân trong gương vừa khóc vừa cười:
“Chị Lưu Bình, 15 năm rồi, ròng rã 15 năm rồi!”
“Còn ba ngày nữa là tới sinh nhật chị, tới lúc đó, em sẽ tặng cho chị một món quà thật to.”
“Chị nhất định sẽ thích…”
Tôi và Tống Phi Phi liếc nhìn nhau:
Chị Lưu Bình?
Sau khi Lưu Bình khóc xong, cầm đèn pin đi ra sân, xem dáng vẻ như đang tìm hai anh em Phú Quý.
Tôi và Tống Phi Phi tranh thủ thời cơ đột nhập vào phòng bà ta, rất nhanh tìm thấy di động bị bà ta tịch thu.
Sau khi tìm thấy điện thoại, hai người chúng tôi lại đảo một vòng trong thôn.
Trong thôn có tất cả hai mươi ba cô gái bị nh/ốt trong phòng nhỏ, giống như cô gái chúng tôi gặp trước đây.
Ai cũng nhếch nhác bẩn thỉu, không thể nhìn ra được tuổi của họ.
Rút kinh nghiệm lần trước, tôi và Tống Phi Phi không nói lời nào, chỉ ném thức ăn vào sau song sắt.
Bánh bao, khoai lang, bắp, hễ là thứ gì có thể ăn được đều bị chúng tôi vét sạch.
Sau khi phân phát đồ ăn xong, tôi và Tống Phi Phi lén tr/ộm chiếc xe đạp duy nhất ở nhà trưởng thôn.
Cho đến thời điểm này, nó là phương tiện giao thông hiện đại nhất cái thôn này.
Hai người vừa đạp xe vừa chạy trốn xuống núi ngay trong đêm.
Việc đầu tiên sau khi xuống núi là tìm một cái khách sạn nhỏ trong thị trấn để tắm rửa.
Sau mấy ngày trốn trên núi dưới cái nắng nóng như th/iêu, tôi đã hôi như cú rồi.
Bình luận
Bình luận Facebook