Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Tiểu yêu tuần núi
- Linh Vũ Thiên Hạ
- Chương 1577: Bị dằn vặn thảm hại (2)
- Tên vô sỉ, sao ngươi không kiêu ngạo nữa đi?
Lăng Thanh Tuyền nhìn Lục Thiếu Du, hàn ý trong mắt tới cực hạn.
- Có bản lĩnh thì quang minh chính đại đấu một phen. Ngoại trừ nửa đường đ/á/nh lén ra thì ngươi còn có bản lĩnh nào khác không? Quang minh chính đại đấu ngươi không phải là đối thủ của ta.
Lục Thiếu Du hừ lạnh một tiếng.
- Ngươi cho rằng ngươi nói những lời này sẽ có tác dụng sao? Chí ít hiện tại ngươi đã ở trên tay ta mà không phải là ta ở trên tay ngươi.
Lăng Thanh TUyền lạnh nhạt nói, khóe miệng mang theo nụ cười lạnh lẽo. Nụ cười này giống như một bông tuyết liên, tuy rằng lạnh lẽo thế nhưng cực kỳ động lòng người.
- Nếu như ngươi ở trong tay ta, ta tuyệt đối sẽ b/án ngươi vào trong kỹ viện. Loại nữ nhân lấy oán trả ơn như ngươi cũng chỉ có thể để cho ngàn vạn người cưỡi. Có lẽ, bằng vào tư sắc của ngươi, sinh ý có lẽ cũng không tồi.
Lục Thiếu Du m/ắng to. Dù sao đi nữa nữ nhân này cũng không bỏ qua cho hắn, hắn có m/ắng thêm vài câu cũng không sao, coi như xả gi/ận.
- Ta nói rồi, lần sau gặp ngươi ta nhất định sẽ gi*t ngươi. Chỉ là hiện tại ngươi có chút tác dụng trong giới cho nên ta mới cho ngươi sống lâu thêm vài ngày. Ngươi lăng nhục ta, ngày hôm nay ta nhất định sẽ trả lại gấp bội.
Ánh mắt Lăng Thanh Tuyền trầm xuống, ánh mắt mang theo sự oán h/ận nhìn vào trên người Lục Thiếu Du. Nhớ tới trong Cổ Vực, bản thân bị tên vô sỉ này lăng nhục, trong mắt có chút bất lực và ủy khuất. Thế nhưng sự bất lực và ủy khuất này nhanh chóng biến mất, thay vào đó là h/ận ý và ánh mắt kiên nghị.
H/ận ý chợt lóe, một thanh trường kiêm xuất hiện trong tay Lăng Thanh Tuyền. Ki/ếm quang hiện lên, từng đạo ki/ếm quang đ/á/nh vào trên người Lục Thiếu Du.
- A.
Lục Thiếu Du lập tức kêu lên thảm thiết. Dưới ki/ếm quang này toàn thân Lục Thiếu Du, trên dưới đều bị c/ắt hơn mười vết. Cảm giác vô lực, trên người bị cấm chế cho nên Bất Diệt Huyền Thể căn bản không phát huy được tác dụng. Thân thể bị từng đạo ki/ếm quang c/ắt vào da thịt.
Lăng Thanh Tuyền kh/ống ch/ế lực đạo vô cùng tinh diệu, từng vết ki/ếm chỉ c/ắt vỡ da thịt Lục Thiếu Du, không làm tổn thương tới gân cốt. Thế nhưng loại đ/au đớn này cũng khiến cho Lục Thiếu Du kêu thảm thiết liên tục.
- Đau đớn không? Đây mới chỉ là bắt đầu mà thôi.
Nghe Lục Thiếu Du kêu thảm thiết, Lăng Thanh Tuyền cười nhạt, trường ki/ếm vung lên, mũi ki/ếm trực tiếp rơi vào trên gương mặt Lục Thiếu Du. Mũi ki/ếm lạnh lẽo trượt trên mặt Lục Thiếu Du, Lăng Thanh Tuyền lạnh nhạt nói:
- Đồ vô sỉ nhà ngươi, thứ ta gh/ét nhất chính là khuôn mặt này của ngươi.
Sưu.
Thanh âm của Lăng Thanh Tuyền vừa dứt, mũi ki/ếm run lên, trên khuôn mặt Lục Thiếu Du lập tức có cảm giác bỏng rát. Trên mặt xuất hiện một vết ki/ếm dài, m/áu tươi chảy ròng ròng.
- Nữ nhân đê tiện, chờ sau khi ngươi rơi vào trong tay bản công tử, ta sẽ khiến cho ngươi ch*t không được, sống không xong.
Lục Thiếu Du m/ắng to nói.
- Ta cho ngươi m/ắng.
Ánh mắt Lăng Thanh Tuyền trầm xuống, một vết ki/ếm lần nữa hiện lên trên khuôn mặt Lục Thiếu Du.
- Nữ nhân đê tiện nhà ngươi...
Lục Thiếu Du còn chưa nói xong, lại một đạo ki/ếm quang đ/á/nh xuống thân thể hắn.
- Ta chỉ xoa bóp ngươi...
- A...
- Ta sẽ để ngươi cho ngàn vạn người cưỡi...
- Ngươi là đứa con rơi của người tuyết.
- Ngươi là hậu duệ của dân Châu Phi với Góa Phụ Đen (Black Window), đồ tiện tỳ mất cân đối âm dương.
- Ngươi còn biết làm gì ngoài đ/á/nh không? Nữ nhân đ/ộc á/c như ngươi quả thực chính là một con đ/ộc xà trong lốt người mà. Ngươi chính là một tạp chủng.
- Suốt đời này sẽ chẳng có ai ngó ngàng tới ngươi đâu.
- A...
- Ngươi @$@#%$...
...
Từng tiếng kêu thảm thiết vang lên. Từng thanh âm m/ắng mỏ cũng từ trong miệng Lục Thiếu Du truyền ra. Tổ tông Lăng Thanh Tuyền đã bị Lục Thiếu Du đào tới mười tám đời.
Lục Thiếu Du m/ắng nửa canh giờ, không có một câu c/ầu x/in nào khiến cho Lăng Thanh Tuyền tức gi/ận tới mức nghiên răng nghiến lợi. Ki/ếm quang run lên, Lục Thiếu Du thương tích đầy mình, m/áu tươi đầm đìa thế nhưng vẫn còn không ngừng m/ắng. Thậm chí càng m/ắng càng hưng phấn, thanh âm càng lúc càng lớn.
- Ngươi mà nói nữa ta sẽ gi*t ngươi.
Tròn nửa canh giờ lăng Thanh Tuyền cũng có chút mệt mỏi. Nhìn toàn thân Lục Thiếu Du dường như đã không có chỗ nào là không có vết ki/ếm, nghe tiếng m/ắng đ/ộc địa của Lục Thiếu Du nàng tức gi/ận tới nỗi trắng mắt, trên khuôn mặt vốn đã lạnh lẽo kia lúc này càng lên lạnh lẽo.
- Có bản lĩnh thì ngươi cứ ch/ém thêm mấy ki/ếm. Dù sao đi nữa ngươi cũng đã gắn với chữ tiện, ngày hôm nay nếu như bản công tử không ch*t thì ngày khác nhất định sẽ b/án ngươi vào trong kỹ viện. Không, bản công tử phải đem ngươi cho mấy đầu hắc tinh tinh mới được.
Lục Thiếu Du cười lớn, trên mặt tràn ngập m/áu tươi, vô cùng đ/áng s/ợ. Có lẽ hiện tại ngay cả La Lan thị cũng không nhận ra được hắn nữa. La Lan thị nếu thấy dáng vẻ đầm đìa m/áu tươi của Lục Thiếu Du lúc này phỏng chừng sẽ bị đ/au lòng tới ch*t.
- Đồ vô sỉ, ngươi nghĩ rằng ta không dám gi*t ngươi sao?
Lăng Thanh Tuyền gi/ận dữ nhìn Lục Thiếu Du, ánh mắt bốc hỏa.
- Có bản lĩnh thì cứ gi*t ta. Bằng không lần sau nếu như ngươi rơi vào trong tay ta thì sẽ không có kết cục tốt đâu.
Lục Thiếu Du cả gi/ận nói.
Lăng Thanh Tuyền lạnh lùng nhìn Lục Thiếu Du, tức gi/ận càng lúc càng lớn. Thế nhưng nàng đột nhiên lại cười nhạt, cơn tức gi/ận trong mắt biến mất, nói:
- Hừ, ngươi muốn được ch*t sớm, giải thoát sớm sao? Ta sẽ không mắc mưu của ngươi. Để ngươi ch*t bây giờ là quá tiện nghi cho ngươi. Bản tiểu thư còn chưa hả h/ận, ngươi cứ chậm rãi m/ắng đi. Ngày mai ta lại tới thu thập ngươi. Ngươi muốn ch*t sao? Nằm mơ đi.
Nói xong Lăng Thanh Tuyền cũng không để ý tới Lục Thiếu Du mà nghênh ngang rời đi. Phía sau nàng không ngừng vang lên tiếng ch/ửi bới của Lục Thiếu Du.
Ngoài mật thất, Lăng Thanh Tuyền đóng cửa đ/á, ánh mắt nhìn về phía sau.
- Các ngươi trông chừng người trong mật thất. Nếu như để hắn chạy thoát thì các ngươi biết hậu quả rồi đấy.
Lăng Thanh Tuyền nói với hai đại hán Vũ Tướng mặc hắc bào bên ngoài cửa đ/á.
- Vâng, thiếu chủ.
Hai người cung kính đáp, không dám ngẩng đầu lên.
Lăng Thanh Tuyền liếc nhìn mật thất một cái nữa rồi mới chậm rãi rời đi.
Trong mật thất, có lẽ đoán được Lăng Thanh Tuyền đã đi xa, lúc này Lục Thiếu Du mới ngừng m/ắng. Ánh mắt trầm xuống. Cảm nhận sự đ/au đớn toàn thân lúc này hắn không khỏi mỉm cười.
Lục Thiếu Du cũng không phải là kẻ bi/ến th/ái, không phải muốn Lăng Thanh Tuyền đ/á/nh thêm vào trên người hắn mấy ki/ếm. Mà là khi ki/ếm đầu tiên của Lăng Thanh Tuyền đ/á/nh xuống Lục Thiếu Du lập tức cảm giác được, trong sự đ/au đớn này, kinh mạch chung quanh vết thương lập tức có phản ứng, không tê dại như trước nữa.
Chương 17
Chương 10
Chương 13
Chương 13
Chương 10
Chương 11
Chương 13
Bình luận
Bình luận Facebook