THANH PHONG TỪ LAI

THANH PHONG TỪ LAI

Chương 4

13/04/2026 10:11

Kẻ vốn luôn lạnh lùng thoát tục, người được xưng tụng là Huyền Sương Ki/ếm chủ, lúc này đây lại quỳ một chân xuống, vạt áo dính đầy m.á.u của ta, lần đầu tiên kiên nhẫn dỗ dành ta như vậy.

Thế nhưng... lại là dỗ ta đi vào chỗ c.h.ế.t!

Ta nhìn hắn bằng ánh mắt giễu cợt. Cuối cùng không nhịn được mà bật cười thành tiếng, cười đến mức nước mắt và m.á.u tươi đều rung động rơi xuống, "Ta không làm, cũng không đưa, ngươi g.i.ế.c ta đi!"

Ánh mắt hắn thẫn thờ, cứ thế trân trân nhìn ta. Đầu ngón tay hắn siết ch/ặt, giơ cao tay lên. Ta ngẩng đầu, khảng khái chờ c.h.ế.t, nào ngờ lại nghe hắn nói: "Ta không g.i.ế.c ngươi, ngươi đi đi..."

"Sư tôn!" Lời phía sau ta còn chưa nghe rõ, Lâm Ái đã tới. Hắn ngự trên chiếc ngọc thuyền do chính Lục Cấn An luyện chế, vừa đáp xuống đất đã túm lấy tay áo sư tôn khóc lóc t.h.ả.m thiết.

"Sư tôn đừng trách Đại sư huynh, huynh ấy cũng là vì muốn tốt cho việc tu hành của con thôi."

"Con chỉ là mất mạng thôi mà, nhưng Đại sư huynh mang trong mình ki/ếm cốt, chính là tương lai của Ngọc Hư Ki/ếm Tông đó!" Hắn khóc lóc t.h.ả.m thương, nhào vào lòng Lục Cấn An.

Lục Cấn An không hề động lòng, nhưng khi tầm mắt hắn dời lên phía trên đỉnh đầu Lâm Ái, bàn tay đang nắm ki/ếm bỗng siết ch/ặt lại.

Tim ta nảy lên một nhịp k/inh h/oàng! Ta nhớ lại tất thảy những gì đã thấy sau lần chạm vào Lâm Ái trước đó. Lẽ nào...

Trong ánh mắt kinh ngạc của Lâm Ái, bàn tay nhuốm m.á.u của ta chộp lấy y phục của hắn. Trong khoảnh khắc ấy, ta đã nhìn thấy lý do khiến ta "không thể không c.h.ế.t"!

7.

Mảnh nội y trắng muốt do hạ nhân thay cho ta bị x/é rá/ch. Thân thể nhũn nhẽo vô lực chỉ biết bám víu vào lồng n.g.ự.c nam t.ử hồng y trước mặt.

Đôi tay thon dài, tỉ mỉ khoác lên người ta một lớp sa y đỏ rực. Mỏng manh, trần trụi, thấp thoáng da thịt. Đôi mắt đào hoa nheo lại đầy vẻ tự tại, bàn tay thon dài bóp lấy cằm ta: "Chậc, quả nhiên ngươi mặc màu đỏ vẫn là đẹp nhất."

Bốn mắt nhìn nhau. Một bên c.h.ế.t lặng như tro tàn, một bên lại rực rỡ lưu quang. Hắn luồn tay vào sau gáy nâng ta lên, ghé sát vào, rồi mãnh liệt c.ắ.n xuống.

Toàn thân ta căng cứng, nhưng không hề giãy giụa. Ngược lại, ta còn ngửa cổ lên, ngoan ngoãn mặc cho hắn "ăn sạch sành sanh".

"Đồ nhi thật ngoan."

Danh xưng quen thuộc khiến ta không tự chủ được mà nhớ về kẻ đó. Nhớ về khoảnh khắc ki/ếm cốt sau lưng bị l/ột bỏ, bị treo trên cây trong tuyệt vọng chờ c.h.ế.t. Trong phút chốc, nhịp thở ta lo/ạn nhịp, khóe môi từ từ rỉ ra những vệt m.á.u tươi.

Thẩm Vô Y lập tức buông tay, ôm ngang lưng nhấc bổng ta lên, rảo bước thật nhanh. Thế nhưng còn chưa kịp tới bên cạnh d.ư.ợ.c trì, ta đã không nhịn được mà phun ra một ngụm m.á.u lớn, lồng n.g.ự.c phập phồng khó nhọc như cái bễ rá/ch.

Vòng tay siết ch/ặt, hắn ôm ta cùng bước vào trong d.ư.ợ.c trì.

"Dược tính quá đ/au, ngươi ra ngoài đi."

Nhưng Thẩm Vô Y không đi, chẳng những không đi mà còn kéo ta vào lòng, "Là ta lỡ lời, hình ph/ạt này ta cùng chịu với ngươi."

Lưng ta áp sát vào lồng n.g.ự.c hắn, thấy ta khó chịu, không biết là lần thứ bao nhiêu, Thẩm Vô Y đưa cánh tay đến bên môi ta. Ta đưa tay vén ống tay áo dài của hắn lên, để lộ làn da trắng ngần như ngọc. Nhưng ta biết, chỉ một ngày trước, trên đó vẫn còn đầy rẫy những vết c.ắ.n sâu hoắm đến tận xươ/ng do ta để lại.

Thấy ta chần chừ mãi không động, hắn nhướng mày cười khẽ, ghé sát tai ta bằng chất giọng m/a mị như yêu tinh: "Không nỡ c.ắ.n ta sao?"

Phải. Không nỡ.

Kể từ khi phụ mẫu qu/a đ/ời, tất cả những người ta từng gặp trong đời này cộng lại, cũng chẳng một ai tốt với ta bằng Thẩm Vô Y.

Lục Cấn An nuôi dạy ta theo kiểu thả mặc, ta không trách hắn. Hắn là sư tôn, là người dạy ta ki/ếm pháp và tiên thuật, là Huyền Sương Ki/ếm chủ thực lực siêu phàm. Ta của thời niên thiếu sùng bái sự cường đại của hắn, cứ ngỡ đó chính là yêu.

Nhưng nếu bắt ta phải chọn giữa tình sư đồ và tình ái, ta tuyệt đối sẽ không kéo vị tiên nhân trong lòng mình rơi xuống phàm trần. Bởi lẽ thần tiên cao cao tại thượng, dẫu có ái m/ộ, cũng không thuộc về phàm nhân.

Nhưng Thẩm Vô Y thì khác, hắn có d.ụ.c vọng, hắn có tình cảm. Hắn cũng giống như ta, là một kẻ phàm trần.

Ống tay áo đẫm nước t.h.u.ố.c trở nên trong suốt. Ta đưa tay ôm lấy cổ hắn, đuôi mắt đỏ hoe vì cố nén cơn đ/au, nhìn hắn đầy bất lực mà khẩn cầu: "Thẩm Vô Y, ta đ/au quá... ngươi hôn ta một cái có được không?"

Thiếu niên mắt đỏ hoe, trong đôi mắt trong veo ấy phản chiếu hình bóng chính mình, hàng mi r/un r/ẩy còn vương giọt lệ. Cuối cùng, hắn bóp ch/ặt lấy eo ta, giữa cơn đ/au thấu xươ/ng tủy mà đặt xuống một nụ hôn nồng ch/áy.

Hôm nay, Thẩm Vô Y sẽ không từ chối song tu cùng ta nữa.

8.

Kể từ sau khi hoán đổi ki/ếm cốt, tu vi của Lâm Ái thăng tiến vượt bậc, nhưng cũng chẳng bằng một nửa thiên phú của Đại sư huynh năm xưa. Đã vậy, hắn còn kiêu căng ngạo mạn, tính khí x/ấu xa, chẳng mấy chốc đệ t.ử trong tông môn đã oán h/ận ngút trời. Có người đ.á.n.h bạo đến tìm Lục Cấn An tố cáo, nhưng hắn lại chẳng mảy may để tâm. Kéo theo đó, ngay cả thanh danh của hắn trong tông môn cũng bị tổn hại. Nhưng những chuyện này, hắn chẳng còn tâm trí đâu mà quản nữa.

Danh sách chương

3 chương
13/04/2026 10:11
0
13/04/2026 10:11
0
13/04/2026 10:11
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu