Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Nhưng Thiên Lôi lần này, lại có vẻ không đúng lắm. Sao trên đầu ta cũng có một đám mây sét thế kia?
Trong lúc ta đang suy nghĩ, hai nhi tử của Hồ hậu đã đi đến giữa ta và Văn Chúc. Quay đầu nhìn ta, rồi lại nhìn Văn Chúc. Tức gi/ận nói: "Cả hai ngươi mau nói đi! Mẫu Hậu ta đâu?"
Vẫn không ai đáp lời bọn chúng.
Đúng lúc này, đạo Thiên Lôi đầu tiên của cả hai chúng ta đồng thời giáng xuống!
G.i.ế.c cả đôi!
Xin chia buồn, hai nhi tử của Hồ hậu cũng về Tây Thiên rồi.
Chậc, lần này có vẻ Thiên Lôi hơi không có mắt, bị chệch hướng.
Ta ngửi thấy mùi thơm quen thuộc, nhưng lực bất tòng tâm. Dù sao thì đạo Thiên Lôi đầu tiên đã khiến ta quỵ xuống rồi. Thật sự không còn sức để ăn nữa.
19.
Phía ta bị sét đ.á.n.h ba luồng thì dừng lại. Có lẽ vì ta quá yếu ớt, đến cả Thiên Lôi cũng coi thường ta.
Quay đầu nhìn về phía Văn Chúc, trên người hắn ánh sáng vàng và ánh sáng sấm sét giao nhau, đã bị sét đ.á.n.h hơn ba mươi luồng, nhưng vẫn không có dấu hiệu dừng lại. Mãi đến khi luồng thứ tám mươi mốt giáng xuống, mây sét cuối cùng cũng tan đi.
Kim quang trên người Văn Chúc rực rỡ đại thịnh, hắn biến trở lại nguyên hình Hồ ly, mọc ra chiếc đuôi thứ chín, ở phần cuối chiếc đuôi còn sinh ra vân văn.
Thiên hồ! Chính là Cửu Vĩ Thiên Hồ!
Thật sự quá oai phong!
Tứ chi Hồ ly nhảy lên một cái, Khốn Tiên Tỏa liền bị giãy đ/ứt. Hắn đi về phía này, đầu Hồ ly tựa vào đầu ta, truyền tu vi để chữa thương cho ta.
Xong xuôi, Văn Chúc nói với ta: "Không tệ, kinh mạch đã thô to hơn nhiều, sau này tu luyện chắc chắn không còn trở ngại nữa!" Rồi hắn lại quay đầu nhìn về phía hai huynh đệ kia, "Có sức rồi thì mau qua ăn đi, đồ nha đầu tham ăn, nước dãi chảy ròng ròng xuống đất rồi kìa!"
"Hì hì." Lại được khai tiệc rồi.
Đứa tiểu đệ thứ hai ta còn chưa nuốt xong nữa. Hồ vương lại đến.
Trời ơi, xin đừng c.h.ế.t nữa, c/ầu x/in Người đó!
Ta không ăn nổi nữa rồi.
20.
"Chuyện lạ thật, sao hôm nay lại có Thiên Lôi liên tiếp giáng xuống ba lần?" Hồ vương nghi hoặc nói.
Ông ta vừa bước vào Thủy Lao, liền thấy ta đang nuốt chửng nhi tử ông ta. Hồ vương đứng sững tại chỗ.
Ta nhổ cũng không được, nuốt cũng không xong. Ngượng ngùng liếc mắt cầu c/ứu Văn Chúc.
Văn Chúc vung một tấm Thủy Kính, nói với Hồ vương: "Ông tự mình xem đi!"
Tranh thủ lúc Hồ vương đang xem Thủy Kính, ta lén lút tăng tốc độ nuốt vào. Nương ơi, hôm nay no quá đi thôi!
Đợi ông ta xem xong, ta cẩn thận nói: "Như Ngài đã thấy, thật sự không phải chúng ta g.i.ế.c, chỉ là bọn họ hơi xui xẻo thôi." Ta ăn chút t.h.i t.h.ể chắc cũng không quá đáng đâu nhỉ…?
Hồ vương vẻ mặt đ/au thương, trong một ngày mất đi ba người thân, lại không thể oán trách ai, không có chỗ nào để trút gi/ận.
Trong chốc lát, tóc của ông ta bạc trắng, gục ngã xuống đất.
21.
Sau khi Hồ vương tỉnh lại, tính tình thay đổi lớn. Không cần mỹ thiếp nữa, việc của núi Hữu Tô cũng không màng tới. Cho đến sau này bị mọi người phế bỏ.
Văn Chúc được tôn cử lên làm Tân nhiệm Hồ vương. Ngày nào cũng bận rộn tối mắt tối mũi.
Còn ta, bị phụ mẫu sau chuyến du ngoạn trở về bắt trở lại Bí cảnh, nhận giáo d.ụ.c đặc biệt.
22.
Thật buồn chán quá, lại là một ngày nhớ Văn Chúc!
【Huynh đang làm gì vậy?】 Ta đ/ốt một lá Truyền Tín Phù.
【Xử lý chính vụ.】
【Khi nào mới xử lý xong?】
【Nhiều nhất là ba tháng, đợi ta.】
【Lâu quá... đợi ngươi làm gì?】
【Cưới nàng.】
"Ái chà chà, còn cưới tỷ cơ đấy, phụ mẫu đồng ý chưa?"
Giọng đệ đệ Lan Hoắc vang lên sau lưng ta, khiến ta gi/ật nảy mình.
Ta liền vung tay đ.á.n.h luôn, "Ai cho phép đệ rình tr/ộm?"
Muội muội D/ao Hoan lúc này cũng hiện thân, "Tỷ tỷ, tỷ thật sự muốn gả cho con Hồ ly đó sao? Hắn đáng tin không?"
Đối với muội muội này, ta không nỡ ra tay. Ta ý niệm vừa động, quanh thân rực rỡ ánh sáng, "Muội xem, hắn đã giao cả tính mạng cho tỷ, muội nói có đáng tin không?"
"Cũng đúng." D/ao Hoan gật đầu, "Vậy thì muội yên tâm rồi!"
"Tỷ, D/ao Hoan cũng rình tr/ộm đó, sao tỷ chỉ đ.á.n.h mình đệ mà không đ.á.n.h muội ấy?" Lan Hoắc tố khổ.
D/ao Hoan liền đi tới kéo tai Lan Hoắc, lôi đệ ấy ra khỏi cửa, "Đến đây, hai ta đ.á.n.h nhau này, đừng làm phiền tỷ tỷ và tỷ phu."
Tiếng “bùm”, “ầm” truyền đến, ta cười bất lực, hai đứa này lại bắt đầu rồi.
23.
"Văn Chúc Hữu Tô Sơn, cầu kiến Ba Xà Tôn thượng!" Câu nói này, Văn Chúc đã hô vang tại địa giới Xà Cung suốt hai năm, mỗi ngày đều hô lên vài lượt.
"Phụ thân, Người định thử thách đến bao giờ nữa?" Ta thật sự sắp gi/ận rồi.
"Đúng đó nha, ta thấy hài tử này rất tốt, đến cả Tiên Y bảo mệnh cũng đã giao cho Loan Loan rồi, còn có gì để mà thử thách chứ?" Mẫu thân cũng bắt đầu bất mãn với hành vi của phụ thân.
"Hầy, đây là nữ nhi ta nâng niu trong lòng bàn tay mà nuôi lớn, phải để cho hắn biết được không dễ dàng gì mới có được, như vậy hắn mới đối đãi tốt hơn với Loan Loan nhà ta. Thôi vậy, thời cơ cũng gần chín muồi rồi!"
Phụ thân phẩy tay, Văn Chúc liền bước vào Bí cảnh.
Ta và Văn Chúc nhìn nhau sâu sắc một cái, thấy được nỗi nhớ nhung trong mắt đối phương.
Văn Chúc quỳ xuống trước mặt phụ mẫu ta, phía sau hắn liền hiện ra hàng trăm chiếc hòm gỗ màu đỏ, "Văn Chúc Hữu Tô Sơn, tự nguyện nhập chuế (ở rể), cầu thân Loan Loan, xin hai vị trưởng bối chấp thuận!" Hắn cúi đầu khấu lạy một cái.
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 13
Chương 7
7
6
Bình luận
Bình luận Facebook