ĐẠI NỘI "MẬT" THÁM

ĐẠI NỘI "MẬT" THÁM

Chương 5

13/04/2026 10:10

Hoắc Vô Lan lạnh lùng nhìn ta, ánh mắt như muốn bảo: Để ngươi chịu chút giáo huấn cũng tốt.

Ta: Cái quần què gì vậy?!!!

Ta bị đ/è ch/ặt xuống đất. Từ khóe mắt, ta thấy rõ nụ cười đắc ý của thiên kim Tể tướng và Hải công công.

"Đánh!"

Vừa dứt lời, hai tên Cấm quân bên cạnh đã giơ cao cây trượng to bằng bắp tay, giáng xuống x/é gió.

"Dừng tay!"

Ta c.ắ.n ch/ặt môi, nghe thấy tiếng quát lớn của Hoắc Vô Lan. Hắn nhìn chằm chằm vào ta, dõng dạc thốt ra từng chữ: "Miếng ngọc đó là tín vật định tình ta trao cho Tiểu Đồ Tử, mong Hoàng huynh khai ân."

Lời vừa thốt ra, cả trường săn rúng động. Thiên kim Tể tướng và Hải công công trợn mắt há mồm vì kinh hãi.

Hoàng thượng gằn giọng: "Hoang đường! Vô Lan, đệ chớ có nói càn!"

Hoắc Vô Lan quỳ một gối xuống, cung kính đáp: "Lời thần đệ nói là sự thật không hề giả dối. Có không ít cung nữ đã chứng kiến thần đệ và Tiểu Đồ T.ử hẹn hò bên hồ suối nước nóng. Thần đệ xưa nay vốn không thích nữ tử, cũng sẽ không thành thân. Đời này thần đệ chỉ nguyện có Tiểu Đồ T.ử bầu bạn, mong Hoàng huynh ban hắn cho thần đệ."

Ta trợn tròn mắt, cằm suýt rơi xuống đất. Không phải chứ, chúng ta thành cái qu/an h/ệ đó từ bao giờ vậy?! Ngài không muốn cưới lão bà thì thôi, sao lại kéo ta xuống vũng bùn này!

Hoàng thượng tức gi/ận hất văng đĩa trái cây trên bàn: "D/âm nô dám quyến rũ Vương gia, đ.á.n.h c.h.ế.t tại chỗ cho Trẫm!"

Ta buông xuôi. Thấy chưa, kiểu gì cũng phải c.h.ế.t.

Cấm quân lại một lần nữa giơ cao hình trượng. Hoắc Vô Lan đột ngột đứng phắt dậy, chắn ngang trước mặt ta: "Ta xem ai dám động vào người của ta!"

Trời đất ơi! Ta thực sự có chút cảm động rồi đấy! Không ngờ Hoắc Vô Lan vì ta mà dám kháng chỉ?!

Không khí căng thẳng như dây đàn sắp đ/ứt, mọi người im phăng phắc không dám thở mạnh. Vài giây sau, Hoàng thượng sa sầm mặt nói: "Cũng chỉ là một tên nô tài thôi mà. Đệ đã thích như vậy, làm huynh trưởng như Trẫm cũng chẳng nỡ ngăn cản. Tuy nhiên, tội c.h.ế.t có thể miễn, tội sống khó tha."

Xì! Chẳng qua là thả ta đi thì ngươi mất mặt quá chứ gì!

Hoàng thượng tiếp lời: "Mẫu thân đệ vốn ăn chay niệm Phật, gh/ét nhất cảnh c.h.é.m g.i.ế.c nơi bãi săn. Nếu để chuyện hôm nay kinh động đến bà phải đích thân đi một chuyến, Trẫm cũng thấy không đành lòng."

Mẫu thân dường như là t.ử huyệt của Hoắc Vô Lan. Toàn thân hắn run lên bần bật, tựa như một con mãnh thú bị dồn vào đường cùng. Ta khẽ lắc đầu, ra hiệu bảo hắn đừng chống đối Hoàng thượng thêm nữa.

Thấy Hoắc Vô Lan chau mày ủ dột, ta bất giác nở một nụ cười rạng rỡ với hắn, ánh mắt như muốn nói: Không sao đâu, mạng tiểu gia đây cứng lắm.

Nhưng khi một trượng nặng nề giáng xuống lưng, ta không tài nào cười nổi nữa.

Từng trượng, từng trượng một… Ta c.ắ.n ch/ặt môi đến bật m/áu, không để tiếng hét t.h.ả.m thoát ra ngoài.

Tiếng trượng nện vào da thịt khô khốc khiến Hoắc Vô Lan khẽ rùng mình. Chẳng phải hắn là kẻ từng bước đi trên x/á/c c.h.ế.t, tắm m.á.u quân th/ù sao? Tại sao lại dễ dàng bị dọa sợ như vậy?

Ý thức dần trở nên mơ hồ, qua làn nước mắt và mồ hôi lạnh, ta chỉ thấy đôi mắt Hoắc Vô Lan đỏ ngầu vì phẫn nộ, sát ý bên trong cuồn cuộn như sóng trào.

07.

Ta lạc vào một giấc mộng dài.

Trong mơ, ngọn lửa hung tàn bao trùm lấy bốn phía. Giây tiếp theo, một đôi bàn tay g/ầy guộc, khô khéo ấn mạnh đầu ta vào vại nước. Ta vươn cổ thở dốc, tiếng khóc nghẹn ngào: "Cha! Cha ơi!"

Trước mặt ta, gương mặt đen nhẻm vì khói bụi của cha giàn giụa nước mắt. Ông nhét một bọc vải dầu chứa cuốn sổ nhỏ vào lòng ta, giọng r/un r/ẩy, khản đặc: "Đông Thanh, nhất định không được lên tiếng!"

"Con phải sống... mang thứ này giao cho Tiêu tướng quân!" Nói đoạn, ông nhanh chóng dùng tấm ván gỗ đậy ch/ặt miệng vại.

Ta ôm khư khư cuốn sổ, chẳng rõ đã ngâm mình trong nước bao lâu, cho đến khi dưỡng khí cạn kiệt, nước dần dâng cao quá đầu, cho đến khi tiếng gầm rú và tiếng n/ổ lách tách của lửa đỏ ngoài kia dần lịm tắt.

Tiếng giáp sắt va chạm cùng nhịp chân dồn dập ùa vào hiện trường vụ ch/áy. Ngay sau đó, tấm ván trên đầu bị hất tung. Ta chìm sâu xuống đáy vại, qua làn nước lay động, ta nhìn thấy một gương mặt lãnh đạm, cương nghị.

Hoắc Vô Lan thời thiếu niên, chân mày thanh tú nhưng sắc sảo, đã thấp thoáng phong thái quyết đoán, sát ph/ạt. Ta cứ ngỡ mình khó thoát kiếp nạn này, nào ngờ lại nghe hắn quát lớn với thuộc hạ bên cạnh: "Chỗ này không có người, cả nhà Thẩm gia c.h.ế.t sạch rồi!"

C.h.ế.t sạch rồi. Đó chính là kết cục của một đời trung thần.

Khi ta bò ra khỏi vại nước, mới phát hiện cuốn sổ trong lòng đã bị ngâm đến nát bươm. Những chứng cứ dùng để đàn hặc Hoàng thượng về việc c/ắt đất cầu hòa ghi trên đó, tất cả đều tiêu tan.

Kể từ đó, ta bắt đầu hành trình tìm người dằng dặc. Cậy nhờ thân thích đều thất bại, ta đành đi ăn xin dọc đường, chỉ để tìm thấy Tiêu tướng quân trong lời dặn của cha. Thế nhưng, chưa kịp tìm thấy Ngài, Tiêu tướng quân đã hy sinh nơi sa trường.

Vậy nên, ta chọn vào cung. Dẫu có phải làm thái giám, ta cũng phải vì Thẩm gia mà b/áo th/ù...

Cơn mơ tan biến, nỗi đ/au buốt giá xuyên thấu đại n/ão. Ta lập tức hiểu ra, giấc mơ vừa rồi chính là ký ức của nguyên thân. Trung thần của một nước bị diệt môn t.h.ả.m khốc…

Danh sách chương

3 chương
13/04/2026 10:10
0
13/04/2026 10:10
0
13/04/2026 10:10
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu