DỊ HƯƠNG TAN HẾT, CẮT ĐỨT TÌNH THÂN

DỊ HƯƠNG TAN HẾT, CẮT ĐỨT TÌNH THÂN

Chương 7 - Hoàn

14/04/2026 14:54

Ba tôi thì sa sầm nét mặt: "Đây là n/ợ của con với cái nhà này, hôm nay con có đồng ý cũng phải làm, không đồng ý cũng phải làm!"

Bên ngoài cửa phòng vang lên những tiếng đàn ông ồn ào, không chỉ có một người. Hầu hết là những lời tục tĩu, d/âm ô khó lọt tai. Trái lại, lòng tôi lúc này lại bình thản đến lạ lùng, "Các người nghĩ cho kỹ, b/án con gái là phạm pháp. Bây giờ thả tôi đi, tôi có thể không truy c/ứu."

Mẹ tôi hiếm khi dịu dàng tiến lên sửa lại mái tóc cho tôi, giọng nói nhẹ nhàng: "Chi Chi nhà mình trông xinh đẹp thế này... chắc chắn sẽ b/án được rất nhiều tiền..."

Tôi hiểu rồi, họ đã hoàn toàn phát đi/ên. Tôi không nhịn được mà bật cười: "Các người quên rồi sao, các người đã từng trói tôi một lần rồi." Tôi cố tình nói thật chậm, "Dựa vào cái gì mà các người nghĩ rằng, tôi sẽ giẫm chân vào cùng một cái bẫy tới lần thứ hai?"

Sắc mặt ba tôi lập tức trắng bệch, mẹ tôi cũng sững người lại. Ngay lúc đó, ngoài cửa vang lên tiếng đ.ấ.m đ/á và tiếng kêu la t.h.ả.m thiết. Là người của bản gia thấy tôi không đến báo danh đúng giờ, nên đã theo định vị trên người tôi mà tìm tới.

"Tự ý dùng Cấm Hương, giam giữ nghiên c/ứu viên của bản gia." Giọng nói của Tông gia đại nhân đều đều không chút gợn sóng, "Theo tộc quy, phế bỏ hai tay, trục xuất khỏi gia phả!"

Mẹ tôi hét lên một tiếng, định lao tới tóm lấy tôi nhưng bị vệ sĩ dễ dàng kh/ống ch/ế, ấn c.h.ặ.t xuống đất. Ba tôi thì ngã quỵ, mềm nhũn như cọng b.ún.

Tôi gắng gượng ngồi dậy, nhìn đôi vợ chồng đang đi/ên dại trên mặt đất, cuối cùng cũng có cơ hội nói ra câu nói đ/è nặng trong lòng bấy lâu: "Tôi không có loại ba mẹ như các người! Từ ngày hôm nay, tôi và các người đoạn tuyệt ân nghĩa, không còn qu/an h/ệ gì nữa!" Họ từng là ba mẹ tôi, đã cho tôi sự sống. Nhưng họ cũng chính là những người hết lần này đến lần khác đẩy tôi vào Địa ngục. Tôi không thèm liếc nhìn họ thêm một lần nào nữa.

Sau này nghe nói, họ đã b/án sạch gia sản, cũng chỉ đủ để m/ua từ chợ đen một nén Q/uỷ Thần Hương có thể thông linh Âm Dương. Ngày ngày đ/ốt hương, cách một lớp khói xanh mờ ảo, cuối cùng họ cũng được gặp lại Hứa Thiên Tứ đã khuất.

Tôi không biết họ đã trò chuyện những gì. Có thể là tâm sự, cũng có thể là cùng nhau c.h.ử.i rủa tôi. Tôi chẳng quan tâm. Bởi vì hương rồi cũng có lúc tàn. Những kẻ đã c.h.ế.t và những kẻ sống không bằng c.h.ế.t không đáng để tôi lãng phí thêm bất cứ một chút cảm xúc nào.

Khi chút tàn tro cuối cùng của Q/uỷ Thần Hương tắt lịm trong lò đồng, họ hoàn toàn phát đi/ên. Đồng nghiệp ở viện nghiên c/ứu nói rằng họ không còn tiền, đành phải lưu lạc đầu đường xó chợ, ngủ dưới gầm cầu. Ban ngày, họ túm lấy bất cứ người qua đường nào để ngây ngô hỏi xem có thấy con trai mình đâu không, rồi bị đám du côn cục cằn đ.á.n.h g/ãy cả hai chân.

Sau đó, vào một buổi sáng sớm sương m/ù giăng kín mặt sông. Một người công nhân vệ sinh nhìn thấy hai bóng người khòm lưng, dìu dắt nhau, lê đôi chân tật nguyền bước xuống dòng nước lạnh giá. Sương m/ù trắng xóa nuốt chửng hình bóng họ. Thoang thoảng trong gió tiếng thì thầm yếu ớt: "Thiên Tứ... Thiên Tứ... Ba mẹ đến tìm con đây..."

Cuối cùng, cả hai biến mất trong màn sương m/ù mịt và dòng nước chảy xiết.

Cùng ngày hôm đó, tại viện nghiên c/ứu. Loại Huyễn Miên Hương phiên bản cải tiến do tôi chủ trì nghiên c/ứu đã thành công mỹ mãn. Chỉ cần một giọt m.á.u đầu ngón tay của chính người vợ Hương Tiên làm vật dẫn, trong vòng ba ngày là có thể chế thành. Nhanh ch.óng và vô cùng thuận tiện. Sẽ không còn sự t.r.a t.ấ.n bằng m.á.u tim suốt mười tám năm, cũng không còn sự ép buộc tính mạng từ những người thân yêu nhất.

Tông gia đại nhân lặng lẽ nhìn nén hương, hồi lâu mới lên tiếng: "Hứa Chi Chi, cô đúng là một thiên tài! Cô có muốn tiếp tục ở lại viện nghiên c/ứu không? Thế gian này có vô vàn kỳ hương, cô có sẵn lòng vì nhà họ Hứa mà khai phá ra những khối tài sản chưa từng có không?"

Vài nhân vật cốt cán của bản gia đứng sau ông ta, nhìn tôi với ánh mắt đầy phức tạp. Tôi nhìn những dụng cụ chế hương trên bàn thí nghiệm. Trước đây, chế hương là để ba mẹ để mắt đến tôi nhiều hơn, là v.ũ k.h.í để tôi tự c/ứu lấy mình, là quá khứ thấm đẫm m.á.u và nước mắt. Nhưng bây giờ, hương chỉ là hương. Là sức mạnh tôi làm chủ, là sự nghiệp tôi đam mê.

Tôi gật đầu: "Được."

Không chỉ vì gia tộc, không chỉ vì tiền tài. Dẫu rằng tiền quả thực rất quan trọng, nhưng chính bản thân mình mới là quan trọng nhất.

Bên ngoài cửa sổ, sương sớm đã tan, ánh sáng ngày mới trong trẻo và rạng rỡ. Một loại hương mới đang được sinh ra. Và con đường của tôi, cũng chỉ mới vừa bắt đầu.

(Hoàn)

Dưới đây là một bộ linh dị khác của nhà mình ạ:

DÒNG SỮA ÂM TY ĐOẠT MỆNH

Tác giả: Quý Cô Nuôi Mèo Vàng

Trong lúc đang gội đầu ở nhà tắm công cộng của trường, tôi bỗng nghe thấy một giọng nói hỏi: "Có muốn uống sữa không?"

Giọng nói ấy âm u đến rợn người.

Nước tràn vào mắt cay xè, tôi mơ hồ nhìn thấy dưới khe hở của vách ngăn có một b.úi tóc đen dài rối bời lướt qua.

Tôi theo bản năng khước từ lời mời đó.

Đến khi ra ngoài, bạn trai lại bất ngờ đưa cho tôi một hộp sữa.

Tôi vừa nhấp một ngụm, liền k/inh h/oàng nôn ra một b.úi tóc cùng mấy mẩu móng tay bị g/ãy.

Cúi đầu nhìn lại, đó đâu phải là sữa?

Rõ ràng là một cốc nước t.ử thi!

1.

Tôi vội vàng túm lấy bạn trai, dồn dập hỏi: "Hộp sữa này ở đâu ra?"

Anh nhìn chằm chằm vào b.úi tóc kia, run lẩy bẩy đáp: "Anh vừa tắm bên khu nam, nghe thấy có tiếng ai đó hỏi có uống sữa không."

"Anh không nghĩ ngợi gì, liền đồng ý. Lúc ra ngoài, mở tủ đồ ra đã thấy hộp sữa này ở bên trong rồi."

"Anh thấy bao bì còn nguyên, không bị hở nên mới mang cho em uống."

Tôi gi/ận đến mức thở không ra hơi: "Loại sữa lai lịch bất minh mà anh cũng dám đưa cho em uống hả?!"

Vậy mà anh còn tỏ vẻ ủy khuất: "Anh cũng vì nghĩ đến em thôi, bản thân anh còn chẳng nỡ uống. Anh mang sữa cho em cũng là sai sao?"

Tôi thật sự cạn lời. Bình thường tôi đã thấy lạ, Lý Lợi vốn là kẻ keo kiệt bủn xỉn, uống nước dừa còn tranh hút của tôi, sao hôm nay lại đột nhiên hào phóng tặng sữa?

Nhà tắm của trường tôi là kiểu nhà tắm công cộng, nằm riêng biệt trong một tòa nhà. Khu nam bên trái, khu nữ bên phải, chung nhau một không gian để sấy tóc. Khu nhà tắm cách ký túc xá một quãng khá xa. Những lúc tôi và Lý Lợi cùng trống tiết, cả hai thường hẹn nhau đi tắm. Thông thường anh tắm nhanh hơn, sau khi xong xuôi sẽ đứng đợi tôi ở cửa. Hôm nay tôi vừa mặc đồ xong bước ra đã thấy anh cầm hộp sữa đợi sẵn. Cứ tưởng anh đổi tính đổi nết, ai ngờ là do ham đồ rẻ, chiếm chút tiện nghi của người ta.

Cơn gi/ận bốc lên, tôi m/ắng thẳng mặt: "Anh có vấn đề gì về đầu óc không đấy?"

2.

Tôi muốn đi xem camera giám sát, nhưng khu vực nhà tắm và phòng thay đồ chắc chắn không bao giờ lắp camera.

Bạn trai tôi khuyên: "Thôi bỏ đi, cũng chưa xảy ra chuyện gì mà."

Tôi lườm anh ta một cái: "Anh đương nhiên là không sao rồi, anh có uống đâu."

"Kinh t/ởm quá, em phải đi báo cảnh sát!"

Thế nhưng, vừa bước ra khỏi nhà tắm, hộp sữa trong tay tôi đột nhiên biến lại thành một cốc sữa bình thường. Không còn tóc, không còn nước t.ử thi, cũng chẳng còn cái mùi tanh tưởi quái lạ kia nữa.

Tôi và Lý Lợi sững sờ nhìn nhau, không tin vào mắt mình mà dụi mắt mấy lần, xem đi xem lại. Đó vẫn chỉ là một hộp sữa bình thường, chẳng có gì đặc biệt.

Lý Lợi trợn tròn mắt: "Chuyện này là thế nào?"

"Chúng ta... chúng ta gặp m/a rồi sao?" Giọng anh bắt đầu r/un r/ẩy.

Nhìn tình cảnh trước mắt, tôi chợt nhớ lại giọng nói đã hỏi mình có uống sữa không khi đang tắm lúc nãy. Nhà tắm công cộng của trường chỉ có vách ngăn, không có cửa. Khi ấy tôi đang gội đầu, bọt xà phòng bết vào mắt, chẳng nhìn thấy gì rõ ràng.

Đột nhiên, có người ở ngăn bên cạnh gõ vào vách tường. Tôi cứ ngỡ là bạn nữ nào đó sang mượn dầu gội nên liền gạt thẻ nước, lắng tai nghe. Những chuyện như quên đồ tắm rồi mượn người bên cạnh là chuyện thường tình nên tôi không mảy may nghi ngờ.

Chỉ là không ngờ, ngay khoảnh khắc sau, một giọng nói u uất vang lên: "Bạn có uống sữa không?"

"?" Tôi tưởng mình nghe nhầm, hỏi lại: "Bạn nói gì cơ?"

"Bạn có uống sữa không?" Giọng nói đó tiếp tục lặp lại, âm điệu lạnh lẽo rợn tóc gáy.

Ai đời lại đi hỏi người lạ xem có uống sữa không ngay trong lúc tắm? Thấy thật vô lý nên tôi đã từ chối theo bản năng: "Không, cảm ơn nhé."

Nghe xong, tiếng người kia vụt tắt lịm. Lúc đó tôi cũng chẳng để tâm, tắm xong là quên bẵng đi. Bây giờ nghĩ lại, giọng nói đó chẳng lẽ chính là thứ mà Lý Lợi đã nghe thấy?

Nếu cả hai chúng tôi đều nghe thấy, liệu có ai khác cũng gặp phải chuyện này không?

Nghĩ đoạn, tôi rút điện thoại ra, đăng một bài lên trang confession của trường: [Nhà tắm trường mình có phải từng có chuyện tâm linh không ạ?]

[Em và bạn trai đều nghe thấy có 'thứ gì đó' trong nhà tắm tặng sữa, sữa này mà uống vào có sao không mọi người?]

[Ai từng gặp chuyện tương tự thì kết bạn với em nhé.]

Tôi đính kèm tài khoản cá nhân của mình ở phía dưới bài viết.

3.

Bài đăng vừa lên đã lác đ/á/c có vài người bình luận: [Up nhầm chỗ à chủ thớt? Đây đâu phải trang linh dị?]

[C.h.ế.t cười, m/a cỏ gì mà lại đi ship sữa, chắc nhân viên hãng sữa nào bị ép KPI đến phát đi/ên rồi à?]

[Chủ thớt cũng ham ăn quá cơ, đồ không rõ ng/uồn gốc mà cũng dám uống.]

...

Đa số đều là những bình luận mang tính tò mò hoặc giễu cợt, chẳng có thông tin gì hữu ích. Trong phút chốc, tôi bắt đầu tự nghi ngờ rằng tất cả chỉ là ảo giác của mình và bạn trai.

Nhưng ngay sau đó, điện thoại tôi rung lên hai hồi chuông. Đó là tin nhắn từ Trâu Sam, bạn cùng phòng của tôi: [Cậu cũng gặp 'thứ đó' trong nhà tắm rồi à?]

Danh sách chương

3 chương
14/04/2026 14:54
0
14/04/2026 14:54
0
14/04/2026 14:54
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu