Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hoàng Yến Lê
- TRÒ CHƠI BÁCH QUỶ
- Chap 19 - Hết
62.
Lúc này tôi mới hiểu vì sao tên livestream lại “rộng lượng” để chúng tôi leo lên tầng trên.
Cái gọi là ẩn tuyến… chẳng qua là cách để đường chính tuyến bùng n/ổ toàn diện.
Không phải ban ơn gì cả.
Mà chỉ là một chiêu để đẩy cao kịch tính của buổi livestream.
Âm thanh của trăm q/uỷ khiến đầu óc tôi dần choáng váng.
Ngũ quan bắt đầu tê dại, cảm giác cơ thể như đang chìm nổi giữa không trung.
Giữa lúc mơ hồ vô lực, một tiếng quát khẽ vang lên khiến tôi bừng tỉnh: “Chạy tiếp đi! Tuyệt đối đừng buông tay!”
Là Liễu Tụ.
Cô ấy vẫn nắm ch/ặt lấy tay tôi, chạy phía trước.
Bước chân kiên định.
Dù h/ồn lực chỉ còn chút ít, cô vẫn cố gắng triệu hồi phân thân liên tục để câu kéo sự chú ý của đám q/uỷ.
Từng bước, cô liều mạng mở ra một con đường m á u.
Nhìn bóng lưng g/ầy gò, đầy thương tích ấy…
Cổ họng tôi nghẹn lại, lòng can đảm tưởng chừng đã cạn khô lại dâng lên dữ dội.
…
Đã đến tầng 95.
Nhưng càng lên cao, á/c q/uỷ càng mạnh.
Tốc độ leo tầng gần như chậm lại hoàn toàn.
Tôi liếc nhìn xuống dưới—
Lũ q/uỷ dưới tầng, đông như châu chấu, đã bám sát gót.
Giữa vòng vây trăm q/uỷ, h/ồn lực của Liễu Tụ cạn sạch.
Tuyệt vọng lại ập đến.
…
Liễu Tụ lau m á u nơi khóe miệng, thều thào, hơi thở mong manh: “Đừng sợ… Vẫn còn hy vọng… Mình còn một lá… bùa hộ thân của Đạo trưởng Diễn Nhất… rất mạnh… Chút nữa mình dùng nó mở đường… Hai ta dốc toàn lực lao lên phía trước, tuyệt đối đừng quay đầu lại!”
Tôi đỡ lấy Liễu Tụ, m á u dính nơi vạt áo cô ấy đang dần thấm vào lòng bàn tay tôi. Nước mắt tôi lặng lẽ tuôn rơi, nhưng chỉ gật đầu thật mạnh.
…
Liễu Tụ r/un r/ẩy móc ra từ n.g.ự.c một lá bùa tím vàng, phía trên có vài chữ rồng bay phượng múa: 【Nhất Diễn Thập Phương】.
Sắc mặt cô trở nên quyết tuyệt, chạm ngón tay vào bùa.
Chỉ nghe “phụt” một tiếng. Làn sương trắng mịt m/ù tràn ngập tầm mắt tôi.
Một lát sau sương tan.
Mười bóng người phát ra ánh sáng trắng rực rỡ đồng loạt bước ra. Tất cả đều là phân thân của Liễu Tụ!
Có họ khai đạo và đoạn hậu, tốc độ lập tức được nâng lên đáng kể.
63.
Trước cửa tầng thượng, á/c q/uỷ bám riết, trăm q/uỷ cùng gào.
Phân thân chỉ còn lại ba người, chúng tôi cũng đã cạn kiệt sức lực.
Ba phân thân dốc hết h/ồn lực cuối cùng, bắt đầu trận tử chiến.
“Chạy!” Liễu Tụ quát lớn, đẩy tôi ra khỏi cánh cửa.
Cô ấy thì bị vô số bàn tay m/a q/uỷ kéo giữ lại.
Tôi nước mắt ròng ròng, quay đầu nắm ch/ặt lấy tay cô.
Lực kéo mạnh mẽ như muốn x/é toạc cánh tay tôi.
“Không được… buông tay!” Tôi nghiến răng, dốc hết sức kéo một cái.
Có lẽ là ông trời thương xót.
Tôi gi/ật được cô ấy khỏi tay q/uỷ.
“Rầm!”
Cả hai bị quán tính đẩy ngã nhào lên sân thượng.
Gió đêm thổi vù vù, tôi như vừa được nhìn thấy ánh sáng sau màn sương dày đặc.
Chúng tôi dìu nhau lao về phía rìa sân thượng.
“Tiểu Tụ! Nhảy!”
Cả hai hóa thành một đường cong, lao ra khỏi tòa nhà.
Rơi vào màn đêm, tốc độ rơi tăng nhanh chóng mặt.
Tòa nhà trăm tầng như vực sâu vạn trượng, thân thể cũng gần như tan nát.
Nhưng chưa bao giờ tôi thấy nhẹ nhõm đến vậy, vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y Liễu Tụ, bật cười giữa cuồ/ng phong.
Chúng tôi… cuối cùng cũng sống sót rồi!
Gió như d.a.o c/ắt, tốc độ ngày càng nhanh, sắp chạm mặt hồ.
Liễu Tụ bất ngờ ôm ch/ặt lấy tôi.
Cô không nói gì, chỉ lặng lẽ vùi đầu vào n.g.ự.c tôi.
Tôi bỗng thấy bất an.
“Tiểu Tụ… cậu sao thế…”
Cô ấy không trả lời, mắt khép hờ.
Như một đứa trẻ đang ngủ, nét mặt an yên.
Chắc là… mệt quá, muốn ngủ một chút thôi.
Ừ, chắc chắn là thế.
Nhưng… tại sao nước mắt tôi lại rơi?
“Không… không…” Liễu Tụ trong lòng tôi bắt đầu hóa thành làn khói trắng.
Dần dần tan biến.
Theo gió cuốn đi.
Cô ấy… chỉ là một phân thân.
64.
Mùi th/uốc sát trùng nồng nặc xộc vào mũi.
Tôi khó khăn mở mắt, trần nhà trắng toát của bệ/nh viện hiện ra trước mặt.
Bên cạnh là ba mẹ tiều tụy, thấy tôi tỉnh lại thì vô cùng mừng rỡ.
…
Khi sức khỏe dần hồi phục, cảnh sát bắt đầu tới hỏi chuyện.
Thì ra tôi vướng vào một vụ án lớn chưa có lời giải.
Tập thể phòng 412 nhảy hồ tập thể.
Cùng được vớt lên với tôi còn có t h i thể của Chu Thải và Diêm Huyên Huyên.
Nhưng dù họ hỏi thế nào, tôi cũng chỉ im lặng, sắc mặt tái nhợt.
…
Đã một tháng trôi qua kể từ đêm rơi xuống hồ.
Cuộc sống dường như đang trở lại bình thường.
Tuy nhiên, tôi thường xuyên ngẩn ngơ, tự hỏi đêm đó có phải chỉ là ảo giác trong trạng thái cận kề cái chế*?
Nhưng mà nỗi đ/au và tiếc nuối quá đỗi chân thật, không thể nào xóa nhòa.
Gần như đêm nào tôi cũng mơ thấy Liễu Tụ.
Mơ thấy sân thượng.
Mơ thấy giây phút cuối cô ấy vùi mặt vào lòng tôi.
Có những chuyện… vĩnh viễn không thể vượt qua.
…
Vì tinh thần sa sút, tôi xin nghỉ dài hạn.
Thu dọn hành lý, tôi một mình đến thành phố Lâm An.
Tháng Tư, là mùa ‘thưởng liễu’ đẹp nhất trong năm.
Nghe nói bên Tây Hồ, nơi “Liễu Lãng Văn Oanh”, liễu rủ như khói, oanh hót rộn ràng.
Tôi muốn đến đó, gặp lại Liễu Tụ.
65.
Đê liễu cao ngút.
Liễu bay như tuyết.
Cảnh xuân tươi đẹp, nhưng tôi lại muốn khóc.
“Cho tôi ngồi cạnh bạn một lát, được chứ?” Một giọng nữ trong trẻo vang lên bên tai.
Tôi theo phản xạ lắc đầu.
Nhưng rồi bỗng rùng mình.
Giọng nói này…
Tôi quay phắt lại.
Một cô gái trẻ đang đứng bên cạnh, mỉm cười với tôi.
“Diễn Nhất Đạo trưởng?!” Tôi từng thấy cô trong ký ức của Liễu Tụ. Dù hôm nay cô không mặc đạo bào, nhưng tôi vẫn nhận ra ngay.
“Vậy ra… đêm hôm đó là thật…” Mắt tôi đỏ hoe, trăm mối cảm xúc dâng trào.
Diễn Nhất nhẹ nhàng ngồi xuống, “Bạch Dương, trạng thái gần đây của cô… Liễu Tụ lo cho cô lắm đấy.”
66.
Tay tôi khẽ run lên, hô hấp bắt đầu rối lo/ạn.
“Ý cô là gì… Liễu Tụ… vẫn còn sao?”
Diễn Nhất chăm chú nhìn tôi thật sâu: “Liễu Tụ - liễu đầy trời. Cô nghĩ cô ấy… là còn hay đã mất?”
Nghe vậy, trái tim đang r/un r/ẩy dữ dội bỗng dần bình ổn lại.
Tôi khẽ bật cười, một nụ cười chua xót, rồi lại rơi vào im lặng.
Bỗng nhiên—
Một cơn gió nhẹ lướt qua mặt tôi.
Một cụm liễu bay khẽ lững lờ trước mắt.
67.
Tôi sững người, theo phản xạ đưa tay ra đón.
Nó nhẹ nhàng theo gió lướt xuống, khẽ chạm vào lòng bàn tay tôi.
Tôi thấy xót xa, nhưng cũng thấy được an ủi.
Nước mắt lại vô thức rơi xuống.
Thế nhưng, trong khoảnh khắc đó - cụm liễu ấy bỗng bay vút lên, như thể có linh h/ồn riêng.
Trong ánh mắt ngẩn ngơ của tôi… Nó nhẹ nhàng nghiêng mình, lướt qua khóe mắt tôi.
Tựa như bàn tay mềm mại, ấm áp năm nào…
Lặng lẽ lau đi giọt lệ cuối cùng.
(Hết)
Én giới thiệu bộ truyện ngôn kinh dị cũng hack n/ão không kém bộ này do Én đăng trên MonkeyD nà:
Tên truyện: Tội Ác Không Bằng Chứng
Tác giả: Vãn Kiều
Bạn trai tôi đang trên giường hì hục "đ/á/nh bài" với cô bạn thân.
Tôi trốn dưới gầm giường, lén lút ghi âm toàn bộ.
Đột nhiên, ti/ếng r/ên rỉ của cô bạn thân biến thành tiếng thét chói tai, giường bắt đầu rung chuyển dữ dội, m.á.u tươi như thác đổ xuống nền nhà.
Rồi, cái đầu đẫm m.á.u của cô bạn thân lăn xuống, đôi mắt trợn trừng c.h.ế.t chóc nhìn chằm chằm vào tôi.
1.
Tôi sợ đến h/ồn bay phách lạc.
"Chuyện gì thế này, bạn trai tôi lại g.i.ế.c người sao?"
Vốn dĩ hôm nay tôi đến để bắt gian, không ngờ lại vô tình chứng kiến hiện trường án mạng.
Trên giường, bạn trai tôi, Tiêu Khang, cười khẩy, tiếng d.a.o đ.â.m vào da thịt phập phập vẫn rõ mồn một. Tôi dùng sức bịt miệng, ép mình không được phát ra tiếng động, nước mắt tuôn rơi thành dòng.
"Anh ta tại sao lại g.i.ế.c người?"
Vài phút sau, động tác của Tiêu Khang dừng lại, dường như đã đ.â.m mệt, anh ta nằm trên chiếc giường đầy m/áu, châm một điếu th/uốc.
Đúng lúc này, tiếng tin nhắn WeChat trong điện thoại tôi đột nhiên vang lên. Tim tôi thót lại, tôi c.h.ế.t dí, bịt ch/ặt điện thoại. Nhưng tiếng rung dường như vẫn bị anh ta nghe thấy.
"Ưm?" Anh ta phát ra một tiếng nghi hoặc.
Tôi cảm thấy giường dịch chuyển, anh ta hình như đang vén chăn, tìm ki/ếm ng/uồn âm thanh. Tôi suýt nữa bật khóc thành tiếng, tay chân luống cuống chuyển điện thoại sang chế độ im lặng.
Ngay khoảnh khắc ấn nút im lặng, điện thoại của Tiêu Khang liền gọi đến.
"Đông... đông..."
Tiếng đổ chuông trống rỗng kéo dài khoảng một phút, anh ta thấy tôi không nghe máy, liền cúp điện thoại, sau đó gửi cho tôi một tin nhắn thoại WeChat, "Vợ ơi, ngủ chưa? Anh hôm nay tăng ca nên không về ngủ." Nói xong, tôi thấy đôi chân anh ta xỏ dép lê, bước xuống đất.
Dưới sàn đầy m.á.u tươi của cô bạn thân tôi, Tiêu Khang bước qua, để lại một hàng dấu chân m/áu. Anh ta dường như đang tìm ki/ếm thứ gì đó trong phòng.
Đột nhiên, anh ta ho sặc sụa hai tiếng.
Tôi sợ đến mức gi/ật b.ắ.n mình, căng thẳng đến quên cả thở, cái đầu đẫm m.á.u của cô bạn thân Lý Nghiên cứ trừng trừng nhìn tôi ngay trước mắt, chỗ cổ bị đ/ứt vẫn còn phun m/áu, khuôn mặt đầy vẻ sốc và kinh hãi.
Tiêu Khang trần truồng đi vài vòng, hình như không phát hiện ra điều gì. Anh ta vào bếp lấy một con d.a.o phay, rồi đi đến trước giường.
Đôi chân to lớn của anh ta ngay trước mắt tôi, rồi anh ta bắt đầu phân x/á/c, từng nhát d.a.o ch/ặt xuống, cứ như đang thái rau vậy.
Một cái không cẩn thận, anh ta đ/á vào đầu Lý Nghiên. Cái đầu đẫm m.á.u lăn xuống gầm giường, gần như chạm mặt với tôi. Tôi bịt ch/ặt miệng, toàn thân r/un r/ẩy không ngừng, mùi m.á.u tanh nồng nặc khiến tôi muốn nôn.
Nhưng tôi không biết lấy đâu ra dũng khí, đưa tay đẩy cái đầu cô ấy ra xa một chút. Vừa vặn Tiêu Khang đang bước tới, một chân như đ/á bóng, hất bay cái đầu của Lý Nghiên ra xa.
Tiêu Khang sững sờ một chút, dừng động tác đang làm dở. Con d.a.o phay anh ta cầm trên tay vẫn không ngừng nhỏ m/áu.
Tôi không ngừng cầu nguyện trong lòng: "Đừng nhìn xuống gầm giường, đừng nhìn xuống gầm giường."
Tiêu Khang ngây người vài giây, bước tới, đi nhặt cái đầu đó. Tôi thở phào nhẹ nhõm, xem ra tạm thời anh ta chưa phát hiện ra tôi.
Bộ n/ão tôi nhanh chóng quay cuồ/ng, suy nghĩ cách thoát thân. Nhà cô bạn thân tôi ở tầng mười, nhảy cửa sổ chắc chắn không được, xem ra chỉ có thể đợi Tiêu Khang xử lý xong t.h.i t.h.ể và rời đi tôi mới có thể thoát thân.
Nhưng tôi có thể kiên trì đến lúc đó không?
M/áu tươi không ngừng lan rộng xuống gầm giường, tôi uốn éo cơ thể rồi co người vào sâu hơn nữa, để tránh dòng m.á.u sắp chảy đến miệng mình. Tiêu Khang lại đến trước giường ch/ặt thêm một lúc, đột nhiên, bàn tay của Lý Nghiên rơi xuống đất.
Tim tôi gần như ngừng đ/ập, anh ta chỉ cần cúi xuống nhặt, chắc chắn sẽ nhìn thấy tôi.
Tiêu Khang ngây người, từ từ cúi xuống, đi nhặt bàn tay đó. Tôi sợ hãi nhắm mắt lại, bịt miệng cố nhịn không để mình hét lên, cầu nguyện ông trời ban phước lành.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, bên ngoài cửa đột nhiên vang lên một tiếng gõ cửa.
2.
Động tác của Tiêu Khang cứng đờ lại, giữ nguyên tư thế cúi người, nửa ngày không nhúc nhích.
"Đùng đùng đùng."
Tiếng gõ cửa lại vang lên, bên ngoài truyền đến tiếng gọi lớn: "Anh về rồi, mở cửa!"
Giọng nói này tôi biết, là bạn trai của Lý Nghiên, Trình Hạo.
Tiêu Khang ngập ngừng một lát, ho khan hai tiếng, rồi vẫn đứng thẳng dậy, lê bước về phía cửa. Anh ta mặc bộ quần áo sạch sẽ, giấu con d.a.o ra phía sau lưng, rồi dừng lại ở cửa.
10 - END
Chương 4
Chap 10 - Hết
Chap 9 - Hết
Chap 9
Chap 10 - Hết
Chap 8 - Hết
Bình luận
Bình luận Facebook