Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi chưa từng được ai cưng chiều trong kỳ nh.ạy cả.m như vậy, thế nên lại càng được đà lấn tới, chiếm đóng văn phòng của anh, mặc áo khoác vest của anh, ngồi trên đùi anh mặc sức c.ắ.n tới c.ắ.n lui. Cảm giác đ.á.n.h dấu một Alpha cấp S, thực sự quá sướng luôn!!
Vừa qua nửa đêm, trong phòng tràn ngập mùi tin tức tố nồng đến sặc sụa, không biết từ lúc nào Chu Đàm đã xuất hiện ở cửa văn phòng, trên tay cầm cái bánh kem sô-cô-la đã tan chảy từ lâu và món quà sinh nhật tuổi 22 của tôi. Cổ họng anh ta nghẹn ứ, vành mắt đỏ hoe khẽ gọi tên tôi, "Ngôn Thanh."
"Chúng ta đã hẹn là mỗi năm sinh nhật đều phải ở bên nhau... Em đã quên rồi sao? Trước đây là tôi quá ng/u ngốc, bị Hứa Nhược Bạch lừa bao nhiêu lần, em còn có thể tha thứ cho tôi không?"
Tôi chẳng buồn quay đầu nhìn anh ta, chỉ vùi đầu vào lồng n.g.ự.c Tiêu Sùng Lăng cọ tới cọ lui, khiến người đàn ông ôm ch/ặt lấy tôi hơn. Anh gõ ngón tay trỏ thon dài lên mặt bàn: "Bạn học Chu, bây giờ không phải giờ làm việc, mời cậu rời khỏi văn phòng của tôi!"
"Người yêu tôi đang trong kỳ nh.ạy cả.m không rảnh tiếp cậu đâu. Cậu đừng có chọc gi/ận em ấy, tối qua tôi chọc gi/ận em ấy khóc mà dỗ mãi chưa xong đây này."
Bánh kem trên tay Chu Đàm rơi xuống đất vỡ nát, nước mắt lập tức trào ra, như thể sợi dây lý trí cuối cùng trong đầu anh ta đã đ/ứt đoạn.
Sau khi anh ta đi khỏi hồi lâu, tôi mới lên tiếng phá vỡ sự tĩnh lặng trong văn phòng: "Thật ra chúng ta là giả mà đúng không, có cần nhân lúc này nói rõ không?"
Tiêu Sùng Lăng tì cằm lên đỉnh đầu tôi, trầm thấp cười mấy tiếng, giọng nói mang theo sự lười biếng khàn khàn: "Vậy thì nói rõ."
"Trên đời làm gì có nhiều sự trùng hợp đến thế, tất cả đều là âm mưu được anh sắp đặt. Anh thích hoa mùa Xuân, cây mùa Hạ, hoàng hôn mùa Thu, ánh Mặt Trời mùa Đông, và mỗi ngày có em."
"Em không cần vội vàng đáp lại anh, anh sẽ kiên nhẫn chờ câu trả lời của em."
18.
Trước khi tốt nghiệp năm cuối, bốn người trong nhóm chúng tôi sẽ đến tiền tuyến để nghiên c/ứu thực tế. Những năm gần đây chiến tranh liên miên, có thể tận tay chạm vào những mẫu cơ giáp mới nhất đang phục vụ chiến đấu ở tiền tuyến là ước mơ của mọi sinh viên ngành cơ khí.
Khi chúng tôi đến căn cứ báo danh thì vừa vặn gặp một đợt tấn công, Chỉ huy chỉ có vài phút để phân công nhiệm vụ cho chúng tôi. Hứa Nhược Bạch là Omega duy nhất, đang định giới thiệu thành tích ưu tú của bản thân thì chỉ huy trực tiếp bỏ qua cậu ta, vỗ vỗ vai tôi, "Lại gặp nhau rồi, Thẩm Ngôn Thanh."
Trong chớp mắt, rất nhiều ánh mắt đổ dồn về phía tôi. Chỉ vì, cha Alpha của tôi cũng là một thợ máy đỉnh cao, ông đã nằm lại trên chiến trường tinh tế này. Còn bây giờ, tôi không chút do dự bước tiếp con đường đó.
Giữa chốn ồn ào, chỉ có Hứa Nhược Bạch cười lạnh khẽ nói: "Chắc lại là tên thợ máy vô dụng nào đó thôi, mạng mình mà còn chẳng giữ được. Trách nhiệm của thợ máy chỉ là sửa chữa cơ giáp, gặp nguy hiểm thì không biết đường chạy à?"
Tôi đã nghe thấy. Nhưng tôi không so đo với cậu ta. Nếu cậu ta mang tâm thế này mà lao ra tiền tuyến, hiện thực sẽ là sự trừng ph/ạt tốt nhất dành cho cậu ta.
Thời gian của Chỉ huy rất hạn hẹp, phân công nhiệm vụ xong liền vội vàng rời đi, trước khi đi dường như nhớ ra điều gì đó liền hỏi tôi: "Đúng rồi, nghe nói cậu với Giáo sư Tiêu Sùng Lăng rất thân? Anh ấy rời khỏi vị trí Chỉ huy mới ba năm thôi mà đã chuyển sang khoa Cơ khí giảng dạy rồi à?"
Tôi sững người. Thật ra tôi hiểu về Tiêu Sùng Lăng vẫn chưa đủ, không hề biết về quá khứ này. Anh từng là Chỉ huy cơ giáp sao?
Đang định hỏi thêm, một tiếng còi báo động chói tai vang lên khắp căn cứ.
19.
Căn cứ đang gặp tình huống khẩn cấp, chuyến nghiên c/ứu thực tế của chúng tôi buộc phải gián đoạn, thậm chí chúng tôi còn phải lấp chỗ trống cho sự thiếu hụt nhân lực thợ máy, trực tiếp lao ra tiền tuyến. Chẳng còn cách nào khác, Chỉ huy chưa bao giờ cho phép sinh viên tham gia, đủ để thấy tình hình nghiêm trọng đến mức nào.
Chỉ huy phân cho chúng tôi những nhiệm vụ tương đối đơn giản, nhưng vẫn phải băng qua tuyến phòng thủ hỏa lực, tiềm ẩn nguy hiểm không nhỏ.
"Vẫn là bốn người một nhóm đúng không? Không thành vấn đề, mình là lớp trưởng, mình nhất định sẽ bảo vệ tốt mọi người!"
"Không, là hành động đơn đ/ộc." Chỉ huy tuyên bố quyết định này với vẻ mặt nặng nề, ngay lập tức, không gian rơi vào sự im lặng c.h.ế.t chóc.
Tôi không chút do dự đồng ý, Chu Đàm chần chừ vài giây, lặng lẽ tháo chiếc bùa hộ mệnh đeo hơn hai mươi năm trên n.g.ự.c nhét vào tay tôi. Tôi tiện tay vứt nó lên bàn.
Lúc này, Hứa Nhược Bạch lên tiếng đầy lý lẽ: "Xin lỗi, tôi là Omega, không phải có thợ máy Alpha đi trước à?"
Trong khoảnh khắc, mọi ánh nhìn đổ dồn về phía cậu ta. Thế nhưng cậu ta tự cho mình là cao quý hơn người, nói với mọi người rằng mình là một Omega khoa Cơ khí có thành tích ưu tú, là trường hợp đặc biệt duy nhất, không nên là người phải xông pha ra tiền tuyến chịu c.h.ế.t. Khi cậu ta định tiếp tục bài diễn văn dài dòng, Chỉ huy trực tiếp t/át cho cậu ta một cái: "Căn cứ của tôi không chào đón kẻ hèn nhát. Chính cậu đã chọn con đường này, bất kể giới tính gì, không có sự ưu tiên nào cả!"
Chương 10: HẾT
Chương 8: HẾT
Chương 23: HẾT
Chương 9: HẾT
Chương 8: HẾT
Chương 10: HẾT
Chương 9: HẾT
Chương 9: HẾT
Bình luận
Bình luận Facebook