Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
1.
Trước khi trở thành Lục Thập, tôi vốn là mật vệ của Thái t.ử nước Lưu.
Mật danh: Lục Thập.
Khoảnh khắc rực rỡ duy nhất trong nửa đời trước của tôi là giúp Thái t.ử đỡ một ki/ếm rồi rơi xuống vực sâu. Mạng lớn không c.h.ế.t, tôi xuyên không đến một thời không khác.
Trong lúc trọng thương, tôi được Phó Diên nhặt về chữa trị. Thấy thể hình tôi khá tốt, anh ta giữ tôi lại làm vệ sĩ. Tôi nói dối là mình mất trí nhớ, một mặt học cách sinh tồn ở thời đại xa lạ, mặt khác miệt mài tiếp thu kiến thức của thời đại này.
Bước ngoặt xảy ra vào kỳ kiểm tra sức khỏe định kỳ hàng năm. Bác sĩ nói cơ thể tôi có hai hệ thống, và hệ sinh sản của nữ giới rất hoàn thiện. Tôi ngơ ngác khi được thông báo rằng: Tôi có thể sinh con.
Chẳng mấy ngày sau, Phó Diên nghe tin liền tìm đến tôi. Anh ta muốn tôi đi quyến rũ đối thủ một mất một còn của anh ta - Tần Hoài Phong, khiến hắn thân bại danh liệt. Anh ta chẳng thèm hỏi xem tôi có thích đàn ông hay không. Nhưng tôi không thể từ chối yêu cầu của anh ta.
"Chỉ cần m.a.n.g t.h.a.i là được, đúng không?" Tôi hỏi.
Anh ta khẽ hất cằm: "Đúng. Nếu cậu thực sự không chấp nhận được đứa trẻ, sau này phá bỏ cũng được."
"Đại ca, chuyện này…"
Phó Diên giơ tay ngăn lời thuộc hạ thân tín, "Lục Thập chịu giúp tôi đã là tốt lắm rồi, đừng tạo thêm gánh nặng cho cậu ấy."
Ngôn ngữ của họ biến tôi thành một món hàng hóa nào đó. Người khác có lẽ sẽ khó chịu, sẽ phản kháng, nhưng tôi vẫn đồng ý. Tôi đã xem qua tư liệu về Tần Hoài Phong. Anh ta đẹp trai, trẻ tuổi tài cao, năng lực xuất chúng, thậm chí nhân phẩm và đời tư đều không có chỗ chê. Ngủ với một người như vậy để trả hết ơn c/ứu mạng và công nuôi dưỡng hơn một năm qua, xem ra vẫn là một món hời. Dù cho anh ta có là đàn ông đi chăng nữa.
Ngay ngày thứ hai sau khi tôi đồng ý, Phó Diên đã không chờ nổi mà vung tiền túi để nhét tôi vào đội vệ sĩ của Tần Hoài Phong.
Ngày đầu tiên nhận việc, tình cờ gặp lúc Tần Hoài Phong đích thân chia trái cây nhập khẩu cho đám vệ sĩ chúng tôi. Đến lượt tôi, anh ta gọi tôi lại gần, đôi mắt phượng đẹp đẽ thoáng qua một tia hứng thú: "Sao Phó Diên nỡ để cậu đi thế này?"
2.
Lời anh ta nói khiến tôi kinh h/ồn bạt vía, trong đầu chỉ còn lại một ý nghĩ duy nhất: Kiếp này, Phó Diên thua chắc rồi.
Việc Phó Diên nhặt tôi về được thực hiện rất bí mật, căn cước công dân cũng là làm mới hoàn toàn. Bình thường tôi vốn là kẻ vô hình, không ngờ Tần Hoài Phong lại nắm rõ mọi biến động bên cạnh Phó Diên như lòng bàn tay. Điều này làm tôi nhớ đến vị Thái t.ử điện hạ tôn quý, mưu lược sâu xa kia.
"Là do lý do cá nhân nên tôi chủ động nghỉ việc ạ." Tôi c.ắ.n răng nói dối cho tròn chuyện.
Anh ta khẽ cười: "Cũng đúng, ở bên cạnh hắn lâu quá sẽ ảnh hưởng không tốt đến n/ão bộ."
Anh ta không sa thải tôi, cũng không điều tôi đi nơi khác. Dường như chuyện xảy ra hôm đó chỉ là một cuộc hỏi thăm đơn giản. Nhưng thỉnh thoảng, tôi vẫn cảm nhận được ánh mắt anh ta đặt trên lưng mình. Một ánh mắt vô tình nhưng nóng bỏng, như muốn nuốt chửng lấy người ta.
Anh ta đang cảnh giác tôi!
Mà tôi đến đây bao nhiêu ngày rồi vẫn chẳng có cơ hội nào để ở riêng với anh ta. Tôi ngày càng lo sốt vó, chỉ muốn nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ để còn cao chạy xa bay. Nếu không, tôi cảm giác anh ta sắp ra tay với mình đến nơi rồi!
Khổ nỗi ở thế giới này, những loại t.h.u.ố.c trước đây tôi dùng tùy ý giờ lại trở thành hàng cấm. Sơ sẩy một chút là vào đại lao như chơi, rồi cái thứ gọi là "hồ sơ" sẽ bị bôi đen, sau này khó mà tìm được việc làm.
Chẳng còn cách nào khác, tôi đành phải tìm hướng tiếp cận từ khía cạnh khác.
Sau khi theo chân Tần Hoài Phong ra vào các buổi tiệc tùng, tôi nhận thấy anh ta thường không chạm vào rư/ợu. Tôi bí mật dò hỏi, nhưng thông tin về Tần Hoài Phong thuộc diện bảo mật cấp cao, tôi hoàn toàn không biết anh ta bị dị ứng hay thuộc diện "một ly là gục".
Sau một bữa tiệc khác, quản gia gọi tôi ra một góc: "Tiểu Thập à, bác thấy cháu là đứa trẻ không tranh không giành, an phận thật thà. Cho nên bác có việc này muốn giao phó."
"Trước đây đều là do trợ lý Tổng giám đốc bên cạnh Ngài Tần thường chịu trách nhiệm đỡ rư/ợu, nhưng hôm nay cậu ấy xin nghỉ rồi."
"Cháu đi theo Ngài Tần, nhất định phải để mắt không cho Ngài ấy uống rư/ợu. Ngài Tần mà chạm vào rư/ợu là dễ mất kiểm soát lắm, cháu hiểu không?"
Đúng là ông Trời không phụ lòng người, đột nhiên có miếng bánh từ trên trời rơi xuống.
Tôi được quản gia đưa cho một bộ Tây phục, lạ là nó lại rất vừa vặn. Qua hình ảnh phản chiếu trên cửa kính, tôi thấy mình trong gương cũng "eo ra eo, chân ra chân".
Lúc đứng trước mặt Tần Hoài Phong, anh ta đặt tài liệu xuống, nhướng mày vẻ tâm đắc: "Đi thôi."
Để làm giảm sự cảnh giác của họ, suốt buổi tôi bám sát sau lưng Tần Hoài Phong. Ai muốn mời rư/ợu, tôi cầm ly lên uống cạn ngay, chặn miệng người ta từ sớm. Nhưng tôi không ngờ người mời rư/ợu Tần Hoài Phong lại nhiều đến thế. Hết ly này đến ly khác vào bụng, tôi sớm đã không còn tỉnh táo.
Nhưng mật vệ cần phải giữ tinh thần sáng suốt mọi lúc. Tôi bèn lần tìm lưỡi d.a.o lam trong túi quần, rồi rạ/ch một đường thật mạnh vào lòng bàn tay.
Chương 6
Chương 6
Chương 7
7
Chương 5
Chương 6
Chương 6
Chương 4
Bình luận
Bình luận Facebook