Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Trước khi rời đi, có người thân với Lâm Kế Bắc hỏi:
“Anh Bắc, không đi dỗ à?”
“Dỗ cái gì? Vài hôm nữa chẳng phải lại ngoan ngoãn đến học cùng tôi sao.”
2
Nói không buồn chút nào là nói dối.
Dù sao đó cũng là người tôi đã thật lòng theo đuổi suốt hai năm.
Hai năm… vẫn là quá dài.
Dài đến mức tôi miễn cưỡng nhìn rõ được một con người.
Dài đến mức… hình như tôi không còn thích Lâm Kế Bắc nữa.
Tôi hít sâu một hơi, chậm rãi bước ra cổng lớn.
Rõ ràng đang là mùa hè, vậy mà gió đêm vẫn mang theo chút se lạnh.
Đang nghĩ xem nên về bằng cách nào, trên vai bỗng rơi xuống một chiếc áo khoác.
Trên đó còn vương lại hơi ấm cơ thể và mùi bạc hà nhè nhẹ.
Giọng Tạ Chi Hành dịu dàng vang lên:
“Ra sớm vậy sao?”
Không hiểu vì sao, tôi không muốn anh biết sự chật vật ban nãy.
“Học trưởng? Sao anh lại ở đây?!”
Anh vừa nói vừa dẫn tôi về phía xe:
“Đợi em.”
Vừa ngồi lên xe, bụng tôi đã không đúng lúc mà réo lên một tiếng.
Tạ Chi Hành khẽ cười:
“Hay là bây giờ em thực hiện lời hứa đi?”
Cuối cùng tôi mời anh đi ăn đồ Nhật.
Ăn xong, anh lại lái xe đưa tôi về trường.
Anh đỗ xe trong bãi đỗ nội khu rồi cùng tôi đi bộ về ký túc xá.
Không đợi tôi hỏi, anh đã chủ động nói:
“Hôm nay tôi về phòng ngủ.”
Cả quãng đường quá mức thu hút ánh nhìn, thỉnh thoảng lại có người quay sang nhìn chúng tôi.
Gần đến dưới lầu, hình như còn có người giơ điện thoại chụp ảnh.
Tạ Chi Hành như vô tình mà hữu ý đứng chắn trước mặt tôi.
3
Trong phòng ký túc xá chưa có ai về.
Tạ Chi Hành đi đến bên giường mình, ai ngờ giây sau đã bắt đầu cởi đồ.
Tôi còn chưa kịp phản ứng, anh đã cởi xong áo trên.
Một mảng da trắng mịn lóa mắt.
Cơ bụng rõ nét và đường nhân ngư cứ thế phô bày giữa không khí.
Tạ Chi Hành cứ thế đi qua đi lại trong phòng.
Còn thỉnh thoảng lướt ngang trước mặt tôi.
Lúc mặc đồ chỉ thấy vóc dáng anh cân đối đẹp mắt, đến khi cởi ra thì sự tương phản ấy quả thật quá đáng.
Khi tôi lại vô thức nhìn sang lần nữa, anh đã lên tiếng trước.
“Đẹp không?”
Tôi nghẹn lại, lúng túng nhưng vẫn thành thật:
“Đẹp.”
Dường như anh rất hài lòng với câu trả lời ấy.
“Ừ, em thích là được.”
Hả?
Hình như tôi đâu có nói là tôi thích…
Anh tiếp lời:
“Muốn sờ thử không?”
Sờ thử…
Cơ bụng của Tạ Chi Hành trông đúng là rất dễ sờ.
Gần đường nhân ngư còn có mạch m/áu xanh nhạt kéo dài xuống dưới.
Tôi… chỉ sờ một cái thôi.
Người trước mặt thấy tôi do dự.
Dứt khoát nắm lấy tay tôi, đặt lên người anh.
“Chỗ này là cơ bụng thẳng, chỗ này là cơ răng trước, còn chỗ này là…”
Có hơi quá rồi.
Tôi không nhịn được run lên.
Giọng anh khàn đi:
“Du Nguyện, sờ có thích không?”
Tôi hít sâu một hơi:
“Thích…”
“Khi nào em muốn sờ, cứ tìm tôi.”
Hào phóng vậy sao?
Tôi r/un r/ẩy rút tay về.
Mặt nóng đến mức như sắp bốc ch/áy.
Cuối cùng, thủ phạm cũng thu dọn xong rồi vào phòng tắm.
Tiếng nước róc rá/ch vang lên một lúc rồi lặng xuống.
Bên trong bỗng gọi tên tôi.
“Có chuyện gì vậy, học trưởng?”
Giọng anh xuyên qua cánh cửa, nghe có chút nặng nề:
“Dụ Nguyện, tôi quên mang quần l/ót. Em cho tôi mượn một cái được không?”
Thứ đó… cũng có thể tùy tiện cho mượn sao?
Tôi vội giải thích:
“Học trưởng, nhưng em không còn cái mới, đều là đã mặc rồi.”
Bên trong rất nhanh đáp lại:
“Không sao, cũ cũng được, miễn là đã giặt sạch.”
Chương 21.
Chương 22: Đồng tử niệu An Cương
Chương 5
Chương 15
Chương 12
Chương 16
Chương 11
Chương 13
Bình luận
Bình luận Facebook