Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
"Những người đất biết bò, biết chạy..." Vương viên ngoại dường như nhớ lại một cảnh tượng hãi hùng, giọng nói r/un r/ẩy: "Sau đó Trăn Trăn... Trăn Trăn cũng biến thành một người đất giống hệt chúng, lẫn vào trong đó, không tài nào phân biệt nổi..."
Nghe thấy nỗi sợ hãi trong lời nói của ông ta, Bạch Đầu khẽ giấu móng vuốt của mình ra sau. Ánh mắt ta lại cứ chằm chằm nhìn vào Vương phu nhân. Nhận ra sự soi xét của ta, ánh mắt bà ta bắt đầu lảng tránh.
Ta bình thản buông một câu hỏi: "Vương phu nhân, Vân Nhi rốt cuộc đã c.h.ế.t như thế nào? Và Trăn Trăn... từ đâu mà có?"
9.
Vương phu nhân ngập ngừng hồi lâu, nhìn bộ đồ đỏ của Trăn Trăn trong lòng, cuối cùng cũng chịu thốt ra sự thật.
Ngày hôm đó tại miếu Bà Mụ, nhìn những pho tượng đất nhỏ nhắn, sống động như thật xếp hàng dài trên án thờ, bà đã không kìm lòng được mà bày tỏ ý nguyện với người giữ miếu.
Nhưng người giữ miếu sau khi quan sát kỹ diện mạo Vương phu nhân, đã xua tay từ chối thỉnh cầu của bà, "Duyên phận con cái là do mệnh trời định sẵn. Khi đã đầu th/ai, dù mang bệ/nh tật hay tư chất thông tuệ ra sao, tất thảy đều là ý trời, không nên cưỡng cầu."
Vương phu nhân bị từ chối thẳng thừng, lòng đầy buồn bực, sau khi về phủ mấy ngày liền ăn ngủ không yên. Cứ nghĩ tới dãy tượng đất nhỏ bé kia, đứa nào đứa nấy nhìn cũng thật lành lặn, khỏe mạnh. Bà nghĩ bụng, nếu mình có thêm một đứa thì đã sao? Vân Nhi đã như vậy rồi, sinh thêm một đứa khỏe mạnh hơn chẳng phải tốt hơn sao?
Như bị m/a đưa lối q/uỷ dẫn đường, ngày hôm sau bà lại lén quay lại ngôi miếu. Thừa lúc bốn bề vắng lặng, bà giấu một pho tượng đất nhỏ nhắn, m/ập mạp vào trong ống áo. Chỉ là ngay khi đang định giả vờ như không có chuyện gì mà rời đi, bà vô tình liếc mắt lên tượng Tống T.ử nãi nãi trên thần đài. Đôi mắt vốn dĩ từ bi hiền hậu hằng ngày, dường như lại ẩn chứa một tia gi/ận dữ mờ nhạt, khiến bà không khỏi rợn người.
Đêm đó, bà mơ thấy một giấc mơ kỳ quái. Trong mơ, một bà lão hung tợn hỏi bà có phải đã tr/ộm đồ của bà ta không. Bà sợ hãi trốn chạy, nhưng nhất quyết không chịu giao pho tượng đất trong lòng ra. Bà lão vốn định ra tay đoạt lại, nhưng không hiểu sao đột nhiên nhìn thấy điều gì đó, bà ta sững sờ giây lát, rồi thở dài một tiếng: "Trùng tu một kiếp, lại phải nếm trải khổ cực thêm lần nữa. Thật quá ngốc nghếch, quá ngốc nghếch rồi!"
Vương phu nhân không hiểu lời bà ta nói, nhưng kể từ đó bà lão cũng biến mất. Quả nhiên hai tháng sau, bà được chẩn đoán mang hỷ mạch. Bà bí mật thờ phụng pho tượng đất trong gian phòng cũ ở hậu viện, bình thường cấm tiệt gia nhân lai vãng, nhưng chính mình lại ngày ngày tới thắp hương cầu khẩn.
Bụng bà ngày một lớn lên, cũng là lúc tinh thần của Vân Nhi ngày một sa sút. Con bé không còn thích cười như trước, thường xuyên hôn mê suốt cả ngày hoặc ngồi thẫn thờ nhìn ra sân. Vương phu nhân đ/au đẻ suốt hai ngày, con bé cũng ngủ li bì suốt hai ngày ấy. Ngay khi Trăn Trăn chào đời, Vân Nhi cũng trút hơi thở cuối cùng.
Người ngoài đồn thổi, phu thê Vương viên ngoại cung T.ử Tức bị chiếm, là Trăn Trăn đã chiếm chỗ của Vân Nhi, nên Vân Nhi mới mệnh tận. Dù có buồn bã một thời gian, nhưng phu thê viên ngoại lại tự nhủ: Trăn Trăn là một hài t.ử lành lặn, nói năng lưu loát, ngũ quan thanh tú, sau này chắc chắn sẽ có tiền đồ hơn Vân Nhi khờ khạo kia.
Chỉ là theo năm tháng, Trăn Trăn ngày càng giống Vân nhi. Con bé thích mỉm cười với chim ch.óc hoa lá, thích nắm lấy tay người lớn, và thích chạy ra sân nghịch bùn mỗi khi trời mưa. Chốc chốc, con bé lại hỏi Vương phu nhân: "Nương ơi, nương có yêu con không? Con có xinh đẹp không?" Con bé cũng cố ý học những câu chuyện cười để kể cho Vương viên ngoại nghe, rồi cứ gặng hỏi: "Con kể có hay không?"
Trong lòng Vương phu nhân dấy lên một suy đoán đ/áng s/ợ. Nhưng bà không dám đ.á.n.h động, mà lẳng lặng khóa pho tượng đất trong phòng cũ vào hòm. Nói đến đây, Vương phu nhân đã khóc không thành tiếng.
"Làm sao đây, ngươi còn định quản chuyện này không?" Bạch Đầu nhìn ta hỏi, "Thiên hạ lại có hạng phụ mẫu như thế, chỉ vì hài t.ử không lành lặn mà sinh lòng chán gh/ét."
"Quản chứ, nhưng không phải vì hai người bọn họ. Trăn Trăn và cả Vân Nhi, chúng đều vô tội." Ta quay sang hỏi Vương phu nhân: "Pho tượng đất bà thờ phụng đó, hiện đang ở đâu?"
10.
Ngậm pho tượng đất trong miệng, ta cùng Bạch Đầu tức tốc chạy đến miếu Bà Mụ ở đầu thành.
Đêm lạnh như nước, ánh trăng t.h.ả.m đạm hắt lên những bức tượng thần được sơn vẽ rực rỡ, nhìn thoáng qua có chút rợn người.
Trước án thờ, một bà lão đang quay lưng về phía chúng ta, tay cầm một vò bùn nhào nặn vô cùng thuần thục. Dù ánh sáng lờ mờ, ta vẫn nhận ra ngay con b.úp bê đất ở góc phòng có dáng vẻ thần thái rất giống Trăn Trăn. Giữa trán nó đã được điểm một nốt ruồi đỏ tươi. Mà dưới chân án, chính là nhục thân không chút hơi ấm của Trăn Trăn.
"Ngươi đến để trả lại đồ cho ta sao?" Trong bóng tối, bà lão đột ngột lên tiếng.
Ta đặt pho tượng đất xuống: "Đây vốn dĩ là bùn thân của Trăn Trăn phải không?"
Bà lão im lặng, ta lại nói tiếp: "Phu thê Vương viên ngoại vốn là thân tộc gần đời, Vân Nhi sinh ra đã thiếu mất Nhân h/ồn, linh trí không vẹn nên mới khờ khạo. Đây vốn là cái nhân do họ tự gieo trồng, vậy mà lại đổ lỗi lên đầu Vân Nhi. Vương phu nhân đến chỗ bà tr/ộm đi Trăn Trăn vốn không thuộc về bà ta, cưỡng cầu thay đổi mệnh cách, dẫn đến việc Vân Nhi c.h.ế.t yểu, đây là cái nghiệp do họ tạo ra."
6
10 - END
Chương 4
Chap 10 - Hết
Chap 9 - Hết
Chap 9
Chap 10 - Hết
Bình luận
Bình luận Facebook