Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
08
Tin Lận Ngự vào đoàn phim mới rất nhanh đã leo lên đầu hot search.
Ban đầu tôi còn cười hì hì đọc tin tức, cho đến khi nhìn thấy tên nữ chính thì khựng lại.
Trước đây tôi từng tìm rất nhiều tin về Lận Ngự, cái tên nữ diễn viên này quá quen thuộc với tôi. Diêu Hi Khê, một trong những tin đồn tình cảm của Lận Ngự.
Khi đó scandal n/ổ ra vì hai người bị chụp ảnh đi m/ua nhẫn cùng nhau.
Nhẫn.
Tim tôi “thịch” một cái.
Tôi lướt thêm vài bài viết, đám tài khoản marketing đều nói hai người chuẩn bị tái hợp.
Tim tôi lại “thịch” thêm phát nữa.
Tái hợp nghĩa là gì? Là trước kia từng yêu nhau, chia tay rồi giờ chuẩn bị quay lại à?
Tôi cầm điện thoại lên gọi video cho Lận Ngự.
Vừa gọi đã được bắt máy.
Tôi còn chưa kịp nhe răng cười thì đã thấy gương mặt Diêu Hi Khê ở đầu bên kia màn hình.
Tôi lập tức thu nụ cười lại.
“À, xin lỗi nhé, Lận Ngự đang quay phim. Tôi thấy có cuộc gọi tới nên bắt máy luôn. Cậu tìm anh ấy có chuyện gấp gì không?”
Tôi vội xua tay.
“À không không, không phải chuyện gì quan trọng đâu.”
Diêu Hi Khê đột nhiên ghé sát màn hình.
“Cậu đáng yêu quá đi.”
Tôi cảm giác mặt mình nóng lên.
“Cũng… cũng bình thường thôi.”
Diêu Hi Khê bật cười.
“Bảo sao Lận Ngự lưu tên cậu là “bé cưng”. Cậu thật sự đáng yêu gh/ê. Lát nữa tôi nói anh ấy gọi lại cho cậu nhé.”
“Không cần đâu không cần đâu, cũng không phải chuyện quan trọng gì. Vậy… làm phiền rồi, tôi cúp đây.”
Nói xong tôi lập tức tắt cuộc gọi.
Bé cưng?
Ha.
Điện thoại còn đưa cho người khác cầm, Diêu Hi Khê mới là bé cưng của anh thì có.
Tôi ngồi trên sofa tức gi/ận.
Ôm gối đ/ấm liên tục.
Đáng gh/ét thật.
Rõ ràng Lận Ngự phải là chồng tôi mới đúng.
… Chồng tôi?
Tôi đột nhiên trợn to mắt.
Tôi đang nghĩ cái gì vậy?
Chắc chắn là do đóng phim nhiều quá nên đầu óc hỏng rồi.
Toang thật rồi. Không lẽ tôi đóng phim tới mức cong luôn rồi sao?
Tôi thích đàn ông thật rồi à? Hay sâu trong lòng tôi thật sự muốn có một ông chồng cưng chiều mình?
Tôi run tay gọi điện cho bạn.
“Làm sao đây… hình như tao cong rồi.”
Đầu bên kia im lặng một lúc rồi đáp: “Hay mày thử kiểm tra xem.”
Tôi cũng im lặng một lúc.
“Tao không muốn hôn mày.”
Đối phương gào lên: “C/on m/ẹ nó ai thèm cho mày chiếm tiện nghi! Mày đi tìm thằng đàn ông khác thử xem có rung động không. Nhưng đàn ông bên ngoài bẩn lắm, nhớ chọn đứa sạch sẽ chút.”
Tôi lại tiếp tục trầm mặc.
“Vậy tao phải đi đâu chọn đây?”
“Tao có trong tay một bộ phim đam mỹ hai nam chính, mày nhận không? Nội dung khá kín đáo, thanh thủy văn thôi, kể cả có cảnh thân mật cũng chủ yếu quay góc. Trọng tâm vẫn là nội dung. Bạn diễn là sinh viên đại học, danh tiếng cũng tốt, chưa từng yêu ai. Dù sao mày cũng có kinh nghiệm đóng phim đam mỹ rồi, còn có thể dẫn dắt cậu ta.”
Tôi nghiến răng.
Cậu ấy nói cũng có lý.
“Tao nhận. Chiều tao nói với quản lý.”
Hai giờ chiều, tôi nói chuyện bộ phim với quản lý. Chị ấy còn hơi do dự.
“Em mới đóng một bộ rồi, giờ đóng tiếp có ổn không?”
“Lần này kiểu kín đáo thôi, chắc không vấn đề gì.”
Chị ấy nghĩ một lúc.
“Để chị xem kịch bản trước đã.”
Năm giờ chiều, quản lý báo tôi có thể nhận. Thế là tôi về nhà bắt đầu thu dọn hành lý.
Cả buổi chiều Lận Ngự gọi cho tôi năm cuộc, tôi đều không bắt máy.
Lý do rất đơn giản.
Tôi chột dạ.
Nếu tôi thật sự thích đàn ông… sau này tôi phải đối mặt với anh thế nào đây? Hơn nữa giờ nghĩ lại, tôi cũng thấy không đúng lắm rồi.
Hai đứa cứ rảnh là ôm ôm hôn hôn, hoàn toàn không giống bạn bè bình thường.
Bạn bè nhà ai dính nhau như thế chứ.
Dọn hành lý xong, tôi kéo vali trực tiếp ra khỏi nhà.
Tôi định tới nhà bạn ở tạm. Chờ đến khi làm rõ bản thân có thật sự thích đàn ông hay không rồi tính tiếp.
09
Tôi đơn phương c/ắt liên lạc với Lận Ngự.
Anh nhắn tin, gọi điện, tôi đều không trả lời. Nhưng tôi cũng không chặn anh.
Ở nhà bạn vài ngày, tôi cùng cậu ấy vào đoàn phim.
Có kinh nghiệm diễn xuất rồi nên lần này quay phim tôi thật sự rất thuận lợi.
Còn chuyện kiểm tra… đã có kết quả rồi.
Tôi không có bất kỳ cảm giác gì với bạn diễn. Cũng chẳng muốn ôm ôm hôn hôn người ta.
Ngoài lúc quay phim còn có thể cười nói vài câu, xuống phim là hai đứa gần như không tiếp xúc.
Cảnh hôn hay cảnh thân mật cũng đều quay góc hết.
Tôi còn lén xem thử phim của hai người đàn ông.
Kết quả xem không nổi, còn thấy gh/ét.
Chỉ là gần đây tôi mất ngủ rất nhiều. Có lúc phải nhìn ảnh Lận Ngự mới ngủ được.
Tôi kể kết quả kiểm tra cho bạn nghe.
Cậu ấy trầm ngâm một lúc rồi nói: “Kết quả này chỉ chứng minh được một vấn đề.”
Mặt tôi đầy vẻ ham học hỏi.
“Ý gì?”
“Mày không phải thích đàn ông.” Cậu ấy nói: “Mà là thích Lận Ngự.”
Tôi hít mạnh một hơi lạnh.
“Tao thích Lận Ngự mà còn chưa tính là cong à?”
“Không tính, vì mày chẳng có hứng thú gì với đàn ông khác cả.” Cậu ấy chống cằm nói tiếp.
“Có câu này ấy, mày không phải thích đàn ông, mày chỉ là thích anh ta thôi. Mày thích anh ta, mà đúng lúc giới tính anh ta là nam.”
Tôi đứng hình.
Trời sập rồi.
Tôi thật sự thích Lận Ngự.
“Vậy nếu tao thích Lận Ngự mà Lận Ngự không thích tao thì sao?”
Bạn tôi cạn lời.
“Nghe những gì mày kể thì anh ta thích mày ch*t đi được ấy chứ. Ngày nào cũng xoay quanh mày, đồ ăn ngon đồ uống ngon đồ chơi vui đều đưa cho mày. Quần áo cũng là anh ta m/ua, phụ kiện mấy vạn mấy chục vạn tệ còn chất đầy một tủ cho mày, rảnh là hai đứa còn phải hôn nhau một cái. Như vậy mà mày còn bảo anh ta không thích mày?”
Hình như… cũng đúng.
“Nếu mày thật sự thích người ta thì đừng lạnh nhạt nữa. Nói rõ ra đi, xem thái độ anh ta thế nào. Nếu chính miệng anh ta nói không có cảm giác với mày thì lúc đó mày rút lui, tránh xa anh ta là được.”
“Đạo diễn, có thể quay chưa?” Nhân viên ở xa gọi vọng lại.
“Được, tới ngay.”
Bạn tôi kéo tôi đi về phía trường quay.
“Lát nữa có cảnh thân mật, cởi trần nửa người trên, để tao cho mày thấy kỹ thuật quay phim của tao!”
Cảnh thân mật này đúng là rất kín đáo.
Tôi và bạn diễn không hề có tiếp xúc cơ thể. Nhưng góc quay lên lại cực kỳ ám muội.
Quay xong cảnh hôm đó, tôi trở về khách sạn. Nhưng cả đường tôi đều nghĩ xem nên liên lạc với Lận Ngự thế nào.
Dù sao mấy ngày nay tôi hoàn toàn không để ý tới anh.
Anh có gi/ận tôi không nhỉ?
Tự nhiên giờ liên lạc lại phải lấy lý do gì đây?
Hỏi anh ăn tối chưa à?
Hầy…
Tôi thở dài đẩy cửa phòng.
Khoảnh khắc cắm thẻ phòng vào khe, đèn sáng lên.
Tôi đóng cửa lại, vừa ngẩng đầu lên đã mềm nhũn chân.
Lận Ngự… xuất hiện rồi.
Anh ngồi trên sofa, ngậm th/uốc lá, vẻ mặt bình tĩnh nhìn tôi.
Hai chân tôi run lên, suýt nữa quỳ xuống. Nhưng tôi nhịn được.
Tôi cố nhịn cơn mềm chân rồi quay người bỏ chạy.
Mẹ ơi, biết vậy lúc nãy đừng đóng cửa phòng.
Tay tôi còn chưa chạm tới tay nắm cửa thì đã bị ôm lấy.
Anh ép tôi lên tường, tôi hoàn toàn không nhúc nhích nổi.
Sức anh quá lớn, tôi bắt đầu thấy sợ. Anh sẽ không đ/á/nh tôi thật đấy chứ?
Ngón tay anh vuốt nhẹ môi tôi, càng lúc càng tiến gần.
“Thằng nhóc thối, gan lớn thật đấy. Anh đúng là chiều em quá rồi, không nh/ốt kỹ một cái là em chạy mất dạng luôn.”
Anh dùng ngón tay cạy môi tôi ra, chậm rãi luồn vào trong.
Tim tôi run lên, mơ hồ hỏi: “Anh… rửa tay chưa?”
Lận Ngự bật cười.
“Rửa rồi. Chỉ chờ em về để xử lý em thôi.”
Nghe anh nói đã rửa tay, tôi trực tiếp từ bỏ chống cự, mặc cho ngón tay anh nghịch trên đầu lưỡi mình.
“Cái miệng này… có hôn người khác chưa?”
Cả người tôi run lên, cắn nhẹ ngón tay anh rồi lắc đầu.
“Ngoan thật.”
Sau đó, anh rút ngón tay ra rồi cúi đầu hôn tôi.
Lận Ngự nói với tôi anh đã hai ngày chưa ngủ. Rồi cứ thế ôm tôi ngủ thiếp đi.
Lâu lắm rồi tôi chưa được anh ôm ngủ.
Lần này vừa được ôm, cảm giác an tâm lập tức tràn tới.
Tôi cũng nhanh chóng ngủ mê man.
Chương 6
Chương 9
Chương 9
Chương 22: CƯNG CHIỀU
Chương 13
Chương 10
Chương 16
Chương 14
Bình luận
Bình luận Facebook