Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
1.
Tiếng dây cáp thép căng ra và x/é toạc không khí, nghe như có ai đó dùng móng tay cào mạnh lên tấm kim loại khiến người ta rợn hết tóc gáy.
Giây trước, Cố Dữ Thâm vẫn còn ở độ cao vài mét so với mặt đất, y phục đen tung bay, làm động tác định hình vung ki/ếm mà đạo diễn đã khen ngợi ba lần là “thật có sát khí” khi đang treo mình trên dây cáp. Giây tiếp theo, sợi dây thép chịu toàn bộ trọng lượng của anh ấy bật tung không một dấu hiệu báo trước!
Thời gian như bị kéo dài ra rồi đột ngột bị nén lại. Tiếng kêu kinh hãi n/ổ tung như sóng dữ, nhấn chìm trong tiếng rầm va chạm nặng nề và k/inh h/oàng.
“Dữ Thâm—!”
“Thầy Cố!”
“Mau lên! Gọi bác sĩ!”
Trường quay ngay lập tức rơi vào cơn hỗn lo/ạn tột độ. Tấm phản quang trên tay nhân viên ánh sáng rơi xuống đất, phát ra tiếng loảng xoảng chói tai; các nhân viên trường quay và diễn viên đứng gần đó mặt mày tái mét xông lên; giọng đạo diễn đã lạc đi.
Tôi, Lâm Giản, một nhân viên trường quay hèn mọn mới vào làm chưa đầy ba tháng, chủ yếu phụ trách việc lặt vặt và đưa đạo cụ, tay vẫn đang nắm ch/ặt thanh ki/ếm gỗ dùng làm đạo cụ sắp tới. Trái tim tôi bị tiếng va chạm k/inh h/oàng kia siết ch/ặt đến mức gần như ngừng đ/ập. Đám đông như nước triều đổ dồn về tấm đệm lót bị xới tung ở trung tâm.
Rất may, vì đoàn làm phim cổ trang này được các nhà đầu tư rót vốn nhiều, cộng thêm các cảnh mạo hiểm đếm không xuể nên lúc nào cũng có đoàn bác sĩ tực tại đoàn để tránh mọi chấn thương cho diễn viên.
Người bị thương lập tức được đưa đến bệ/nh viện, mọi người trong đoàn làm phim cũng đi theo, kể cả tôi.
Cố Dữ Thâm được đẩy vội vào trong, bóng lưng g/ầy guộc trên cáng biến mất sau cánh cửa kính chỉ trong tích tắc. Mọi người trong đoàn ngồi rải rác ngoài hành lang, ai nấy mặt mày xám ngoạt. Đạo diễn đi qua đi lại, tay cầm điếu th/uốc mà mãi không châm. Phó đạo diễn thì liên tục gọi điện cho công ty quản lý, giọng cố giữ bình tĩnh nhưng r/un r/ẩy ở cuối câu.
Tôi ngồi thu mình ở góc ghế, đầu óc trống rỗng. Cho đến khi cánh cửa phòng cấp c/ứu bật mở lần nữa.
Bác sĩ chính bước ra, kéo khẩu trang xuống, thở phào một cái rõ dài: “May quá, không nguy hiểm đến tính mạng. Chấn động n/ão mức độ nhẹ, vết rá/ch ở trán phải khâu bảy mũi, xươ/ng gò má và xươ/ng mũi không g/ãy nhưng bầm dập khá nặng. Quan sát thêm 24 tiếng, nếu không có biến chứng thì có thể xuất viện sớm.”
Cả hành lang như được tháo một nút thắt vô hình. Mọi người ồ lên mừng rỡ, có người còn ôm nhau khóc.
Một lúc sau, y tá thông báo đã chuyển anh lên phòng bệ/nh VIP tầng 16, cho phép người nhà và đồng nghiệp vào thăm từng đợt.
Thang máy lên tầng 16 chậm như trêu ngươi. Tôi đứng nép sau lưng mọi người, tim đ/ập thình thịch.
Cánh cửa phòng bệ/nh mở ra.
Cố Dữ Thâm nằm đó, nửa mặt bị băng bó trắng xóa, chỉ còn lộ ra một con mắt và khóe môi nhợt nhạt. Ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo chiếu lên làn da vốn đã trắng nay càng thêm trong suốt, như thể chỉ cần chạm nhẹ là vỡ tan.
Anh ấy đang nhắm mắt, hàng mi dài rung rung mỗi khi y tá thay nước truyền. Có lẽ nghe thấy tiếng động, anh khó nhọc mở mắt.
Ánh mắt ấy lướt qua từng người một, cuối cùng dừng lại ở tôi – người đang đứng lấp ló tận cùng góc phòng.
Chỉ một giây.
Nhưng đủ khiến tôi cứng đờ tại chỗ.
Trong đôi mắt đen láy ấy không còn vẻ lạnh lùng thường thấy trên màn ảnh, cũng chẳng còn nụ cười lịch sự dành cho fan. Chỉ còn lại sự mệt mỏi cùng cực, và một chút… ấm áp rất khẽ, như thể đang nói: “Tôi không sao đâu.”
Rồi anh khẽ nhếch khóe môi còn lại, cố nặn ra một nụ cười méo mó vì đ/au.
“Cảm ơn mọi người… đã lo lắng.”
Giọng anh khàn đặc, nhưng lại khiến cả căn phòng như bỗng sáng lên.
Chị Trần – quản lý của anh ấy, đang bận đi làm thủ tục nhập viện cho ảnh đế nhà mình. Đạo diễn là người đầu tiên lên tiếng, giọng run run: “Dữ Thâm? Dữ Thâm, cậu sao rồi? Có ổn không?”
Ánh mắt Cố Dữ Thâm lướt qua lướt qua bàn tay đưa ra của đạo diễn, lướt qua vô số gương mặt quan tâm hay k/inh h/oàng, rồi bất ngờ nhắm thẳng vào tôi, người đang đứng ở vòng ngoài đám đông.
Ánh mắt trống rỗng đó như thể xuyên qua một màn sương dày đặc, đột nhiên bắt được ngọn hải đăng duy nhất.
Anh ấy đột ngột gạt những người đang đỡ mình ra, hành động với một sự khẩn thiết và không chút kiêng dè. Cố Dữ Thâm lảo đảo, xuyên qua khe hở của đám đông tự động tách ra, thẳng tắp chạy đến trước mặt tôi.
Bàn tay gân guốc rõ ràng đó, bàn tay từng vô số lần ký các hợp đồng quảng cáo trên trời trước ống kính, mang theo hơi nóng bỏng rát và lực đạo không thể kháng cự, túm ch/ặt lấy cổ tay tôi, mạnh đến mức xươ/ng tôi đ/au nhói.
Sau đó, anh ấy mở miệng.
Giọng nói khàn khàn, hơi nhè nhẹ dính líu của người mới tỉnh giấc, nhưng lại rõ ràng vượt qua được sự ồn ào còn sót lại ở căn phòng vốn nhiều người thăm bệ/nh, chui vào màng nhĩ của tất cả những người đang dựng tai lắng nghe:
“Vợ ơi…”
Chương 11
Chương 13
Chương 14
Chương 10
Chương 11
NGOẠI TRUYỆN
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook