SERIES LIVESTREAM GIÁM ĐỊNH BẢO VẬT

SERIES LIVESTREAM GIÁM ĐỊNH BẢO VẬT

BỒ NHÍ CỦA BẠN TRAI LÀ CỐT THI - CHAP 7

14/04/2026 16:02

Mặt Giang Tiểu Nhu thoáng chốc đỏ bừng lên vì thẹn thùng: "Gh/ét gh/ê, camera vẫn đang mở kìa, anh đợi chút, để em đi tắt máy tính đã nào!"

Thế nhưng, huyết sắc trên mặt Lục D/ao lại tan biến sạch sành sanh trong một tích tắc. Sắc mặt anh ta trắng bệch như tờ giấy, đồng t.ử giãn to, toàn thân bắt đầu r/un r/ẩy không sao kiềm chế nổi.

"Em đợi đã——!" Lục D/ao vươn tay ấn c.h.ặ.t bả vai Giang Tiểu Nhu: "Anh biết có huyệt đạo này, ấn vài cái là cầm m.á.u ngay. Em nằm sấp xuống đất đi, anh ấn cho."

Giang Tiểu Nhu lắc vai né tránh, cười duyên nói: "Anh đừng có mà nói bừa, em còn lạ gì anh nữa, trong đầu toàn mấy thứ dơ bẩn thôi!"

"Không, thật đấy, camera đều hướng về phía này, anh còn làm gì được nữa? Anh đâu có nỡ để người khác ngắm nhìn em, thật đấy, không lừa em đâu." Lục D/ao nửa dỗ dành nửa cưỡng ép, đ/è Giang Tiểu Nhu nằm sấp xuống sofa, vờ vịt ấn mấy cái trên lưng cô ta, nhưng thực chất là đang tìm vị trí đ/ốt sống thắt lưng thứ nhất.

Giang Tiểu Nhu khoan khoái nhắm mắt lại, phát ra một ti/ếng r/ên khẽ: "Anh cũng biết mát-xa thật à?"

"Phải, thứ anh biết còn nhiều lắm." Tim Lục D/ao đ/ập lo/ạn nhịp như đ.á.n.h trống, anh ta hít một hơi thật sâu, rồi bất thình lình vớ lấy cái gạt tàn pha lê bên cạnh, dùng hết bình sinh giáng một đò/n chí mạng xuống thắt lưng Giang Tiểu Nhu.

Lục D/ao vốn cao lớn, lại thường xuyên tập thể hình, cú đ/ập dồn toàn lực khiến Giang Tiểu Nhu lập tức rú lên một tiếng t.h.ả.m thiết.

Cùng với tiếng hét của cô ta, xươ/ng cốt toàn thân dường như bắt đầu phát ra những tiếng "răng rắc" gh/ê r/ợn, cả người cô ta như đang chuẩn bị biến dị.

Lục D/ao sợ đến mức vứt phắt cái gạt tàn đi, không dám liếc nhìn Giang Tiểu Nhu lấy một cái, quay đầu chạy b/án sống b/án c.h.ế.t.

17.

Mười phút sau, chuông cửa nhà tôi vang lên dồn dập.

Tôi chậm rãi ngồi dậy từ ghế sofa, đi khập khiễng ra mở cửa. Lục D/ao lao v.út vào trong, động tác nhanh thoăn thoắt khóa trái cửa lại, rồi thở hổ/n h/ển, dùng sức ôm c.h.ặ.t lấy tôi, dường như muốn khảm tôi vào tận xươ/ng tủy của anh ta.

Tôi cảm thấy những giọt nước mắt nóng hổi rơi trên đỉnh đầu mình, "Hu hu hu... Thẩm Lan, dọa c.h.ế.t ông đây rồi, mẹ kiếp!"

Ng/ực Lục D/ao phập phồng dữ dội, khóc lóc t.h.ả.m thiết, nước mắt nước mũi giàn dụa.

"Em không thấy đâu, lúc cuối xươ/ng cốt toàn thân Giang Tiểu Nhu hình như đều động đậy, có phải cô ta sắp hồi phục rồi không? Nhà em có an toàn không, cô ta thật sự không vào được chứ?"

Tôi tựa đầu vào l.ồ.ng n.g.ự.c Lục D/ao, hai tay lặng lẽ vòng qua ôm lấy eo anh ta, không nói lời nào.

Toàn thân Lục D/ao bỗng rùng mình một cái: "Thẩm Lan, sao... sao người em lại lạnh thế này?"

"Ừm, chẳng phải em đã bảo anh rồi sao, nhiệt độ của Cốt thi thấp hơn người bình thường mà."

Lục D/ao c.h.ế.t trân ngay tại chỗ: "Cái... cái gì cơ? Em đừng có đùa như thế."

Tôi ngước đầu lên, đưa tay vuốt ve khuôn mặt Lục D/ao: "Em đâu có đùa. Cốt thi có nhiệt độ thấp, cơ thể lại rất mềm mại, chẳng phải anh rất thích em như thế này sao?"

"Cô…" Lục D/ao k/inh h/oàng đến mức không thốt nên lời.

Theo bản năng, anh ta xoay người định vặn tay nắm cửa, nhưng tôi nhẹ nhàng đặt một bàn tay lên cửa, lắc đầu với anh ta: "Đã đến rồi thì đừng đi nữa, em đã đợi anh cả buổi tối rồi. Anh biết không, vào ngày rằm hàng tháng, xươ/ng chân của Cốt thi sẽ rất đ/au, không thể đi bộ nhiều được, thế nên em không thể ra ngoài, chỉ có thể đợi con mồi tự dâng tận cửa thôi. Hôm nay em sợ muốn c.h.ế.t, suýt nữa cứ tưởng anh không đến cơ đấy."

18.

Hai chân Lục D/ao run bần bật, anh ta tựa lưng vào cửa, sợ đến mức suýt vãi cả ra quần. Những giọt nước mắt vì nỗi sợ hãi tột cùng không ngừng tuôn rơi: "Cô... cô cũng là Cốt thi? Cô nói láo, trên đời này làm gì có nhiều Cốt thi đến thế!"

Tôi cười khà khà đầy m/a mị, chậm rãi nắm lấy bàn tay Lục D/ao, thèm thuồng thò đầu lưỡi ra l.i.ế.m láp trên ngón tay anh ta: "Anh thật là ng/u ngốc. Cái loại tiện nhân như Giang Tiểu Nhu mà cũng đòi làm Cốt thi sao? Cốt thi hiếm có như vậy, đương nhiên chỉ có mình em thôi."

Giang Tiểu Nhu chẳng qua chỉ là trúng Cốt đ/ộc của tôi mà thôi, nên mới biểu hiện ra vài đặc điểm giống tôi: xươ/ng nhẹ đi, m.á.u hóa ngọt. Tất cả những chuyện này đã bắt đầu từ hai năm trước, kể từ khi cô ta ăn những bữa cơm tôi nấu.

"Cơm trộn thêm bột xươ/ng của em có ngon không? Hai người đều ăn rất vui vẻ mà đúng không?" Tôi bóp c.h.ặ.t ngón tay Lục D/ao, dùng lực bẻ một cái.

Lục D/ao rú lên một tiếng t.h.ả.m khốc, tôi dùng móng tay rạ/ch nhẹ một đường, rạ/ch toác da thịt anh ta ra, rút mẩu xươ/ng g/ãy đó ra ngoài.

Tôi bỏ mẩu xươ/ng vào miệng.

"Răng rắc! Răng rắc!"

Tôi nhắm mắt lại đầy vẻ say mê. Đúng rồi, giòn tan, chính là cái hương vị này đây! Trên đời này bộ xươ/ng ngon nhất chính là xươ/ng của kẻ bội bạc. Tôi đã nuôi anh ta suốt ba năm, hương vị này cuối cùng cũng không phụ sự kỳ vọng của tôi.

Lục D/ao thét lên liên hồi, liều mạng muốn mở cửa phòng, nhưng sức lực của anh ta sao có thể so được với Cốt thi? Tôi nhẹ nhàng bóp một cái, lại bẻ g/ãy thêm một ngón tay nữa.

Lục D/ao hoàn toàn sụp đổ, anh ta ngồi bệt xuống đất khóc không thành tiếng, vừa lùi lại phía sau vừa r/un r/ẩy: "Anh sai rồi, Thẩm Lan, anh thật sự sai rồi, đừng ăn anh, c/ầu x/in em tha cho anh, đừng ăn anh mà——!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu