Không thể trách tôi không biết ông ta được.
Sư thúc tôi, Trần Quang Nguyên đã bị đuổi ra khỏi đạo quán do phản bội sư phụ, có mưu đồ thả q/uỷ mẫu trấn áp trong quán từ khi tôi còn chưa biến thành hình người nữa cơ.
Sư phụ tức gi/ận đã tuyên bố sư thúc đã ch*t khi vẫn còn trẻ, từ đó trong đạo quán không có ai dám nhắc đến sư thúc nữa.
Sau khi Trần Quang Nguyên xuống núi, đã chạy thẳng đến chỗ em trai ở thôn Trần Gia, cũng là thôn trưởng của thôn Trần Gia.
Sau khi biết được Tiêu Kỳ bị đ/á/nh ch*t do chạy trốn, Trần Quang Nguyên đã gi*t ch*t cháu ruột của mình.
Lại dẫn dắt mọi người tin rằng do Tiêu Kỳ quay lại b/áo th/ù, sai Trần mặt rỗ dùng vải đỏ bọc th* th/ể Tiêu Kỳ lại để ch/ôn cất, đẩy nhanh thời gian Tiêu Kỳ biến thành lệ q/uỷ.
Sau khi Tiêu Kỳ tàn sát cả thôn, Trần Quang Nguyên đã kh/ống ch/ế tất cả lệ q/uỷ, tàn sát người các thôn xung quanh.
Núi lớn hoang vu, không người nào biết rằng nơi đây đã xảy ra những gì.
Ông ta lợi dụng lệ q/uỷ đi câu h/ồn phách của người khác cho mình.
"Nhưng vì sao đều là các cô gái xinh đẹp trẻ tuổi?
Tôi nhỏ tiếng lầm bầm, bốn mắt nhìn nhau với sư phụ, cả hai đều nhìn ra ẩn ý sâu xa trong mắt của đối phương.
Hóa ra là vậy.
Dùng sinh h/ồn của phụ nữ để nâng cao tu vi của q/uỷ mẫu.
Trần Quang Nguyên để thả q/uỷ mẫu thật là hao tâm tổn sức!
"Khà khà khà! Cuối cùng các người cũng đoán được rồi, thế nhưng đã quá muộn."
"Đi ch*t đi!"
Q/uỷ mẫu xuất thế, nhân gian chịu khổ, tuyệt đối không thể để Trần Quang Nguyên đạt được mục đích.
Nhưng ông ta là người, không phải q/uỷ cũng không phải tà m/a, không thể nào dùng chú ngũ lôi với phù chú trừ tà được.
Chỉ có thể lấy cứng chọi cứng.
Tôi nhảy lên không trung, hóa thân thành linh hồ.
Trần Quang Nguyên muốn chạy, nhưng bị móng vuốt của tôi giữ ch/ặt lưng, ấn ngã xuống đất.
Trần Quang Nguyên nhất thời bối rối, mặc dù tôi là hồ ly tinh, nhưng từ nhỏ tôi đã lớn lên ở đạo quán, trên người không có khí tà yêu.
Những thuật pháp kia của ông ta tất nhiên cũng vô hiệu đối với tôi.
Cứng không được, ông ta liền dùng mềm.
"Tiểu hồ ly, cô biết vì sao sư phụ cô lại thu nhận cô làm đồ đệ không?"
"Đó là vì..."
Lời còn lại chưa kịp nói, một người giấy đã c/ắt ngang cổ Trần Quang Nguyên, m/áu tươi phụt lên mặt tôi.
"Nhất Ngôn, tránh ra."
Tôi lồm cồm bò dậy, hóa lại hình người.
Hai tay sư phụ kết ấn, khoảnh khắc h/ồn phách Trần Quang Nguyên vừa rời khỏi cơ thể đã bị một đạo thiên lôi đ/á/nh xuống.
Thôn Trần Gia lập tức sáng như ban ngày, tất cả khí đen đều tan biến.
Lo sợ q/uỷ mẫu xuất hiện, sư phụ đã trở về đạo quán trước.
Tôi và Tiêu Túc tìm mảnh đất có phong thủy tốt cho Tiêu Kỳ, an táng cho cô.
Thành phố đã khôi phục lại sự yên bình.
Khi rời khỏi thôn Trần Gia, Tống Quốc Bình đã tỉnh lại, còn cứng miệng nói một đ/ấm của mình có thể đ/á/nh ch*t một con q/uỷ.
Lăng Thần không nghe nổi mà cãi nhau chí chóe với anh ta.
Còn Trịnh Hạ Bình cười cười nhìn về phía tôi.
"Đại sư tiểu hồ ly, đến sở chúng tôi ngồi đi! Hoặc tôi đến nhà cô cũng được."
Chưa đợi tôi nói gì, Lăng Thần đã chen vào.
"Trả tiền trước đi nhỉ?"
Cô gái này, tôi thích.
Bình luận
Bình luận Facebook