Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hoàng Yến Lê
- SERIES SƠN HẢI LỤC
- DI TÍCH BẮC HẢI - CHAP 8
Nhưng thần sắc ánh ta vẫn không thay đổi, nhanh chóng điểm vài cái lên đầu tôi.
"Anh..." Toàn thân tôi mềm nhũn ra.
Người đàn ông túm lấy thịt Côn Bằng, mạnh mẽ nhét vào miệng tôi, ép tôi nuốt xuống.
Dù cơ thể vẫn không thể dùng sức, nhưng tôi cảm nhận được, sự yếu ớt toàn thân trước đó do "lời nguyền" đang dần tan biến.
Ngay cả vết thương do đạn b.ắ.n trên đùi cũng đang từ từ lành lại.
Tôi khó khăn vịn vào qu/an t/ài đồng, vén tấm vải đen trên t.h.i t.h.ể ra. Cơ thể ch/áy đen một mảng, nhưng khuôn mặt chính x/á/c là anh tôi – Thương Lục!
Đầu óc tôi ong lên, bên tai truyền đến giọng nói bình thản của người đàn ông: "Anh ta bảo tôi nói với cậu, không cần phải tự trách."
Tôi ngã xuống đất, hé miệng, nhưng không thể nói nên lời.
Tầm nhìn dần mờ đi...
16.
Khi tôi mở mắt lần nữa, tôi đã ở trạm Côn Bằng.
Lão Đao canh bên giường bệ/nh, thấy vậy, khuôn mặt kiên nghị gượng cười một cách khó coi: "Ông chủ, tỉnh rồi."
"Lão Đao, anh..." Tôi đột nhiên nhăn mũi: "Mùi gì hôi thế, sao lại giống mùi trên người Vương Thao vậy?"
Lão Đao lầm lì nói: "Ông chủ, chúng ta đã bị thứ đó... bài tiết ra khỏi cơ thể."
"Á?!" Mặt tôi biến dạng.
"Ông chủ yên tâm, Ng/u Mặc nói mùi này sẽ biến mất sau nửa tháng."
Tôi thắc mắc: "Ng/u Mặc là ai?"
Lão Đao bảo tôi đừng vội, kể lại mọi chuyện đã xảy ra.
Thì ra hôm đó sau khi tôi đi không lâu, chưa đầy hai phút, đàn Bão Âm Sùng đã phá vỡ chướng ngại vật. Ngay khoảnh khắc suýt nhấn chìm lão Đao, Ng/u Mặc đã c/ứu anh ấy.
Ng/u Mặc, chính là người giả mạo anh tôi.
Theo lời pão Đao kể, Ng/u Mặc rất quen thuộc với bên trong cơ thể Côn Bằng, việc chúng tôi ra được ngoài cũng là nhờ ơn anh ta.
Nói đến đây, lão Đao hạ giọng: "Cái tên Ng/u Mặc này không phải người thường."
"Ý anh là sao?" Tôi cau mày.
Lão Đao giải thích: "Lúc đó anh ta c/ứu tôi, là trực tiếp xông ra từ đàn Bão Âm Sùng, trên người có vết bỏng."
"Nhưng, tôi quan sát thấy, vết bỏng trên người anh ta đang lành lại với tốc độ cực nhanh."
Khả năng phục hồi có thể nhìn thấy bằng mắt thường… Tôi lẩm bẩm: "Sức sống mạnh mẽ như vậy, quả thực không phải người thường."
Hèn chi lúc đó, anh ta dám dùng tay chặn nòng sú/ng.
Không hiểu sao, trong đầu tôi bỗng hiện lên hình ảnh vách băng vỡ nát đã chặn đường trước đó. Giờ nhớ lại, trên vách băng dường như có một vết lõm hình người...
Là anh ta sao?
"Anh ta trông quá giống ông chủ lớn." Lão Đao không nhịn được nhìn sang chiếc túi đựng x/á/c bên cạnh: "Nếu không phải tôi nhìn ông chủ lớn lên, biết thân thủ của anh ấy, tôi thật sự có thể nhận nhầm."
Mắt tôi hoe đỏ, không muốn nhìn nhiều. Trong túi đựng x/á/c, là t.h.i t.h.ể của anh tôi.
Anh ấy c.h.ế.t vì Bão Âm Sùng.
Mấy ngày sau, tôi và lão Đao cố gắng tìm ki/ếm Ng/u Mặc, nhưng vô ích.
Bất đắc dĩ, đành phải trở về.
17.
Về chuyện Côn Bằng, tôi không báo cáo lên cấp trên.
Chỉ quy kết mọi thứ là t/ai n/ạn, các thành viên khảo sát bị kẹt trong hang băng, cuối cùng lạc lối và không may tử nạn.
Còn về Côn Bằng dưới biển, trong thời gian tôi hôn mê, nó đã hóa thành Bằng, vút lên chín tầng trời.
Mặc dù có các thành viên trạm khảo sát Bắc Cực khác tận mắt chứng kiến những con sóng khổng lồ trên biển, cùng với cảnh tượng che kín trời đất lúc đó, nhưng không thể giải thích được nguyên do.
Căn bản không thể nhìn thấy toàn cảnh.
Vệ tinh ngoài không gian, ngay khoảnh khắc đó đã bị nhiễu lo/ạn, hoàn toàn không quay được bất cứ thứ gì.
Do nuốt thịt Côn Bằng, thể chất của tôi tốt hơn trước rất nhiều. Tôi đã làm thử nghiệm, rạ/ch một vết nhỏ trên tay, chỉ khoảng một ngày là hoàn toàn lành lại, không để lại s/ẹo.
Ban đầu tôi nghĩ, Ng/u Mặc cũng đã nuốt thịt Côn Bằng nên mới có khả năng phục hồi siêu phàm.
Nhưng rõ ràng, tôi đã lầm.
Theo lời lão Đao mô tả, khả năng phục hồi của Ng/u Mặc mạnh hơn tôi rất nhiều. Không cùng đẳng cấp.
Rốt cuộc anh ta là ai? Tại sao lại giống anh tôi đến vậy?
Thành đồng không thể tự nhiên hình thành trong bụng Côn Bằng, chắc chắn là do con người xây dựng. Xem kiểu dáng, giống như sản phẩm của nền văn minh Hoa Hạ, nhưng tôi lại không thể tìm ra triều đại tương ứng.
Kỳ lạ quá.
Tôi quỳ trước m/ộ anh trai, thắp hương cho anh, cúi đầu lạy thật mạnh: "Anh ơi, đi đường bình an!"
"Xuống dưới, hãy nói với liệt tổ liệt tông nhà họ Thương chúng ta, 'lời nguyền' đã giam giữ chúng ta hơn hai ngàn năm, đã bị phá giải rồi!"
Lão Đao sau đó cũng thắp hương. Xong xuôi, anh ấy nói với tôi: "Ông chủ, đã điều tra rõ rồi, cậu đoán không sai, lúc đó ông chủ lớn cố ý để Trương Tùng Đào thấy [Đại Tần Dị Văn Lục]."
"Ngay từ trước khi họ quen biết, ông chủ lớn đã biết Trương Tùng Đào có bản đồ." Ông chủ lớn chính là anh tôi. Lão Đao trước đây đi theo ba tôi, sau khi ba tôi mất sớm, anh tôi tiếp quản cửa hàng, ba năm trước mới giao lại cho tôi.
Tôi đã rõ. Anh tôi luôn là người tâm tư kín đáo, không thể phạm loại sai lầm sơ đẳng đó.
Anh ấy thậm chí đã lên kế hoạch từ sớm, việc tiếp xúc với Trương Tùng Đào thực chất là đang dọn đường cho tôi.
Lúc chúng tôi ở trong hang băng, sự dẫn dắt cố ý hay vô ý của Trương Tùng Đào đều là những tuyến đường an toàn trên bản đồ. Tương đương với việc tìm cho tôi một người dẫn đường.
"Lão Đao, về cửa hàng thôi." Tôi thở dài, quay người rời đi.
Trên đường lái xe, Lão Đao tò mò hỏi: "Ông chủ, trước khi về, tại sao cậu lại để lại một chiếc máy ghi âm quanh trạm Côn Bằng?"
Tôi cười cười, nhìn về phía xa xăm: "Tôi đang đ.á.n.h cược, xem có thể tìm được một cộng sự mới không..."
8
Chương 17
Chương 24
Chương 27
Chương 32
Chương 6
Chương 30
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook