Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Sau khi anh tỉnh lại từ trong b/ệnh viện, Thẩm Lạc rõ mồn một là đã bị dọa cho một trận kh/iếp s/ợ k/inh h/oàng, cứ liên tục nằm sấp ở bên cạnh thành giường b/ệnh của anh khóc lóc, từ đó về sau chưa bao giờ mở miệng nhắc đến chuyện muốn xua đuổi anh đi nữa.
Lý trí của Nhậm Hằng biết rõ mồn một chuyện này có thể đổ lỗi lên đầu của Thẩm Lạc là cực kỳ ít ỏi, thành thử ra anh hầu như chưa bao giờ chủ động nhắc lại chuyện này trước mặt người khác, sợ Thẩm Lạc sẽ phải gánh chịu cảm giác tội lỗi cắn rứt lương tâm.
Thế nhưng việc thính lực bị mất đi vĩnh viễn chung quy vẫn biến thành một cái gai nhọn cắm sâu trong cõi lòng anh.
Vào cái khoảnh khắc mà Thẩm Lạc thực sự đã hoàn toàn quên sạch bách cái chứng b/ệnh đi/ếc tai của anh, thậm chí còn vô tri vô giác mở miệng yêu cầu anh đi làm Tiền Phong cho cậu. Trái tim của Nhậm Hằng bỗng chốc như bị ai đó bóp nghẹt thắt ch/ặt lại, vô cùng chua chát xót xa.
Nhậm Hằng có đôi khi tự bản thân cũng cảm thấy mình đúng là một kẻ quá mức ngụy tạo hư hỏng. Anh vừa hy vọng Thẩm Lạc có thể hoàn toàn quên đi chuyện năm xưa, lại vừa không cam tâm tình nguyện khi nhìn thấy cậu thực sự đã quên sạch bách mọi chuyện.
Hai anh em đứng trao đổi trò chuyện với nhau một hồi lâu, Nhậm Tiểu Nguyệt rốt cuộc cũng chịu gật đầu hứa hẹn từ nay về sau sẽ hạn chế nói ra mấy lời tức khí lúc gi/ận dữ. Đến khi hai người cùng nhau bước chân ra ngoài phòng khách thì lại phát hiện ra Thẩm Lạc đã không còn ở đó nữa rồi, ước chừng là đã đi quay trở về phòng ngủ của mình rồi.
Nhậm Hằng ban đầu cũng không quá để tâm đến chuyện này, thế nhưng đến giờ ăn cơm tối khi anh đi tới gõ cửa phòng của Thẩm Lạc, lại phát hiện ra Thẩm Lạc cũng căn bản không hề có mặt ở bên trong phòng ngủ.
Cậu đã đi đâu được cơ chứ?
Nhậm Hằng chạy đi tìm ki/ếm một vòng khắp nơi bên trong căn biệt thự, đều không thấy bóng dáng Thẩm Lạc đâu cả. Anh gửi tin nhắn qua thiết bị đầu cuối cho cậu, cũng hoàn toàn không nhận được bất cứ lời hồi âm nào.
Tiểu Nguyệt lúc này đã bắt đầu cảm thấy có chút hối h/ận xanh ruột rồi: "Có phải là do vừa rồi em nói lời quá mức nặng nề tuyệt tình rồi không ạ. Anh ta không phải là thật sự chạy ra bờ sông nhảy xuống rồi đấy chứ……"
"Không đâu." Nhậm Hằng một mặt thì cảm thấy chuyện này có vẻ như là không thể nào xảy ra được, mặt khác trong lòng vẫn cứ lo lắng sốt ruột không yên. Chỉ có thể thử chạy tới hướng bên kia tìm xem sao.
Căn biệt thự Thẩm gia được xây dựng tọa lạc ở ngay trên lưng chừng núi, thành thử khu công viên bao bọc xung quanh thực tế là vô cùng rộng lớn hoang vu.
Nhậm Hằng đi vòng quanh bờ sông tìm ki/ếm hết nửa vòng tròn, từ phía sau căn biệt thự vòng vèo mãi ra tới tận phía trước, ống quần ống áo đã dính đầy những mảnh vụn lá cây cùng với lá thông mục nát, nhưng vẫn cứ không nhìn thấy bóng người đâu.
Anh đang tính toán chuẩn bị quay người rời đi, thì lại hoàn toàn không ngờ tới được rằng mình lại thực sự nhìn thấy Thẩm Lạc ở ngay phía trước mặt.
Cậu đang đứng chần chừ ở ngay trên một cây cầu gỗ nhỏ, đăm đăm nhìn xuống dòng nước sông chảy xiết, rồi đột nhiên đứng thẳng người lên, thân hình bỗng chốc thấp thỏm thụt xuống một cái.
Nhậm Hằng gi/ật b/ắn cả mình, hoảng h/ồn khiếp vía.
"Thẩm Lạc!" Anh sải bước lao nhanh tới vài bước, một tay dùng lực kéo gi/ật Thẩm Lạc lùi ngược trở về. "Cậu đang làm cái trò gì thế hả."
"Nhậm Hằng." Thẩm Lạc có chút kinh ngạc ngơ ngác nhìn anh.
"Cậu bị ngốc à, nhảy sông để làm cái gì cơ chứ. Mấy lời nói tức khí lúc gi/ận dữ của Tiểu Nguyệt mà cậu cũng coi là thật được sao!"
"Hả?" Thẩm Lạc ngẩn người: "Không phải chứ, em, cái thiết bị đầu cuối của em bị rơi xuống dưới kia mất rồi……"
Nhậm Hằng đưa tay đỡ trán, anh rốt cuộc là đang nói cái năng cuồ/ng gì thế này không biết. Bản thân anh vừa rồi cũng là vì quá mức cuống cuồ/ng lo lắng đến độ đầu óc mụ mị đi mất rồi.
Nhậm Hằng thở phào ra một hơi dài nhẹ nhõm: "Thế thì cậu cũng không được phép tự mình thò người xuống dưới đó để vớt lên chứ, như vậy nguy hiểm lắm. Để tôi đi tìm người tới giúp……"
"Nhậm Hằng." Thẩm Lạc vươn tay níu giữ anh lại.
"Em, em muốn nói lời xin lỗi với anh……"
Chương 7
Chương 9
Chương 9
Chương 9
Chương 9
Chương 9
Chương 8
Chương 10
Bình luận
Bình luận Facebook