Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi chính thức đặt bút ký hợp đồng lao động với Tưởng Bạc Viễn, quang minh chính đại chuyển chức từ "nữ thư ký" sang "cô bạn gái hợp đồng".
Ngày tôi nộp đơn xin nghỉ việc, cả trên dưới tập đoàn được phen chấn động.
Thế mà chó săn số một Lưu Gia Mộc lại nộp đơn xin từ chức cơ đấy?!
Rốt cuộc là vì cái lý do q/uỷ quái gì đây...
Nhưng rất nhanh sau đó, họ nghe ngóng được tin đồn rằng: dì lao công dọn dẹp ở phòng Tổng giám đốc đã vô tình nghe thấy tôi và Tưởng Bạc Viễn cãi vã ỏm tỏi một trận kinh thiên động địa.
Tôi gào thẳng vào mặt Tưởng Bạc Viễn: "Đúng thế! Tôi yêu anh, vậy nên tôi không thể chịu đựng thêm việc phải đứng ra dọn dẹp cái mớ bòng bong giữa anh và đám phụ nữ ngoài kia nữa!"
"Anh tưởng tôi nghèo hèn, thấp kém, nhan sắc cũng chẳng bằng người ta thì tôi không biết đ/au lòng chắc? Anh sai quá rồi, Tưởng Bạc Viễn ạ!"
"Việc tôi yêu anh cũng chẳng có gì phải x/ấu hổ cả, ít nhất trên phương diện linh h/ồn, chúng ta hoàn toàn bình đẳng với nhau. Chào anh!!"
Sau đó tôi đóng rầm cửa đi thẳng, đụng ngay phải dì lao công ngoài hành lang. Khoảng cách gần đến mức dì ấy dư sức nhìn thấy hàng nước mắt đang cố kìm nén trên khuôn mặt tôi.
Thế là toàn thể nhân viên trong tập đoàn đều truyền tai nhau cái tin tức gi/ật gân: Lưu Gia Mộc yêu thầm Tưởng Bạc Viễn không thành nên phẫn uất nộp đơn xin từ chức.
Chương 9:
Nhưng điều họ vĩnh viễn không thể ngờ được đó là những gì dì lao công nghe lỏm được kia chẳng qua chỉ là một kịch bản do chính tay tôi dựng sẵn.
Ban đầu theo kịch bản thì vẫn còn một câu thoại của Tưởng Bạc Viễn nữa. Đáng lẽ sau màn diễn xuất nhập tâm đầy bùng n/ổ của tôi, anh ta hổ thẹn nhìn tôi đắm đuối mà thốt lên: "Anh không hề biết rằng em lại đem lòng yêu anh sâu đậm đến vậy..."
Sau đó tôi sẽ bồi thêm một câu: "Bây giờ thì anh biết rồi đấy! Vậy là đã quá đủ đối với tôi rồi."
Cuối cùng tôi sẽ kiên cường quay gót bỏ đi, thành công khắc hoạ nên hình tượng một cô nàng Lọ Lem phức tạp: mang thân phận hèn mọn bọt bèo nhưng tâm h/ồn lại kiêu hãnh bất khuất.
Thế nhưng Tưởng Bạc Viễn lại tạt một gáo nước lạnh: "Tôi thấy kiểu hèn mọn bọt bèo đơn thuần thì hợp với cái hình tượng của cô hơn đấy."
Thành ra anh ta đã nhẫn tâm gạch bỏ luôn lời thoại của chính mình.
Trong suốt toàn bộ quá trình tôi nhập vai diễn xuất, anh ta cứ như một khán giả ngoài cuộc chẳng chút liên quan, khoanh tay nhíu mày, bắt bẻ đủ điều soi mói đủ thứ chê bai kỹ năng diễn xuất của tôi.
Sự cố này khiến tôi vô cùng bất mãn. Tôi lập tức chất vấn anh ta: "Muốn lừa cho thiên hạ tin sái cổ rằng tôi là chân ái của anh, thì chỉ mình tôi diễn là chưa đủ đâu, anh cũng phải tham gia vào chứ. Ít ra anh cũng phải học cách nhìn tôi bằng ánh mắt thâm tình chân ái chút đi!"
Nhưng anh ta chỉ thong dong quơ quơ bản hợp đồng trên tay: "Tôi trả cô 300 nghìn tệ mỗi tháng là để m/ua sự phục vụ của cô, chứ không phải vung tiền ra để cô dạy tôi cách làm việc."
Thôi được rồi, ai xì tiền ra thì người đó làm bố vậy.
Bỏ qua cái thái độ hời hợt thiếu hợp tác của Tưởng Bạc Viễn, thì nhiệm vụ tạo sóng dư luận cho giai đoạn đầu tiên của tôi đã được hoàn thành xuất sắc một cách hoàn mỹ.
Tôi đã thành công tạo dựng trong lòng mọi người hình tượng một cô bé Lọ Lem vừa thảm hại vừa đáng thương, yêu Tưởng Bạc Viễn sâu đậm một cách ng/u muội không lối thoát.
Mặc dù thiên hạ vẫn chín người mười ý bàn ra tán vào, khen chê đủ điều về tôi.
Có người kh/inh bỉ tôi ra mặt: "Đúng là cóc ghẻ đòi ăn th!t thiên nga! Chả thèm tự vác gương ra soi lại cái đức hạnh của mình xem ra làm sao, mà cũng dám trèo cao tơ tưởng sếp lớn."
Lại có kẻ dèm pha sau lưng: "Tôi đã nhìn thấu cái dã tâm của Lưu Gia Mộc từ lâu rồi. Mọi người cứ thử ngẫm lại xem, đối với sếp lớn thì cô ta vừa quỳ lạy vừa li/ếm gót, còn đối với mấy cô người yêu của sếp thì tỏ thái độ hằn học chỉ h/ận không thể ăn tươi nuốt sống mấy cô người yêu của sếp là hiểu. Đúng là một nữ tuyển thủ cạnh tranh khốc liệt cấp độ một mà."
Nói chung mặc kệ lời ra tiếng vào như nào, thì cuối cùng tất thảy mọi người đều có chung một kết luận chung: "Lưu Gia Mộc gieo nhân nào gặt quả ấy, rốt cuộc cũng nhận được báo ứng vô cùng xứng đáng."
Thú thực mà nói, dù thừa biết mang cái mác "chó săn của Tưởng Bạc Viễn" thì chắc chắn các mối qu/an h/ệ xã giao của tôi chốn văn phòng sẽ chẳng tốt đẹp gì, nhưng việc nó nát bét đến cái mức độ này thì ít nhiều vẫn hơi vượt xa sức tưởng tượng của tôi.
Nhưng mà, WHO CARES - AI THÈM QUAN TÂM CHỨ?
Tôi nở một nụ cười cực kỳ tà mị cuồ/ng quyến trong lòng: Muốn chống mắt lên mong chờ xem báo ứng của tôi sao?
Vậy thì để xem bà đây sẽ đ/âm m/ù toàn bộ mắt chó của các người ra sao nhé!
**9**
Vài ngày sau, một tin tức giải trí với tiêu đề "Tưởng Bạc Viễn đỗ xe lúc nửa đêm tại khu tập thể cũ, nghi vấn có tình mới" chễm chệ leo lên hot search Weibo.
Chỉ vì tình mới ở đây lại chính là cô thư ký cũ là tôi đây.
Đúng vậy! Tin tức này hoàn toàn do một tay tôi dàn dựng.
Dưới sự sắp xếp của tôi, Tưởng Bạc Viễn đã miễn cưỡng hạ mình giá lâm đến khu tập thể tồi tàn nơi tôi đang sống.
Hơn nữa, còn diễn đúng theo mô-típ của mấy bộ tiểu thuyết ngôn tình kinh điển: tựa lưng vào chiếc Rolls-Royce bóng loáng dưới lầu nhà tôi, hút th/uốc ròng rã suốt một tiếng đồng hồ.
Trưng ra cái dáng vẻ "vì ai mà đứng giữa sương gió trong đêm lạnh".
Mặc dù chỉ là diễn, nhưng tận mắt nhìn thấy Tưởng Bạc Viễn chờ từ lúc trời sáng đến khi trời tối đen như mực chỉ để gặp tôi một lần...
...Vẫn khiến kẻ đang trốn tít ngoài ban công từ xa chiêm ngưỡng cảnh anh ta bị ph/ạt đứng là tôi đây phải bật cười ha hả.
Tưởng Bạc Viễn ơi là Tưởng Bạc Viễn, anh mà cũng có ngày hôm nay cơ đấy!
Vốn dĩ tôi còn muốn để anh ta đứng thêm lúc nữa, nhưng vừa tròn một tiếng đồng hồ, tôi đã nhận được tin nhắn Wechat của anh ta.
"Cút xuống đây!"
Hễ càng tức gi/ận thì con người này ăn nói càng cộc lốc, rõ ràng một tiếng đồng hồ qua đã khiến anh ta cạn sạch kiên nhẫn.
Tôi vội vàng ngoan ngoãn "cút" xuống lầu, "cút" đến bên cạnh anh ta, thế nhưng còn chưa kịp tuôn ra mớ kịch bản đã chuẩn bị sẵn...
Tưởng Bạc Viễn đã mất kiên nhẫn mà ôm chầm cả người tôi vào lòng.
Đây là một hành động hoàn toàn không có trong kịch bản.
Cả người tôi đơ ra như khúc gỗ.
Vòng tay của anh ta vô cùng ấm áp, trái ngược hoàn toàn với con người lạnh lùng của anh ta.
Dường như tôi có thể nghe thấy cả tiếng tim anh ta đ/ập dồn dập.
Sau đó anh ta ra lệnh: "Lên lầu."
Lên lầu á?
Chuyện này cũng không hề có trong kịch bản. Theo lẽ thường thì anh ta phải đưa tôi lên xe, rồi chúng tôi cùng về nhà anh ta. Anh ta ngủ trên giường, còn tôi ngủ dưới thảm mới đúng chứ.
Nhưng bây giờ anh ta lại muốn theo tôi về nhà sao?
Trong lúc tôi vẫn còn đang bàng hoàng ngơ ngác, Tưởng Bạc Viễn đã buông tôi ra, kéo tay tôi đi thẳng lên lầu.
Đến khi tôi bừng tỉnh lại, tôi và anh ta đã đứng lù lù trong phòng khách nhà tôi rồi.
Tưởng Hưng Vượng nhìn thấy Tưởng Bạc Viễn thì chẳng thấy lạ lẫm chút nào. Nó không chỉ ngửi chân anh ta, mà còn thè cái lưỡi ra li/ếm một cái...
Chương 10:
...Làm tôi nhìn mà tròn mắt há mồm.
Tưởng Bạc Viễn cười khẩy: "Đúng là mèo nào chủ nấy."
Tôi vội vã đuổi Tưởng Hưng Vượng đi chỗ khác, còn Tưởng Bạc Viễn đã sải bước lướt qua tôi, đi thẳng một mạch vào phòng ngủ của tôi.
"Tuy có hơi nhỏ một chút, nhưng thôi đành miễn cưỡng, tối nay ở tạm vậy."
Rồi anh ta ngồi phịch xuống giường tôi mà chẳng hề coi mình là người ngoài.
Tôi...
Tôi nhắc nhở anh ta: "Trong hợp đồng không có hạng mục ngủ cùng đâu đấy..."
Anh ta liếc tôi một cái: "Cô ngủ ngoài sofa."
Tôi viện lý lẽ đấu tranh tới cùng: "Tôi thấy chúng ta vẫn nên về nhà anh ngủ thì hơn. Chỗ tôi điều kiện hạn hẹp, không gian lại chật chội, thực sự quá tủi thân cho anh rồi."
Anh ta vẫn thong dong nhàn nhã: "Tôi có tủi thân thì mới càng chứng tỏ là tôi yêu cô chứ. Trong bài PR của cô còn có thể thêm mắm dặm muối thêm một câu là 'Tưởng Bạc Viễn vì tình yêu mà hạ mình ở chốn tồi tàn' cơ mà."
Tôi không thể không bái phục ngợi khen anh ta đúng là một thiên tài. Thế là tôi thức trắng đêm sửa lại bản thảo, sau khi thêm góc nhìn này vào, đúng là trông Tưởng Bạc Viễn càng có vẻ yêu tôi say đắm hơn.
Chỉ trong vòng một đêm, cái tên Lưu Gia Mộc của tôi bỗng dưng nổi đình nổi đám khắp chốn cùng quê.
Ngoài ra tôi còn mò vào một hội nhóm buôn dưa lê có tiếng để đăng bài ẩn danh, bóc phốt sự thật về quãng thời gian tôi nhẫn nhục ở bên cạnh Tưởng Bạc Viễn bao năm qua.
Tôi kể lể rằng tôi đã tôn sùng Tưởng Bạc Viễn ngay từ hồi học đại học, sau khi tốt nghiệp đại học lại càng trải qua muôn vàn gian khổ, đá/nh bại vô số đối thủ, cuối cùng mới chen chân được đến bên cạnh Tưởng Bạc Viễn để làm thư ký thân cận cho anh ta.
Tôi trải qua quãng đường đầy cay đắng, nhẫn nhịn, trơ mắt nhìn anh ta dạo chơi giữa rừng hoa mà không để vương vấn một chiếc lá nào. Cuối cùng tôi đành tuyệt vọng rời đi.
Thế nhưng tình thế xoay chuyển bất ngờ, nhờ sự rời đi của tôi mà Tưởng Bạc Viễn mới nhận ra tôi là tình yêu đích thực của đời anh ta. Thế là anh ta tung chiêu bá đạo đuổi theo vợ, để cho cô bé Lọ Lem là tôi đây đợi được ngày mây m/ù rẽ lối thấy ánh trăng thanh.
Tôi hiểu rất rõ nguyên lý cốt lõi của việc nói dối là phải nửa thật nửa giả. Nếu có kẻ có tâm muốn đi điều tra, bọn họ sẽ phát hiện ra rằng trong bài phốt này, ngoại trừ yếu tố tình cảm giữa tôi và Tưởng Bạc Viễn ra thì tất cả những thứ còn lại đều là thật.
Còn trong phần tình cảm, tôi lại cực kỳ khôn ngoan lồng ghép vào đó cái cốt truyện kinh điển mà quần chúng nhân dân khoái nghe nhất: "Sau mười tám năm khổ ải chờ chồng nơi hang lạnh, cuối cùng Vương Bảo Xuyến cũng đợi được Tây Lương Vương". Cứ như vậy, mọi người sẽ càng dễ dàng tin sái cổ vào câu chuyện tình yêu của chúng tôi hơn.
Tôi gần như hóa thân thành Lâm Phụng Kiều thứ hai, trở thành hình mẫu người vợ hiền thục tiêu biểu trong lòng toàn thể đàn ông trên thế giới.
Tất nhiên, kiểu gì cái hình tượng li/ếm gót thấp hèn này của tôi cũng chọc trúng phổi của mấy nhà nữ quyền học, đến mức họ đi/ên cuồ/ng ch/ửi rủa tôi là tàn dư phong kiến, là đại diện cho hệ tư tưởng "vợ hiền dâu thảo" lụy tình.
Thật sự là đời đất chứng giám, nếu họ mà biết đây chỉ là một công việc của tôi, không biết liệu họ có chịu tha thứ cho tôi hay không nữa.
Dù nói thế nào đi chăng nữa, người ta tranh cãi về tôi càng nhiều, thì càng chứng minh được rằng câu chuyện mà tôi bịa ra cực kỳ xuất sắc và chân thực.
Tôi quăng bảng số liệu đã thu thập được ra trước mặt Tưởng Bạc Viễn với vẻ mặt vô cùng đắc ý: "Thế nào? 300 ngàn tệ này của sếp xài quá đáng đồng tiền bát gạo luôn đúng không!"
Tưởng Bạc Viễn cạn lời: "Đây là lần đầu tiên tôi thấy có người bị ch/ửi mà vẫn có thể tự hào đến mức này đấy."
Trong lòng tôi thầm nhủ thế này thì ăn nhằm gì, nếu mỗi tháng anh đưa tôi 3 triệu tệ, thì dù tôi có bị ch/ửi thành Đát Kỷ tái thế cũng chẳng thành vấn đề.
**10**
Tưởng Bạc Viễn nói với tôi rằng Quan Sơn Nguyệt sắp sửa về nước rồi.
Trước đây, mỗi lần cô ấy về nước, Tưởng Bạc Viễn đều đích thân ra đón.
Không ngờ một kẻ trông có vẻ lạnh lùng cao ngạo như Tưởng Bạc Viễn, lại cũng là một con chó li/ếm gót si tình.
Lịch trình của anh ta bận rộn đến nhường nào cơ chứ, thế mà lần nào cũng phải cố gắng bớt chút thời gian trong trăm công nghìn việc chỉ để đi đón một cô người yêu cũ đã có bạn trai mới.
Đâu biết rằng trên đời có một câu nói: Lụy tình cho cố, lụy đến cuối cùng thì tay trắng vẫn hoàn tay trắng.
Tôi quả quyết bảo Tưởng Bạc Viễn: "Lần này đừng đi đón cô ta nữa. Lần này hãy đi nghỉ mát cùng tôi."
Thế là vào lúc Quan Sơn Nguyệt và anh bạn trai hiện tại của cô ấy hạ cánh xuống thành phố này, tôi và Tưởng Bạc Viễn đã sớm vi vu ở Maldives mất rồi.
Du lịch bằng công quỹ đúng là sướng vãi chưởng!
Nhờ phúc của Tưởng Bạc Viễn, cuối cùng tôi cũng được đặt chân vào khu nghỉ dưỡng sang chảnh Huvafen Fushi, được tận hưởng bãi biển riêng tư với bờ cát trắng tinh khôi đẹp rụng rời.
Gió mát vờn rặng dừa, biển xanh mây trắng cát vàng, đẹp tựa chốn bồng lai tiên cảnh.
Ban ngày, tôi bám đuôi Tưởng Bạc Viễn đi lặn biển, câu cá, chơi thuyền buồm;
Buổi tối, tôi theo Tưởng Bạc Viễn thưởng thức tiệc lớn bên cạnh hồ bơi ánh sao mộng mơ, ngắm nhìn những ánh đèn sáng lấp lánh phản chiếu dưới đáy nước cùng với bầu trời sao tuyệt đẹp.
Tất cả những thứ này khiến tôi không khỏi cảm thán: Có tiền đúng là sướng vãi chưởng!
Tôi thề là cả đời này tôi chưa từng được sống sung sướng khoái hoạt đến thế này bao giờ.
Tất nhiên, tôi cũng không quên mục đích tối thượng của chuyến đi này...
Tôi đã dắt theo một tay săn ảnh, đảm bảo mỗi khoảnh khắc hạnh phúc của tôi và Tưởng Bạc Viễn đều được bắt trọn một cách chuẩn x/ác nhất.
Chương 11:
Đợi lúc về nước tung hết lên mạng, đảm bảo sẽ khiến đám đồng nghiệp cũ mang cặp mắt chó kh/inh người kia phải gh/en tị đỏ mắt đến phát đi/ên!
Đương nhiên mục tiêu chính vẫn là khiến ánh trăng sáng chân ái Quan Sơn Nguyệt phải gh/en tức lộn ruột lộn gan.
Nhìn chung mà nói thì lịch trình lần này cực kỳ viên mãn, nếu bỏ qua một chút sự cố nho nhỏ.
Sự cố đó chính là tôi và Tưởng Bạc Viễn đã hôn nhau.
Thực ra cũng không thể trách tôi được, chỉ trách hoàn cảnh lúc đó quá đỗi nên thơ.
Bạn thử nghĩ xem, khi bạn và một người đàn ông sóng vai nhau đi chân trần ngồi uống rư/ợu trên sàn kính trong suốt, dưới chân hai người là đáy biển xanh thẳm với vô số đàn cá nhỏ tung tăng bơi lội, trên đỉnh đầu là bầu trời sao bao la bát ngát với dải ngân hà lững lờ trôi.
Hơn nữa người đàn ông bên cạnh bạn lại còn là một đại mỹ nam.
Thử hỏi trong một bầu không khí lãng mạn như thế, có người phụ nữ nào kìm lòng nổi mà không hôn lên môi mỹ nam bên cạnh cơ chứ?
Dù sao thì tôi cũng không nhịn nổi nữa rồi.
Vốn dĩ tôi chỉ định hôn nhẹ một cái cho đỡ thèm thôi, vả lại cũng đã chuẩn bị sẵn cớ để ngụy biện rồi, dẫu sao thì tôi cũng dẫn theo chó săn ảnh để diễn trò tình ái cơ mà.
"Làm gì có cặp đôi yêu nhau nào lại không hôn cơ chứ?" Tôi định bụng sẽ nói như vậy đấy.
Ai dè tôi vừa mới chạm môi vào, còn chưa kịp rời ra thì Tưởng Bạc Viễn đã vòng tay ôm lấy cổ tôi, chủ động hôn sâu thêm nụ hôn này.
Không hổ danh là một tay chơi khét tiếng với kinh nghiệm thực tế tình ái phong phú, dưới kỹ năng hôn điêu luyện đỉnh cao của anh ta, tôi nhanh chóng mụ mị cả đầu óc, chẳng còn biết đêm nay là đêm nào nữa rồi.
Tới tận phút cuối cùng, tôi đã phải gom góp hết chút lý trí còn sót lại để nhắc nhở anh ta: "Chó... chó săn ảnh."
Anh ta nhìn tôi hệt như đang nhìn một con ngốc.
Tôi biết tôi đã qua loa kh/inh suất quá rồi.
……
Còn Tưởng Bạc Viễn thì nhíu cặp lông mày đẹp đẽ của mình lại mà cất tiếng hỏi: "Lần đầu tiên của cô đấy hả?"
**11**
Chuyện này đã làm ảnh hưởng đến trải nghiệm của tôi và anh ta.
Đối với tôi mà nói, chuyện này không giống lắm so với những gì tôi tưởng tượng, có chút quá ư là khó chịu.
Còn với anh ta mà nói, anh ta bắt buộc phải cẩn trọng từng li từng tí, đối xử với tôi dịu dàng đến mức tối đa.
……
Sau đó Tưởng Bạc Viễn dùng nụ hôn của mình để chặn miệng tôi lại, và rồi sau đó nữa thì tôi thiếp đi lúc nào không hay.
Đợi đến khi tôi tỉnh dậy lần nữa, trời đã sáng trưng từ lúc nào.
Tưởng Bạc Viễn đang ngủ rất yên bình trong… vòng tay tôi.
Chắc là trong lúc ngủ say tôi nhầm tưởng anh ta thành con mèo Tưởng Hưng Vượng, thế nên mới ôm riết cả người anh ta vào lòng như thế.
Lúc vừa mở mắt ra, tôi đã nhìn thấy đầu của Tưởng Bạc Viễn đang tựa trên …ngựk mình.
Bởi vì toàn bộ khung cảnh lúc này thực sự mang đậm màu sắc 18+, đến mức theo bản năng tôi gần như thét lên "Á" một tiếng, rồi thẳng chân đạp Tưởng Bạc Viễn văng ra.
Tưởng Bạc Viễn mơ mơ màng màng mở mắt ra, bắt gặp cảnh tôi đang ra sức kéo chăn để cố gắng che đậy khuôn ngựk trần của mình một cách nự cười.
Anh ta nhìn tôi đầy vẻ gh/ét bỏ: "Lưu Gia Mộc, bây giờ cô mới bày đặt giả vờ ngây thơ trong sáng, có phải là hơi muộn quá rồi không?"
Cũng đúng ha, tôi cũng tự nhận ra hành vi của mình có chút buồn cười, thế là tôi đành làm bộ bình tĩnh buông tay đang túm chăn ra.
Hiển nhiên là tôi đã đá/nh giá thấp mức độ mềm mại trơn trượt của chăn nệm ở khách sạn hạng sang rồi. Ngay sau khi tôi vừa buông tay, tôi đành trơ mắt nhìn cái chăn trượt thẳng theo cơ thể mình rồi mượt mà rơi tọt xuống dưới gầm giường.
Tôi rơi vào cảnh trần trụi đối mặt với Tưởng Bạc Viễn một lần nữa rồi.
Hai người chúng tôi mắt to trừng mắt nhỏ trố mắt nhìn nhau mất một hồi.
Nhằm thể hiện đẳng cấp của một người từng trải qua sóng to gió lớn, tôi quyết định lên tiếng trước một bước để phá vỡ bầu không khí: "Hay là…hay là làm thêm nháy nữa nhé?"
Tưởng Bạc Viễn cũng lười chả thèm đoái hoài đến tôi nữa. Anh ta ưu nhã đứng dậy, thản nhiên bình tĩnh mặc lại quần áo dưới ánh mắt chăm chú như làm lễ chào cờ của tôi.
"Một lát nữa tôi sẽ chuyển tiền vào điện thoại của cô."
Ném lại câu nói này xong, anh ta liền tao nhã cất bước đi ra ngoài.
Tiền á? Tiền gì cơ?
Cho đến khi n/ão tôi load xong việc anh ta đang ám chỉ khoản tiền dùng cho “chuyện kia”lại một lần nữa, tôi tức gi/ận đến mức bật nhảy cẫng lên ngay tại giường.
Nhưng đã chẳng thấy bóng dáng của Tưởng Bạc Viễn đâu mất rồi.
Quá đáng thật sự! Anh ta đang s/ỉ nh/ục người khác đấy à!
Có thể nhẫn nhịn nhưng tôi đếch thèm nhẫn nhịn nữa!
Tôi hậm hực mở điện thoại lên, chuẩn bị thao tác chuyển tiền cho Tưởng Bạc Viễn trước, hòng giành trước việc m/ua sự phục vụ của anh ta.
Giữa lúc tôi đang vắt óc suy tính xem chuyển cho anh ta bao nhiêu thì hợp lý, Wechat báo ting ting thông báo tôi vừa nhận được một khoản tiền chuyển khoản.
Tôi tiện tay mở ra xem, trố mắt kinh hãi há hốc mồm trước một dãy số không dài ngoằng đứng sau số 1.
Ngọn lửa phẫn nộ trong lòng tôi lập tức tan thành mây khói, bình lặng trở lại ngay tắp lự.
Đúng là cái tư vị bị đồng tiền s/ỉ nh/ục này quá đỗi ngọt ngào.
Tôi hy vọng Tưởng Bạc Viễn có thể mạnh tay s/ỉ nh/ục tôi thêm vài lần nữa.
Chỉ cần tầm chục lần thế này thôi, là tôi có thể an tâm cầm sổ hưu trí được rồi.
Thế là mấy ngày liên tiếp sau đó, tôi liên tục giở trò dụ dỗ quyến rũ Tưởng Bạc Viễn.
Vì mục đích cao cả này, thậm chí tôi còn không
ngần ngại download hẳn một tuyển tập các "tác phẩm kinh điển" về để cày cuốc học hỏi kỹ năng.
Thế nhưng mặc cho tôi có ra sức uốn éo tạo dáng gợi tình thế nào đi chăng nữa, Tưởng Bạc Viễn vẫn coi tôi như không khí.
Chương 12:
Vào đêm trước ngày chúng tôi xách vali về nước, sau khi tắm rửa sạch sẽ thơm tho xong xuôi, tôi khoác chiếc áo sơ mi trắng của Tưởng Bạc Viễn, để tóc ướt rũ rượi, để trần đôi chân lượn qua lượn lại trước mặt anh ta sương sương cỡ sáu bảy vòng.
Cuối cùng Tưởng Bạc Viễn cũng chịu hé răng vàng ngọc: "Cô khỏi cần uổng công phí sức vô ích, tôi sẽ không ngủ với cô thêm lần nào nữa đâu."
Hả?
"Ngủ một đêm đắt đỏ quá, tôi sợ tôi sạt nghiệp mất." Anh ta hờ hững buông một câu.
**12**
"Thực ra thì nếu kẹt quá, tôi cũng có thể sale off giảm giá cho ngài mà..."
Để tránh bản thân trông quá mức rớt giá, cuối cùng tôi vẫn chọn cách nuốt ngược lời thầm kín trong lòng này vào bụng chứ không thốt ra.
Dù sao đi chăng nữa thì cũng coi như chuyến đi lần này của tôi và Tưởng Bạc Viễn không uổng công phí sức.
Đợi đến khi chúng tôi bay về nước, trong mắt của quần chúng nhân dân, hình tượng "chân ái đời Tưởng Bạc Viễn" của tôi đã vững như bàn thạch, chẳng cần phải nghi ngờ gì nữa.
Tôi nhân cơ hội rèn sắt khi còn nóng, bèn đưa ra yêu cầu Tưởng Bạc Viễn phải dẫn tôi về nhà ra mắt bố mẹ anh ta.
Tưởng Bạc Viễn trưng ra cái biểu cảm kiểu "cô bị rồ rồi à" mà bảo: "Cô làm thế là tự rước lấy nhục đấy, không đời nào bố mẹ tôi chấp nhận cô đâu."
Tôi nhìn anh ta đầy khó hiểu: "Tôi đâu có trông mong gì việc bố mẹ anh chấp nhận tôi, tôi cũng không có ý định gả cho anh thật. Tôi chỉ muốn mượn cơ hội này để thể hiện thái độ rõ ràng cho Quan Sơn Nguyệt thấy là anh nghiêm túc với tôi, hoàn toàn khác biệt với mấy con ả diễm lệ lẳng lơ trước kia. Thế là đủ rồi!"
Chắc hẳn Tưởng Bạc Viễn bị tôi bật lại nên cảm thấy mất mặt, trông anh ta có vẻ không vui cho lắm: "Tùy cô, cô không sợ bị đối xử ghẻ lạnh thì đương nhiên tôi chẳng sao cả."
Nực cười thật đấy! Đúng là anh ta đá/nh giá quá thấp khả năng chịu đựng của giai cấp vô sản chúng tôi rồi. Cùng lắm thì cũng chỉ bị xỉa xói công kích bằng vài ba câu nói thôi, chứ lẽ nào lại xông lên t/át vỡ alo tôi chắc.
Tôi đã chuẩn bị sẵn tâm lý cho việc bị ch/ửi té t/át xối xả vào mặt, nhưng thực tế thì mẹ Tưởng lại tỏ ra vô cùng thân thiện với tôi.
Bà ấy chỉ gật đầu với tôi đúng một cái lúc mới chạm mặt, sau đó coi như tôi hoàn toàn bốc hơi khỏi thế giới, từ đầu chí cuối chỉ nói chuyện riêng với Tưởng Bạc Viễn.
Tôi thầm cảm thán trong lòng: quả không hổ danh phu nhân danh gia vọng tộc, mẹ Tưởng đúng là người có khí chất và giáo dưỡng.
Là do tầm hiểu biết của tôi còn quá nông cạn, không hề nghĩ tới vốn dĩ tầng lớp quý phu nhân người ta chẳng cần dùng miệng đi ch/ửi rủa ai.
Tuyệt chiêu mà các quý phu nhân giỏi nhất chính là gi*t người không d/ao bằng chiêu bài ngó lơ vạn vật.
Nhưng đáng tiếc thay đối thủ của bà ấy lại không phải là cô con dâu tương lai nào đó, mà lại là đứa làm công ăn lương chính hiệu như tôi.
Đám dân làm thuê chúng tôi sợ hãi nhất là cái gì? Chính là sự coi trọng của sếp lớn đấy!
Đám dân làm thuê chúng tôi vui sướng nhất là chuyện gì? Chính là việc sếp lớn nhắm mắt phớt lờ đấy!
Đúng là người ta có câu không bị ngó lơ thì làm sao mà ki/ếm cớ lười biếng được chứ.
Thế là tôi rũ sạch mọi tạp niệm, một lòng tận hưởng tách trà Long Tỉnh mà vị quản gia bưng tới...
Đây là trà Long Tỉnh dành riêng cho mẹ Tưởng uống đấy nhé! Nghe đồn là được trồng ngay trước miếu Hồ Công dưới chân núi Sư Phong, phải gọi là hàng chuẩn của chuẩn, cực kỳ chính tông.
Chắc cả đời này tôi chẳng có cơ hội được nếm thử mùi vị tuyệt hảo này lần thứ hai đâu.
Có lẽ chính cái phong thái ung dung điềm đạm ấy của tôi đã lay động được mẹ Tưởng. Chẳng thể ngờ nổi lúc chuẩn bị ra về, bà ấy đột nhiên đề nghị tôi tháp tùng bà tham dự buổi tiệc trà chiều cùng hội chị em bạn dì của bà.
"Toàn là chỗ quen biết thế giao nhiều đời. Cháu đã là bạn gái của Bạc Viễn thì cũng nên gặp mặt làm quen mọi người một chút."
Mẹ Tưởng nói thì hời hợt nhẹ nhàng, nhưng tôi nghe lại cảm thấy chẳng khác nào sét đá/nh ngang tai, long trời lở đất.
Hàm ý trong lời nói của bà ấy là gì đây? Lẽ nào bà ấy đã ngầm chấp nhận tôi làm con dâu tương lai rồi sao?
Tôi lấy tư cách gì cơ chứ?
Tôi mờ mịt cực kỳ không hiểu nổi, ngược lại biểu cảm của Tưởng Bạc Viễn cực kỳ điềm nhiên như không.
Anh ta nói: "Mẹ bảo cô đi thì cô cứ đi đi."
"Con cũng đi." Mẹ Tưởng đanh thép hạ lệnh trảm đinh ch/ặt sắt: "Quan Quan cũng sẽ tháp tùng bác Quan của con tới đó. Lần này con bé về nước, chẳng phải hai đứa các con vẫn chưa gặp mặt nhau sao?"
Thế là, trận chiến đầu tiên giữa tôi và "tình địch" Quan Sơn Nguyệt cứ thế mà ập đến sớm hơn dự kiến.
Vốn dĩ tôi tính mượn cớ này để ch/ém Tưởng Bạc Viễn một vố đ/au, quẹt thẻ của anh ta quàng lên người một bộ trang phục thật tươm tất lộng lẫy.
Nào ngờ tay chân của mẹ Tưởng còn lanh lẹ hơn tôi gấp vạn lần, ngay ngày hôm sau bà đã điều động nguyên một ekip tạo hình hùng hậu đến tận cửa nhà tôi.
Đó là ekip tạo hình của nữ minh tinh đình đám hot nhất nhì thời điểm hiện tại là Vương Tiểu Hoa.
Nhìn đội ngũ đông đảo này, tôi không khỏi bắt đầu cảm thấy lo lắng. Nguyên ekip kéo đến tạo hình cho tôi, thế cô nàng minh tinh Vương Tiểu Hoa đang nổi đình nổi đám kia thì phải làm sao đây?
Chưa kịp nghĩ ngợi nhiều, tôi đã bị bọn họ đ/è ra tân trang biến hình từ đầu tới chân, từ trong ra ngoài. Sau khi tôi cảm thấy bản thân mình hoàn toàn l/ột x/ác không còn là mình nữa, thì rốt cuộc cũng có vinh hạnh được bước chân vào cái vòng tròn giao thiệp của giới quý tộc thượng lưu bậc nhất thành phố này.
Ngay giờ phút này đây, tôi đang lẽo đẽo theo sau lưng Tưởng Bạc Viễn, được mẹ Tưởng dắt đi giới thiệu với một nhóm các quý phu nhân mà tôi chẳng thể nhớ nổi tên, nhưng tên các đức ông chồng của họ thì lại vang danh như sấm bên tai tôi.
Chương 13:
Tất cả các quý phu nhân đều nhiệt tình với tôi lạ thường, khen lấy khen để Tưởng Bạc Viễn có mắt nhìn, còn bảo trông tướng mạo tôi là biết ngay một người có phúc khí đầy mình.
Không hổ danh là các phu nhân khéo ăn khéo nói, bề ngoài họ như đang khen tôi, nhưng khen qua khen lại chẳng qua là đang khen nhà nhà họ Tưởng mà thôi.
Dẫu sao thì một đứa nhỏ bé khiêm nhường, thấp cổ bé họng như tôi đây mà lại có thể đi sau lưng mẹ Tưởng, thì chẳng phải đã là phúc khí to tày đình rồi hay sao!
Mẹ Tưởng vẫn luôn giữ thái độ nhàn nhạt thờ ơ như thế, cho đến tận khi Quan Sơn Nguyệt và mẹ cô ấy bước vào sảnh.
Quan Sơn Nguyệt cất lời chào hỏi mẹ Tưởng trước, sau đó mỉm cười quay sang nhìn tôi: "Đây là bạn gái mới của anh Bạc Viễn sao ạ?"
Dẫu trong đầu tôi đã mường tượng ra hàng vạn phân cảnh đối đầu với Quan Sơn Nguyệt, thế nhưng khi phải đối diện với một Quan Sơn Nguyệt bằng xươ/ng bằng th!t thật thì tôi vẫn bị choáng ngợp triệt để.
Khí chất của cô ấy đỉnh cao quá mức.
Như tôi đã từng nói, diện mạo của cô ấy không thuộc dạng quá mỹ miều lộng lẫy, chẳng qua là hơn người ở cái khí chất xuất chúng mà thôi.
Nhưng giờ phút này tôi mới bàng hoàng nhận ra người ta đâu chỉ xuất chúng, người ta là thoát tục luôn rồi.
Siêu phàm thoát tục, nhìn một lần mà quên đi mọi sự thế tục nhân gian.
Một Quan Sơn Nguyệt bằng xươ/ng bằng th!t chỉ có thể khiến tôi liên tưởng đến những chữ này.
Nhìn lại bản thân mình mà xem, cho dù đã được qua tay nhào nặn của một ekip tạo hình chuyên nghiệp, thì khi đứng cạnh cô ấy, tôi cũng chỉ như "cỏ lau dựa bóng cây ngọc" mà thôi.
Tôi là ngọn cỏ lau hèn mọn, còn cô ấy là cây ngọc ngà tôn quý.
Trong khoảnh khắc này, giả sử tôi thực sự là bạn gái của Tưởng Bạc Viễn, thì khi nhìn thấy cô người yêu cũ của anh ta mang dáng vẻ tiên tử giáng trần như thế này, e là tôi sẽ tự ti đến mức tìm một cái lỗ nào mà chui xuống mất thôi.
Nhưng may mắn thay tôi chỉ là người được thuê đóng giả bạn gái của Tưởng Bạc Viễn, vậy nên tôi đếch cần phải tự ti một milimet nào cả!
Vừa nghĩ đến trách nhiệm cao cả của mình đó là làm cho Quan Sơn Nguyệt phải nếm mùi gh/en t/uông, toàn thân tôi như tràn trề ý chí chiến đấu.
Tôi đường hoàng phóng khoáng đáp trả ánh mắt của Quan Sơn Nguyệt: "Tôi không phải bạn gái mới, tôi là bạn gái hiện tại."
Tiếp đó tôi xoay người qua nhìn Tưởng Bạc Viễn, tinh nghịch nháy mắt đưa tình với anh ta: "Và cũng là cô bạn gái duy nhất trong tương lai nữa."
Quan Sơn Nguyệt sững sờ ngơ ngác, có lẽ cô ấy chẳng thể ngờ được tôi lại dám show ân ái một cách trắng trợn để dằn mặt cô ấy ngay trước bàn dân thiên hạ như vậy.
Lúc cô ấy thốt ra ba chữ "bạn gái mới" kia, thực ra đã làm bộc lộ sự bận tâm của bản thân rồi.
Thế thì lẽ đương nhiên tôi phải bồi thêm mắm muối để cô ấy càng thêm bận tâm hỡ nữa rồi.
Nhìn thấy người luỵ tình mình năm xưa nay đã trở thành duy nhất của kẻ khác, chắc hẳn trong thâm tâm cô ấy phải khó chịu phát đi/ên lên được.
Haiz, tôi cảm thấy vô cùng bi ai thay cho cái tâm lý đố kỵ hèn mọn của cô ấy.
Rõ ràng là bản thân cô ấy đã có vị hôn phu rồi, xét trên mặt lý thuyết thì người yêu cũ cặp kè với bạn gái nào đi chăng nữa cũng có liên quan quái gì tới cô ấy đâu. Thế nhưng cô ấy lại cứ khăng khăng chướng mắt, không cam lòng khi thấy một người phụ nữ khác trở thành hạnh phúc của người yêu cũ.
Bởi lẽ trên thế gian này tồn tại một loại phụ nữ tựa như Quan Sơn Nguyệt vậy, họ vĩnh viễn không thể chấp nhận được việc bản thân bị tước đi ngôi vị trung tâm của vũ trụ.
Trở thành ánh trăng duy nhất sáng chói lọi trong lòng tất cả những gã đàn ông từng có giao tình hay qua lại m/ập mờ chính là thước đo để bọn họ phô trương kiêu hãnh đồng thời khẳng định sự tồn tại của chính mình.
Chỉ vì cái mục đích ích kỷ đó, rất có thể hạnh phúc của những cô gái chẳng may không có diễm phúc làm "ánh trăng sáng" sẽ bị họ đem ra làm vật tế thần.
Thế nhưng bọn họ lại hoàn toàn dửng dưng, chẳng hề bận tâm.
Bởi vì trong mắt của bọn họ, những cô gái mờ nhạt mỏng manh sinh ra đã mang số phận không được làm nữ chính, thì theo lẽ tự nhiên phải cam phận làm nền để tôn vinh thứ ánh hào quang rực rỡ của những người vốn sinh ra đã ngậm thìa vàng làm nhân vật chính.
Mặc dù quy luật của thế giới này đã vô cùng tà/n nh/ẫn và phũ phàng, nhưng nếu suy xét cẩn thận lại một chút, thì đúng là khiến người ta nuốt không trôi cục tức này mà!
Là một thành viên của hội "những cô gái mờ nhạt", tôi đây không nhịn được mà muốn chọc tức cô ấy một phen, để xem thử bộ dạng hậm hực ngậm bồ hòn làm ngọt của cô ấy sẽ ra sao.
Thế nhưng có vẻ như chẳng phải có mỗi mình tôi muốn chứng kiến vẻ thảm hại của cô ấy. Bởi lẽ ngay sau khi tôi thốt ra những lời đó, mẹ Tưởng đột nhiên trìu mến nắm ch/ặt lấy tay tôi.
Bà ấy nhìn tôi bằng ánh mắt chan chứa niềm thương xót: "Cô bé ngoan, hồi trước Bạc Viễn hồ đồ, chắc chắn đã khiến con phải chịu đựng không ít ấm ức tủi thân rồi. Con cứ yên tâm, từ nay về sau đã có bác, nếu thằng nghịch tử đó còn dám làm con rơi nước mắt, con cứ việc mách bác. Xem bác có đá/nh g/ãy chân nó hay không."
Hả?
Sau đó bà ấy quay sang phía mẹ Quan và Quan Sơn Nguyệt bồi thêm: "Haiz, hai người không biết đâu, từ hồi Gia Mộc mới vào làm thư ký cho Bạc Viễn nhà tôi, tôi đã ưng con bé này rồi. Hồi ấy tôi còn thầm mong giá mà rước được con bé về nhà làm con dâu thì tốt biết mấy. Nào ngờ Bạc Viễn nhà tôi cũng giỏi giang, thế mà dụ được con bé về thật. Tôi càng phải nâng niu bảo bọc con bé cho thật kỹ mới được."
Chương 14:
Tôi mở to mắt nhìn sắc mặt Quan Sơn Nguyệt tối sầm lại, bỗng chốc tôi ngộ ra lý do đằng sau sự nhiệt tình của mẹ Tưởng dành cho mình.
Thì ra bà ấy cũng đang muốn xả gi/ận cho thằng con trai si tình ng/u ngốc của mình đây mà.
Có được sự chống lưng của "lão thái thái" (mẹ sếp), tôi chẳng phải e dè gì nữa. Trong suốt bữa tiệc sau đó, gần như tôi đã diễn trọn vai "cậy sủng sinh kiêu" một cách xuất sắc.
Ví dụ như lúc ngồi vào bàn, vốn dĩ Tưởng Bạc Viễn định ngồi xuống rồi, nhưng vừa nghe tôi hắng giọng một tiếng, anh ta bèn vội vàng kéo ghế cho tôi ngồi trước.
Hay như lúc ăn tiệc, thấy phần bào ngư của anh ta mới ăn được một miếng, tôi tiện tay cư/ớp luôn về phía mình rồi ăn sạch.
Đó là loại bào ngư thượng hạng được vận chuyển bằng đường hàng không từ Aomori Nhật Bản về cơ đấy, giá gần hai vạn tệ một con, hương vị vô cùng tươi ngon. Chỉ ăn một miếng rồi bỏ thì đúng là phí phạm của trời.
Tuy chẳng rõ màn trình diễn đầy nỗ lực của tôi đã dấy lên sóng gió gì trong lòng Quan Sơn Nguyệt, nhưng lại nhận được sự tán thưởng của mẹ Tưởng.
Bởi vì ngay ngày hôm sau, bà ấy đã gọi tôi đến nhà họ Tưởng và tặng tôi một sợi dây chuyền ngọc trai.
Tuy không phải là món trang sức gì quá đắt đỏ, nhưng tôi vẫn hí hửng đem ra khoe khoang với Tưởng Bạc Viễn: "Tưởng phu nhân khách sáo quá đi mất! Tôi chỉ giúp bác ấy một việc cỏn con, thế mà bác lại tặng tôi món này."
Tưởng Bạc Viễn nhìn tôi với vẻ hơi kỳ lạ: "Cô nghĩ đây là th/ù lao mà bà ấy trả cho cô sao?"
Tôi hỏi ngược lại: "Chẳng lẽ không phải à?"
Sắc mặt Tưởng Bạc Viễn chợt tối sầm lại: "Cô nói phải thì là phải đi."
Anh ta như thể đang tức gi/ận mà bỏ đi, để mặc tôi chơ vơ một mình trong căn phòng khách rộng lớn nhà họ Tưởng, đã thế còn hậm hực đóng sầm cửa lại một cách th/ô b/ạo.
Đang yên đang lành tự nhiên lại giở chứng tức gi/ận. Đồ th/ần ki/nh!
Tôi chẳng buồn để ý đến anh ta, tiếp tục ngồi thưởng thức sợi dây chuyền ngọc trai mang vẻ đẹp sang trọng, tinh tế mà không hề phô trương của mình dưới ánh đèn, nhân tiện vắt óc suy tính xem bước tiếp theo nên ra chiêu gì để có thể moi thêm một khoản th/ù lao nữa từ tay mẹ Tưởng.
Một công việc mà nhận được tận hai phần lương, có sướng quá không cơ chứ?!
Chương 12
Chương 15
8
Chương 5
Chương 13
Chương 10
Chương 6
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook