Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Thẩm Hành quả nhiên nói được làm được, ngày hôm sau đã tổng hợp tất cả tài liệu cần thiết rồi gửi cho tôi.
Dưới sự hướng dẫn của hắn, cuối cùng tôi cũng hoàn thành phần việc của mình một cách chật vật rồi nộp lại cho hắn.
Nhưng điều khiến tôi thấy sợ hãi chính là sau khi tôi bị thương, Thẩm Hành càng lúc càng lạ lùng.
Hắn thay đổi hoàn toàn thái độ lạnh lùng thường ngày, không chỉ chăm sóc tôi tỉ mỉ mà còn ngày nào cũng mang cơm đến cho tôi.
Có vài lần, tôi thậm chí còn bắt gặp hắn đang ngồi xổm ngoài ban công, thản nhiên giặt đồ Iót cho tôi.
Động tác vừa tự nhiên vừa thuần thục.
Tôi càng lúc càng thấy rợn người, thậm chí không nhịn được mà nghi ngờ.
Hắn đã nhận ra tôi rồi sao?
Đã yêu tôi rồi sao?
Nhưng quay đầu nhìn thấy những tấm ảnh chụp chung mà Giang Dữ thỉnh thoảng đăng trên vòng bạn bè, tôi lại lập tức phủ nhận ý nghĩ đó.
Thậm chí còn thấy nhẹ nhõm.
May mà hắn chưa nhận ra tôi.
Nếu không, chuyện đi cư/ớp bạn trai của phó chủ tịch Hội sinh viên mà bị đồn ra ngoài thì tôi còn mặt mũi nào nữa.
Chiều tan học, tôi một mình cuộn tròn trong ký túc xá.
Cơ thể lại bắt đầu có vấn đề.
Vì là người song tính, cơ thể tôi vô cùng nh.ạy cả.m.
Khi cơn nghiện ập đến, cảm giác như có hàng ngàn con kiến đang bò ra từ trong xươ/ng tủy.
Trước đây còn có bạn trai qua mạng an ủi từ xa, giờ thì chẳng còn gì nữa.
Tôi cắn ch/ặt chăn, nhịn đến mức gân xanh trên trán nổi lên.
Cuối cùng vẫn không nhịn được, lấy điện thoại ra tải một ứng dụng kết bạn.
Lướt vài cái rồi lại bực bội xóa đi.
Bàn tay của những người trong đó không đẹp bằng Thẩm Hành.
Cơ ngựk không to bằng Thẩm Hành.
Ngay cả giọng nói cũng không hay bằng Thẩm Hành.
Tôi hậm hực ném điện thoại sang một bên, đứng dậy đi vào nhà vệ sinh.
Nước nóng đổ lên người, hơi nước bốc lên nghi ngút.
Nhưng ngọn lửa trong lòng chẳng những không tắt mà còn ch/áy dữ dội hơn.
Tôi chán gh/ét cơ thể mình, tham lam và không bao giờ biết đủ.
Dựa vào bức tường gạch men lạnh lẽo, ngón tay tôi không hiểu sao lại mở lịch sử trò chuyện với Thẩm Hành ra.
Nhìn những video và đoạn hội thoại trần trụi bên trong, tôi cắn môi, hơi thở ngày càng nặng nề.
Tiếng nước chảy ào ào, che lấp đi tiếng thở dốc và mọi âm thanh đáng x/ấu hổ.
Đúng lúc này, có ai đó gõ cửa.
Giọng của Thẩm Hành vang lên từ bên ngoài: "Kỳ Niệm, cậu đang làm gì đấy?"
Tay tôi khựng lại.
Cả người cứng đờ trong dòng nước nóng, không dám thở mạnh.
Tôi hoảng lo/ạn hắng giọng, nhưng khi lên tiếng lại phát hiện giọng mình khàn đặc và yếu ớt: "Tôi... Tôi đang tắm."
Ngoài cửa im lặng hồi lâu.
Ngay khi tôi tưởng Thẩm Hành đã đi rồi, vừa định thở phào nhẹ nhõm, giọng hắn lại vang lên lần nữa.
Trầm đục.
Nóng bỏng.
Cách một cánh cửa, như thể muốn th/iêu rụi cõi lòng tôi.
"Ngoan, mở cửa đi."
"Để tôi vào... Giúp cậu."
9
7
Chương 23
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Bình luận
Bình luận Facebook