PHẢN DIỆN MẠNH NHẤT THỜI MẠT THẾ

PHẢN DIỆN MẠNH NHẤT THỜI MẠT THẾ

Chap 23 - Hết

14/04/2026 15:58

“Vậy nên, lúc đó em bằng lòng rời xa chị để quay về căn cứ phía Tây là để thuyết phục họ di cư đến đây trước khi thung lũng xuất hiện sao?”

“Dạ, dạ, em nói em là Nhà tiên tri thì họ mới tin em.” Má Thẩm Linh hơi phồng lên, đôi mắt tròn xoe khẽ híp lại, như một chú mèo nhỏ được khen thưởng, tự hào vểnh đuôi.

Một viên kẹo được nhét vào miệng em ấy. Tôi bật cười, véo nhẹ vào má em, lòng trở nên dịu dàng: “Vậy tại sao em lại nói dối rằng chị chắc chắn sẽ đến tìm em, chuyện này kiếp trước đâu có xảy ra?”

“Em không nói dối, em đã nhìn thấy mà!” Đôi mắt em ấy sáng như trăng lưỡi liềm, đầy sự chắc chắn.

“Nhìn thấy?”

“Vâng, em thấy chị trở nên rất mạnh, đ/á/nh bại hai kẻ x/ấu xa đó, rồi chúng ta đã thắng.”

“Thắng? Mọi người đều sống sót sao?”

“Dạ, dạ.”

Sống sót, trong lời tiên tri của Thẩm Linh, nhân loại đã sống sót.

Tương lai đã thay đổi rồi.

42.

Tôi trở lại bên kia thung lũng, dùng dị năng “Gấp không gian” để tạo ra một con đường, đưa từng nhóm người nhỏ qua.

Từ khi trời tối đến sáng, rồi lại tối, cuối cùng cũng hoàn thành cuộc di cư.

Những người sống sót đứng trước cánh cửa còn nguyên vẹn của căn cứ phía Tây, ôm nhau xúc động rơi nước mắt.

Tôi giao nộp tất cả vật tư đã lấy từ căn cứ phía Bắc và thu thập trên đường đi, giúp tăng đáng kể ng/uồn dự trữ.

Căn cứ phía Tây đã khai hoang ruộng đất để trồng lương thực, thanh trừ xá* sống, và bắt đầu chăn nuôi quy mô nhỏ. Tài nguyên ở đây đủ để tất cả những người sống sót còn lại tồn tại.

Sau khi ổn định chỗ ở cho mọi người, tôi không ngừng nghỉ, chạy thẳng đến Viện nghiên c/ứu của căn cứ.

Trong nguyên tác, thứ mà nữ chính Lâm Tuyết kiên trì nghiên c/ứu được gọi là “Th/uốc giải Đảo ngược”. Đây cũng là hy vọng giải thoát cuối cùng của nhân loại, nó có thể phục hồi gen bị biến đổi bởi virus, biến xá* sống trở lại thành người.

Chỉ tiếc là cho đến khi nhân loại diệt vo/ng, cô ta vẫn không làm được.

Không biết căn cứ phía Tây có thể làm được không?

Khi tôi bước vào căn cứ, các Nghiên c/ứu viên đều mặc áo blouse trắng, cúi đầu miệt mài làm việc. Khi thấy tôi đến, họ đều dừng tay và vây quanh. Viện trưởng với mái tóc bạc phơ cũng đến bắt tay tôi một cách xúc động.

Tôi trình bày ý tưởng về th/uốc giải, mọi người trầm ngâm một lát rồi bắt đầu thảo luận sôi nổi.

“Nghe nói căn cứ phía Bắc từng vô tình phát hiện ra một loại nước suối đặc biệt có thể thay đổi cấu trúc của virus, chỉ tiếc là căn cứ bị phá hủy nên tài liệu cũng không mang đi được.”

Tôi lặng lẽ lấy ra hàng trăm chai nước suối thiêng đựng trong lọ thử nghiệm từ không gian.

“Nghe nói ở thành phố H từng có một Thiên thạch rơi xuống, vốn có thể dựa vào đó để nghiên c/ứu ng/uồn gốc virus xá* sống, chỉ tiếc là nó không biết đã đi đâu.”

Tôi lặng lẽ lấy ra viên a thạch Lôi Hỏa được đựng trong hộp chân không từ không gian.

“Nghe nói trong bầy xá* sống từng xuất hiện một loài dị biến có trí tuệ, chỉ tiếc là tìm ki/ếm mãi vẫn không bắt được.”

Tôi lặng lẽ lấy ra t.h.i t.h.ể của Vua xá* sống và nửa cái đầu đã bị c/ắt ra từ không gian.

Các Nghiên c/ứu viên vui mừng như tìm thấy báu vật, nhận lấy các tài liệu nghiên c/ứu, mắt ngấn lệ nhìn tôi.

“Vị c/ứu thế!”

“Chị ơi, chị không phải là nữ chính trong tiểu thuyết tận thế với ‘kim bài’ siêu to khổng lồ đó chứ?”

Đối diện với sự cuồ/ng nhiệt của mọi người, tôi xua tay, không biết giải thích từ đâu.

Nhưng câu nói “nữ chính” từ miệng họ lại khiến tôi nhớ đến hai người kia.

Tôi dịch chuyển từ viện nghiên c/ứu đến căn cứ phía Bắc cách đó ngàn dặm, rồi lại dịch chuyển quay về. Hai người bị trói ch/ặt bị ném mạnh xuống đất, chúng đi/ên cuồ/ng vặn vẹo và gầm gừ.

Mọi người im lặng, nhíu mày phán đoán xem thứ trên mặt đất có còn được gọi là “người” nữa hay không.

Mặc dù chúng dường như vẫn giữ được ý thức, nhưng cơ thể đã bị th/ối r/ữa nặng nề như xá* sống. Da thịt từng mảng lớn rơi ra, để lộ n/ội tạ/ng đen và chảy mủ. Khuôn mặt chỉ còn lại một nửa, hàm dưới cũng rụng, miệng không ngừng trào ra m.á.u đen.

Chúng nhìn không giống người nữa, miễn cưỡng chỉ có thể gọi là nửa người nửa xá* sống.

Đây là đối tượng thử nghiệm mà tôi đã đặc biệt chuẩn bị cho căn cứ phía Tây.

Ban đầu, tôi không g.i.ế.c chúng, chỉ bẻ g/ãy tay chân và ném vào căn cứ phía Bắc, phong tỏa chúng lại. Gi*t c.h.ế.t một cách dễ dàng như vậy, chẳng phải là quá hời cho chúng sao?

Kỳ Lẫm, Lâm Tuyết, hãy dùng chút sinh mạng còn sót lại của các người để cống hiến giá trị cuối cùng cho nhân loại đi.

Tôi mặc kệ tiếng gầm gừ tuyệt vọng của hai kẻ dưới đất, dứt khoát quay người rời đi.

43.

Năm thứ ba của Tân Kỷ Nguyên, tôi dẫn dắt Đội dị năng luân phiên đi khắp hai bên thung lũng.

Chúng tôi tìm ki/ếm những người sống sót rải rác ở khu vực phía Đông, phía Nam và phía Bắc, thu thập vật tư, và còn tìm được không ít những viên Thiên thạch đã rơi xuống.

Năm thứ tư của Tân Kỷ Nguyên, số lượng Dị năng giả tiến hóa trong nhân loại không ngừng tăng lên. Chúng tôi đồng lòng hợp sức, xây dựng lại những căn cứ mới trên đống đổ nát của các căn cứ cũ.

Năm thứ năm của Tân Kỷ Nguyên, “Th/uốc giải Đảo ngược” đã được nghiên c/ứu thành công. Chúng tôi đi khắp các bầy xá* sống, tiêm th/uốc giải cho chúng thành từng đợt lớn rồi đưa về căn cứ mới xây.

Năm thứ bảy của Tân Kỷ Nguyên, con xá* sống cuối cùng đã biến mất.

Tận thế kết thúc, quá trình lịch sử của nhân loại được tiếp tục, và con người đã chào đón một cái kết thắng lợi.

Tôi đưa Kỳ Lẫm và Lâm Tuyết, những người đã trở lại thành người, về lại căn cứ phía Bắc năm xưa.

“Chị Thẩm Du, em sai rồi, chị tha cho em, tha cho em đi…”

“Thẩm Du, con tiện nhân này sẽ không được c.h.ế.t tử tế đâu!”

“Cô chỉ là một nhân vật phản diện nhỏ bé thôi! Tôi sống lại rồi sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t cô đầu tiên, ha ha ha ha ha!”

“A a a a… bốp!”

Trong tiếng gió rít dữ dội, chúng rơi từ trên tường thành xuống, vỡ nát thành một vũng bùn.

Thế giới không sụp đổ, dòng thời gian không quay ngược, không còn ai được sống lại nữa.

Ánh sáng của bình minh lóe lên từ đường chân trời, phía trước là một tương lai tươi sáng.

Tôi mỉm cười ngồi trên tường thành, đón những cơn gió lồng lộng của thảo nguyên.

Tôi không phải là một nhân vật phản diện nhỏ bé, tôi là nhân vật phản diện mạnh nhất trong tận thế.

(Hết truyện)

Én giới thiệu 1 bộ tận thế khác do Én đăng lên MonkeyD cho mn nà:

Tên truyện: Dựa Vào Điện Thoại, Tôi Ung Dung nằm Thắng Ở Mạt Thế

Tác giả: Vô danh

Trùng sinh trở về một tiếng trước khi tận thế ập đến. Thế nhưng, tôi lại chẳng có bất kỳ kế hoạch tích trữ hàng hóa nào cả. Việc đầu tiên tôi làm là chạy thẳng tới cửa hàng điện thoại, m/ua chiếc máy mới nhất, dung lượng lớn nhất. Sau đó bắt đầu đi/ên cuồ/ng tải app.

Cho đến khi âm thanh cơ khí quen thuộc của kiếp trước vang lên:【Tận thế đến, trước khi đếm ngược kết thúc, bất cứ thứ gì chạm vào tay bạn cuối cùng, nó sẽ trở thành dị năng vật phẩm.】

Trong phòng chẳng có gì ư? Tôi có Meituan (Mỹ Đoàn), có thể gọi đồ ăn mọi lúc mọi nơi.

Nhiệt độ đóng băng ư? Taobao (Đào Bảo) có thể tạo ra toàn bộ thiết bị giữ ấm cao cấp nhất.

Còn bị x/á/c sống cắn? Không tồn tại đâu, tôi có phần mềm diệt virus cơ mà!

1.

Sau gáy tôi vẫn còn âm ỉ cảm giác đ/au đớn như thể bị x/á/c sống x/é toạc từng mảnh da thịt. Tôi sững người đứng tại chỗ hồi lâu, rồi mới nhận ra…

Tôi trọng sinh rồi!

Tim đ/ập như trống trận, tay cầm điện thoại r/un r/ẩy kiểm tra thời gian.

18 giờ đúng!

Còn một tiếng nữa, là đến thời điểm âm thanh cơ khí đó vang lên như kiếp trước.

Không kịp nghĩ nhiều, tôi mang theo chìa khóa, lao thẳng đến trung tâm thương mại gần nhất.

Tôi mở mã thanh toán trên điện thoại, nói liền một hơi, giọng dồn dập: “Điện thoại dung lượng lớn nhất, m.á.u mới nhất, loại tốt nhất, không cần nhìn giá, làm nhanh, cảm ơn.”

Nhân viên b/án hàng cười tươi không ngậm miệng nổi, hồ hởi đưa cho tôi chiếc điện thoại mới toanh.

Ngay khi tôi chuẩn bị thanh toán, một bàn tay bất ngờ gi/ật lấy chiếc điện thoại cũ của tôi, cùng với giọng gằn đầy tức gi/ận vang lên: “Hoàng Mật, em bị bệ/nh à? Em lương tháng bao nhiêu mà đòi m/ua cái điện thoại đắt thế hả?!”

Giọng nói này…!

Là bạn trai tôi – Trương Đàm, và đồng nghiệp nữ của hắn, Diêu Đồng. Cũng chính là hai kẻ cặn bã kiếp trước đã cố ý đẩy tôi vào giữa đàn x/á/c sống!

Tôi siết c.h.ặ.t t.a.y đến mức để lại cả vết móng đỏ trên lòng bàn tay, mới kìm nén được cơn xung động muốn bóp c.h.ế.t hắn ngay tại chỗ.

2.

Bây giờ tuyệt đối không phải lúc để cãi vã. Tôi nuốt ngược cơn phẫn nộ xuống, cố gắng giữ bình tĩnh, nói: “Trương Đàm, tôi tiêu tiền của tôi, không liên quan gì đến anh! Đó là điện thoại của tôi, trả lại ngay!”

Trương Đàm nhét điện thoại vào túi, nói dứt khoát: “Không được! Em tiêu tiền linh tinh quá, sau này làm sao phụ anh m/ua nhà m/ua xe? Lẽ nào trông chờ mỗi mình anh nuôi em? Anh phải giữ tiền giúp em!”

Tôi không hề do dự: “Chúng ta chia tay đi! Trả điện thoại lại cho tôi, ngay lập tức.”

Trương Đàm thoáng sững người, sau đó lập tức nổi đóa: “Chỉ vì m/ua cái điện thoại mà đòi chia tay à?! Hoàng Mật, em đúng là hám hư vinh! Nhìn Đồng Đồng mà học hỏi đi, người ta tiết kiệm, giản dị biết bao!”

Diêu Đồng chớp mắt ngọt ngào, giọng nũng nịu: “A Đàm, anh đừng trách chị Mật nữa mà. Chị ấy đâu có cùng công ty với anh, sao hiểu được anh đi làm cực khổ thế nào. Dĩ nhiên là không thể chu đáo như em rồi~!” Nói xong, cô ta khẽ nở một nụ cười đầy khiêu khích.

Kiếp trước, khi tận thế đến, tôi và Trương Đàm đang ở nhà. Dị năng vật phẩm thức tỉnh của chúng tôi là một con d.a.o sắc bén, c/ắt sắt như bùn và một chiếc bật lửa có thể phun lửa. Nhờ hai dị năng tấn công đó, chúng tôi không chỉ g.i.ế.c được không ít x/á/c sống, còn thu gom được kha khá vật tư.

Cho đến khi Diêu Đồng tìm đến cửa. Vật phẩm dị năng của cô ta là một cái bấm móng tay, chủ động đề nghị nương tựa vào Trương Đàm, còn nói không ngại chuyện ba người sống cùng nhau - hai nữ hầu một chồng.

Trương Đàm tất nhiên là vui như mở cờ trong bụng, dù sao thì tận thế rồi, không còn luật hôn nhân gì trói buộc nữa.

Tôi kiên quyết từ chối, đề nghị chia tay, chỉ hợp tác như đồng minh. Hai người đó thì mặc kệ tôi, công khai thân mật trước mặt, tôi đều mắt nhắm mắt mở, không thèm để tâm.

Mỗi lần tìm được vật tư, tôi đều phân chia theo tỉ lệ đóng góp một cách công bằng.

Nhưng cuối cùng, bọn họ vẫn nhân lúc thiếu lương thực, đẩy tôi vào giữa đàn x/á/c sống, để tôi bị cắn sống!

Danh sách chương

3 chương
14/04/2026 15:58
0
14/04/2026 15:58
0
14/04/2026 15:58
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu