Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Năm thứ ba Hàn Minh b/ắt n/ạt tôi, hắn đột nhiên nói yêu tôi.
Nhưng nhìn cái thứ tình cảm đó của hắn, tôi chỉ thấy buồn nôn buồn mửa, gh/ê t/ởm đến tận cùng.
Để thoát khỏi chuỗi ngày tăm tối không thấy ánh mặt trời, tôi xoay người, tìm cách dây dưa với vị thiếu gia "đóa hoa cao lãnh" nhà họ Lâu.
Sau khi thoát khỏi vũng bùn, tôi sống một đời phóng khoáng, tự tại.
Thế nhưng, vào ngày tôi trở về cố hương, vừa tỉnh giấc sau một cơn mê, cổ chân tôi đã bị khóa ch/ặt vào đầu giường bằng một sợi xích vàng ròng lạnh lẽo.
Vị thiếu gia nhà họ Lâu từng bị tôi lợi dụng năm ấy, khẽ lướt đầu ngón tay lên gò má tôi, giọng nói dịu dàng đến mức khiến người ta rùng mình:
"Thính Thính, anh nói rồi mà, em dám trốn, anh sẽ làm cho em đến mức không xuống nổi giường, một chút sức lực để chạy cũng không còn."
1
Tôi là học sinh lớp 12A4 trường Trung học Thanh Mộc – một ngôi trường quý tộc đúng nghĩa dành cho giới thượng lưu.
Nhưng tôi thì không phải.
Mẹ tôi, bà Lan Viện, tái giá vào hào môn họ Thẩm ở Kinh thị. Nhờ vậy, tôi cũng "đổi đời", dọn từ khu ổ chuột rá/ch nát sang căn biệt thự xa hoa lộng lẫy.
Tiếc thay, mọi thứ đều có cái giá của nó.
"Lâm Thính, mày bị đi/ếc à?"
Hàn Minh vừa gi/ận dữ gằn giọng, vừa th/ô b/ạo vỗ vỗ vào mặt tôi.
"Không có." Tôi trả lời đúng sự thật.
Thấy tôi dám phản kháng, cơn gi/ận của Hàn Minh càng bốc cao.
Bàn tay thon dài trắng trẻo — đôi tay nhìn là biết sinh ra trong nhung lụa — ấn mạnh lên vết thương ngay xươ/ng chân mày của tôi.
"Mày đúng là loại khó dạy bảo hơn cả chó hoang, đ/á/nh thế nào cũng không khôn ra được. Còn đ/au không?"
Tôi không gạt tay hắn ra. Dù vết thương này không phải do chính tay Hàn Minh đ/á/nh, nhưng lại do hắn ngầm sai bảo.
Nguyên nhân chỉ vì sáng thứ Ba, tôi quên m/ua bữa sáng cho hắn.
Chỉ vì một chuyện cỏn con như thế, tôi bị đám tay sai của hắn quây lại trong nhà vệ sinh, đ/á/nh cho một trận thừa sống thiếu ch*t.
Từng cú đ/ấm giáng xuống, nhưng nỗi đ/au thể x/á/c chẳng thấm vào đâu so với sự trống rỗng, mục rỗng trong tim.
"Cảm ơn Hàn thiếu gia đã quan tâm, không đ/au nữa rồi."
"Hừ, ai rảnh mà quan tâm mày. Tao chỉ sợ cái bộ dạng này của mày về nhà làm cho Ngộ An lo lắng thôi."
Thẩm Ngộ An — con trai đ/ộc nhất của nhà họ Thẩm, học lớp 12A1, Chủ tịch Hội học sinh, người luôn đ/ộc chiếm vị trí số một trên bảng vàng thành tích.
Mẹ anh ta mất sớm, anh ta là bảo bối được cả hai nhà Thẩm – Hàn nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa, cũng là người anh họ mà Hàn Minh kính trọng nhất.
Và nhà họ Thẩm đó, chính là nơi mẹ tôi đã gả vào.
Thấy tôi không đáp lời, Hàn Minh cảm thấy mất hứng, hắn dùng tay cậy mạnh lớp vảy vừa mới kết trên vết thương của tôi ra.
Nhìn dòng m/áu đỏ tươi chảy dọc xuống đuôi mắt, gương mặt nhợt nhạt vương vệt m/áu đỏ rực tạo nên một vẻ đẹp đầy q/uỷ dị.
Hắn nghiêng đầu nhìn ngắm một hồi, đột nhiên thốt lên: "Thính Thính, mày trông đẹp thật đấy."
Tôi ngước mắt, nhìn hắn bằng ánh mắt không chút gợn sóng.
Đầu ngón tay Hàn Minh di đi di lại trên vết thương, thấy tôi vẫn không có biểu cảm gì, hắn lại thấy chán nản.
Hắn phẩy tay, ra hiệu cho tôi cút đi.
Tôi cung kính cúi người, xoay lưng rời khỏi.
Chương 5
Chương 19
Chương 7
Chương 9
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook