Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi vừa ngẩng đầu lên thì vừa vặn tình cờ chạm mắt với Lục Nghiên. Đôi con ngươi đen láy sâu thăm thẳm như vực không đáy. Dường như ngay từ giây phút tôi bước qua cửa, anh đã luôn quan sát đ/á/nh giá tôi.
"Tiểu Quân về rồi đấy à?"
Dì Lục là người đầu tiên lên tiếng chào hỏi tôi. Đến lúc này bố mẹ tôi cũng chẳng thể nào làm bộ ngó lơ tôi thêm nữa.
"Sao Ứng Từ lại không về cùng với con?"
Đối với bọn họ, tôi còn chẳng quan trọng bằng một người ngoài.
Tôi đi thẳng tới ngồi cạnh Lục Nghiên, khẽ mỉm cười nói: "Bây giờ anh Lục đang đi lính đúng không?"
Trên suốt chặng đường về nhà, tôi luôn tự suy ngẫm xem con đường tương lai của mình sẽ phải đi như thế nào. Tôi muốn hoàn toàn rời xa những con người này nên nhập ngũ là sự lựa chọn hoàn hảo nhất của tôi.
Omega đều có kỳ phát tình, mà pheromone của họ trong thời kỳ phát tình sẽ gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến những Alpha ở trên chiến trường. Chính vì lẽ đó, Omega bị nghiêm cấm tham gia vào tất cả các chức vụ liên quan tới quân đội Liên minh Tinh tế. Và chắc chắn đây là một lĩnh vực mà Thẩm Dục vĩnh viễn chẳng bao giờ chạm tay tới được.
Chương 5:
Tránh xa Thẩm Dục thì những người khác cũng sẽ tự động biến mất khỏi cuộc sống của tôi.
"Anh Lục có thể dắt em theo vào quân đội được không? Nghe nói mỗi năm các anh đều được nhận một suất đề cử đúng chứ?"
Nếu Beta muốn gia nhập vào Quân đội Liên minh Tinh tế thì hoặc là thi vào trường quân đội hoặc là dựa vào thực lực.
Tôi đã bỏ lỡ cơ hội tốt nhất mất rồi. Thế nhưng lúc này, ở ngay trước mắt lại có một lối đi tắt. Tôi không dám đảm bảo Lục Nghiên sẽ ra tay giúp đỡ mình nhưng đành liều thử một lần xem sao.
"Cậu nghiêm túc đấy hả?"
Câu trả lời của Lục Nghiên mang đến cho tôi một niềm hy vọng.
Lục Nghiên ở trước mặt này so với Lục Nghiên trong ký ức của tôi có khác biệt khá lớn.
Kiếp trước, ấn tượng của tôi về anh chỉ dừng lại trên màn hình của những tin tức thời sự mà thôi. Đại đa số đều chỉ là những tấm hình tĩnh hoặc những bản tin bằng chữ. Trong vài phân cảnh phỏng vấn người thật hiếm hoi, Lục Nghiên mặc trên người bộ quân phục luôn trưng ra một dáng vẻ trang nghiêm lạnh lùng.
Ở cái thời điểm đó, anh đã là Đại tá trẻ tuổi nhất của Liên minh Tinh tế Châu Á, trở thành một tồn tại xa vời vợi mà chúng tôi chẳng thể nào với tới được.
Mac Lục Nghiên ở hiện tại vẫn chưa mang lại áp bức nặng nề đến nhường ấy. Tất cả mọi người đều đã đ/á/nh giá thấp con người anh rồi.
"Đương nhiên là em nghiêm túc rồi..."
Mẹ tôi c/ắt ngang lời tôi, tức gi/ận đến mức mặt mày xám xịt mà m/ắng: "Con phát đi/ên cái gì thế hả?"
Tôi biết bọn họ hoàn toàn chẳng mảy may để tâm tới việc tôi có thật sự muốn nhập ngũ hay không, mà bọn họ chỉ lo sợ lỡ tôi đi bộ đội rồi thì cái thằng rể vàng rể bạc là Ứng Từ sẽ vuột mất khỏi tay mà thôi.
Tương lai của tôi sau này thế nào, bố mẹ tôi sẽ chẳng buồn quan tâm tới đâu. Mà tôi cũng chẳng còn cảm thấy xót xa như ở kiếp trước nữa.
"Chẳng phải trong mắt bố mẹ con vẫn luôn là một đứa trẻ hư hỏng hay sao?"
Tôi chẳng thèm vòng vo tam quốc, nói thẳng tuột ra: "Sợ con rể vàng rể bạc chạy mất sao? Khỏi phải lo, lo mà khuyên nhủ đứa con trai ngoan của bố mẹ nhiều vào kìa, người Ứng Từ thích là anh ta đấy. Cứ tác hợp cho hai người bọn họ ở bên nhau là được rồi."
Chương 22
Chương 8
Chương 10
Chương 20
Chương 14
Chương 16
Chương 16
Chương 15
Bình luận
Bình luận Facebook