Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
1.
"A Hàng, giải d.ư.ợ.c này phải dành cho người thực sự có phúc khí." Khi thôn dân kéo đến sân nhà ta, bà mẫu đang lời nặng ý nhẹ khuyên nhủ Chu Hàng.
Ta thừa hiểu, bà ta muốn Chu Hàng vứt bỏ ta để c/ứu lấy Thẩm Ngọc Châu. Suy cho cùng, Thẩm Ngọc Châu thân hình đầy đặn, dễ bề sinh dưỡng, lại thêm người ca ca bên ngoại vừa thăng quan tiến chức ba tháng trước. So với một kẻ tứ cố vô thân, lại mang thân phận "thạch nữ" không thể sinh con như ta, rõ ràng nàng ta là Phúc Tinh vượng gia của Chu gia.
Thế nhưng, Chu Hàng không nghe lời bà, trực tiếp mớm t.h.u.ố.c cho ta.
Bà mẫu thấy tâm nguyện bất thành, tức gi/ận đến phát cuồ/ng. Bà ta túm lấy Chu Hàng ngay trước mặt ta, cầm gậy gỗ nện từng nhát, từng nhát ch/áy thịt: "Đồ ng/u xuẩn! Ngươi có biết nếu hôm nay không c/ứu Ngọc Châu, ngày mai người nhà nàng ta sẽ tới đòi mạng, h/ủy ho/ại cả cái nhà này không?!"
Chu Hàng vốn tính hiếu thuận, không dám phản kháng, cứ thế bị đ.á.n.h đến hôn mê bất tỉnh.
Lòng ta đ/au thắt, đợi chàng tỉnh lại ta liền khuyên nhủ: "Chàng hãy trốn lên kinh thành đi. Người Thẩm gia mà biết chàng không c/ứu Đại tẩu, chắc chắn sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t chàng mất."
Nhưng Chu Hàng chỉ lắc đầu, bảo ta chớ bận tâm về Thẩm gia. Sau đó, chàng bế ta lên một chiếc thuyền lễ vốn dùng để cầu phúc ở đầu thôn. Trên mạn thuyền, chàng rắc tầng tầng lớp lớp những bột trắng bạc. Thứ bột đó tỏa ra mùi tanh nồng, xộc thẳng vào mũi cực kỳ khó chịu. Ta sặc đến không chịu nổi, bật khóc đòi chàng lau đi.
Chu Hàng thấy ta khóc thì xót xa, lấy bình đựng bột ra cho ta xem, ôn tồn giải thích: "Con Ngân Hoàn Xà c.ắ.n hai nàng là Xà vương đã thành tinh. Thấy nàng không c.h.ế.t, nó nhất định sẽ tìm đến lần nữa. Ta phải rắc bột Hùng Hoàng này quanh thuyền, để nàng tĩnh tâm ở trên mặt nước đủ bảy bảy bốn mươi chín ngày mới có thể lánh nạn."
Dù tay chàng đã che khuất phân nửa thân bình, nhưng ta vẫn kịp nhìn rõ hàng chữ trên đó. Ấy là: Xà Dược - Loại dẫn dụ rắn.
Ta sững sờ. Rõ ràng chàng nói là bột Hùng Hoàng, tại sao lại biến thành t.h.u.ố.c dẫn dụ rắn?
Thấy ta im lặng, Chu Hàng bỗng dưng nổi gi/ận: "Nàng không tin ta?"
"Ta bị mẫu thân đ.á.n.h đến nông nỗi này để bảo vệ nàng, nàng không thấy ta thương nàng đến nhường nào sao? Hay là muốn ta phải mổ tim ra cho nàng xem mới cam lòng?"
Chàng vung d.a.o định minh chứng, ta thực lòng không nỡ, đành mím c.h.ặ.t môi, nén lại nỗi hoài nghi vào tận đáy lòng.
2.
Ba ngày sau đó, Chu Hàng không đến thăm ta nữa.
Thôn dân bảo với ta rằng kỳ thi hương đã cận kề, chàng là hạt giống Tể tướng của thôn này, cần phải dốc lòng kinh sử. Vì vậy, ta không dám quấy rầy, chỉ ngoan ngoãn uống thứ canh đắng ngắt mà chàng sai người gửi tới, lại dùng vải tẩm nước muối quấn c.h.ặ.t đôi chân. Đợi đến khi thứ canh đắng ấy khiến eo ta ngày càng thon nhỏ, n.g.ự.c lại trĩu nặng lạ kỳ, thì Thẩm Ngọc Châu - người lẽ ra đã c.h.ế.t từ lâu, đột ngột xông lên thuyền.
Nàng ta ôm một chiếc hũ sứ trắng, ánh mắt tràn ngập oán h/ận: "Chu Hàng vì bảo vệ ngươi mà giao chiến với Xà vương rồi mất mạng! Cái loại Tang Môn Tinh (sao Chổi) như ngươi, sao kẻ c.h.ế.t không phải là ngươi hả?"
Chu Hàng... c.h.ế.t rồi sao?
Ta bàng hoàng nhíu mày, định bảo chuyện đó không thể nào xảy ra, thì thấy bà mẫu cầm hai con d.a.o phay xông tới.
Bà ta vừa đ.á.n.h vừa rủa sả: "Ả tiện nhân sát phu, ngươi còn mặt mũi mà nhìn chúng ta sao!"
"Đều tại cái loại bình hoa mục nát nhà ngươi! Chính mình không sinh nổi mụn con, còn làm hại c.h.ế.t con ta! Ta h/ận không thể ăn tươi nuốt sống ngươi!"
Nhìn dáng vẻ hung dữ của bà ta, mắt ta đỏ hoe vì tủi nh/ục. Ta thấy mình thật oan ức. Chuyện của Chu Hàng, sao lại đổ hết lên đầu ta? Nhưng ta không dám mở miệng hỏi, bởi ta sợ chỉ cần hỏi một câu, bà ta sẽ c.h.é.m c.h.ế.t ta ngay lập tức.
Ch/ửi rủa đến cuối cùng, bà ta hoàn toàn mất đi lý trí, dùng d.a.o c.h.ặ.t đ/ứt gân chân của ta, tháo dải băng quấn chân rồi dìm đôi chân ta xuống làn nước hồ lạnh lẽo.
Sau đó, bà ta ra hiệu cho Thẩm Ngọc Châu thả từ trong hũ sứ trắng ra bảy con Ngân Hoàn Xà. Chúng đi/ên cuồ/ng phun lưỡi về phía ta.
"Nương ơi!" Ta sợ hãi thét lên, định kêu c/ứu thì bà mẫu đã bóp c.h.ặ.t cổ tay ta, trực tiếp rạ/ch một đường sâu hoắm.
Bà ta nặn m.á.u tươi ra, hướng vết thương về phía lũ rắn. Bảy con Ngân Hoàn Xà đ.á.n.h hơi thấy mùi m.á.u ngọt lịm, "xì xì" bò đến. Chúng đột ngột thu nhỏ kích cỡ, chui tọt vào vết thương, gặm nhấm da thịt ta.
"Nương ơi c/ứu con, đ/au quá!" Cảm giác vừa đ/au vừa ngứa thấu xươ/ng tủy, dường như lũ rắn ấy muốn róc sạch xươ/ng cốt của ta mới thôi.
Bà mẫu cười lạnh: "Đây là n/ợ mà ngươi thiếu Hàng ca nhi, ngươi phải trả!"
Một lát sau, lũ rắn dừng lại. Nhưng đôi chân ta bỗng dưng dính c.h.ặ.t vào nhau, mọc ra những lớp vảy rắn đen bóng, sắc lạnh.
"Thành công rồi! Phen này thực sự thành công rồi!" Cửu thúc công từ xa đi tới, nhìn ta rồi vuốt râu đắc ý nói với bà mẫu: "Quả nhiên phải trong cảnh đ/au đớn tột cùng mới biến hóa thành Cửu Sắc Mãng được! Thôn chúng ta từ nay về sau sắp phát đạt rồi!"
Sự gi/ận dữ trên mặt bà mẫu tan biến, thay vào đó là vẻ tham lam tột độ: "Vẫn là nhi t.ử ta thông minh, dùng Khổ Nhục Kế là nắm thóp được ả tiện tỳ này!"
10 - END
Chương 4
Chap 10 - Hết
Chap 9 - Hết
Chap 9
Chap 10 - Hết
Chap 8 - Hết
Bình luận
Bình luận Facebook