Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Nhi Lê
- HỒ LY NAM BÁO THÙ KÝ
- Chương 7 - HẾT
Màu tím xanh trên mặt Huyền Dạ tiêu tan phân nửa, hắn thở ra một hơi khí đục, trông chừng sắp tỉnh lại.
"Ta đã trả cái giá lớn như vậy, mà ngươi chỉ c/ứu sống chàng dễ dàng đến thế sao?!" Cẩm Nguyệt giơ đôi tay m.á.u thịt be bét, gào thét gi/ận dữ.
Đệ đệ mặt không cảm xúc. Vừa định rời đi, lại bị Thái t.ử phi ôm ch/ặt lấy hai chân.
"C/ầu x/in ngươi, c/ầu x/in ngươi rủ lòng từ bi..." Cẩm Nguyệt mở to mắt lấy lòng: "Ta là người quan trọng nhất của tỷ tỷ ngươi, đợi Thái t.ử tỉnh lại, bộ dạng ta như thế này thì làm sao được sủng ái? Ta biết ngươi có thần thông, có thể l/ột da tay người khác đổi cho ta được không?"
Đệ đệ mỉm cười.
Đệ ấy dừng bước, nâng cằm Cẩm Nguyệt lên, "Nhưng tỳ nữ trong phủ Thái t.ử đều bị ngươi đổi thành những nữ nhân già nua x/ấu xí, ta tìm đâu ra cho ngươi một tấm da đẹp?"
"Hầy, vừa hay ta cũng chơi chán rồi. Tấm da ta đang mặc bây giờ, ngươi có muốn không?"
Cẩm Nguyệt sững sờ một chút, rồi mừng rỡ như đi/ên, "Muốn, ta đương nhiên muốn!" Dù sao thân phận Cẩm Nguyệt đã bị Thái t.ử vứt bỏ như giày rá/ch.
Chẳng bao lâu nữa, Lưu Từ đang được sủng ái tột độ sẽ trở thành nữ nhân quan trọng nhất bên cạnh Thái tử. Nếu có thể đổi thành tấm da Lưu Từ, nàng ta sẽ tiết kiệm được biết bao nhiêu rắc rối.
"Vậy được, uống viên t.h.u.ố.c này, cơ thể và da sẽ tự động tách rời. Sau khi l/ột bỏ lớp da hiện tại, ta sẽ giúp ngươi đổi."
Cẩm Nguyệt làm theo, nhanh chóng ngửa đầu uống th/uốc.
Thấy Thái t.ử sắp tỉnh lại, nàng ta muốn hoàn tất mọi việc tráo đổi trước. Đến lúc đó, "Cẩm Nguyệt" là kẻ chủ mưu gh/en t/uông hại Thái t.ử hôn mê, còn nàng ta khoác da Lưu Từ sẽ thuận lý thành chương tiếp tục được sủng ái.
Quá trình l/ột da vô cùng đ/au đớn. Mất đi lớp da bao phủ, cơ bắp đỏ và mỡ vàng hòa lẫn vào nhau, liên tục nhảy nhót nhẹ nhàng dưới sự kí/ch th/ích của gió lạnh.
Nàng ta nằm trong vũng m.á.u trong phòng củi, cật lực níu lấy gấu váy đệ đệ: "Da mới đâu? Mau đưa cho ta, mau đưa cho ta..."
Nhưng đệ đệ đứng yên không nhúc nhích, nụ cười như q/uỷ dữ, "Da?"
"Ngươi nghĩ, ta sẽ đưa da của tỷ tỷ cho loại người như ngươi sao?" Nói xong, đệ ấy giơ tay lên, liền quăng tấm da Cẩm Nguyệt vừa l/ột xuống vào đống lửa.
Khoảnh khắc bị ngọn lửa nuốt chửng rào rào vang lên, giống như tiếng kêu than yếu ớt của côn trùng.
11.
Cuối Xuân, vào tháng Ba, cỏ sinh trưởng, chim bay lượn.
Huyền Dạ vừa khỏi bệ/nh đã nghênh đón Thái t.ử phi thứ hai.
Là thứ nữ của Tướng phủ họ Lương, thích mặc y phục xanh, tuổi mới đôi tám nhưng nhan sắc mặn mà như một phụ nhân.
Quốc Sư vì muốn lấy lòng Thừa tướng, đã dựng lên sấm ngữ mới dựa theo nhũ danh của tân Thái t.ử phi.
Trong một thôn làng bên thành Biện Kinh thiếu đi một hộ gia đình. Cuối thôn có thêm một ngôi m/ộ mới, trên bia m/ộ khắc bốn chữ thanh tú.
Từng nét từng nét: A Từ, thê của ta.
12.
"Tôn giả, Ngài có hối h/ận không?" Lão nhân râu trắng bên cạnh Luân Hồi Kính thở dài tiếc nuối.
"Tiên quân lúc từ biệt từng nói, không cần Ngài hộ tống cho tình kiếp của Ngài ấy."
"Nay Tôn giả trong lúc luân hồi lại một lần nữa phạm sát giới, kiếp sau ngay cả Yêu đạo hay M/a đạo, Ngài cũng không thể đầu t.h.a.i vào, e rằng chỉ có thể chuyển kiếp vào S/úc si/nh đạo, ở bên cạnh Tiên quân. Dù vậy, Ngài cũng không oán không h/ận sao?"
Đệ đệ vừa tỉnh lại như không nghe thấy, mí mắt cũng không hề r/un r/ẩy một chút, "Nàng đã đi bao lâu rồi? Còn kịp không?"
Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định, đệ ấy khẽ "Ừm" một tiếng. Rồi trong tay nắm ch/ặt nửa dải lụa áo cũ kỹ, bình tĩnh và quyết tuyệt một lần nữa rơi vào trong gương.
Luân Hồi Kính nổi lên gợn sóng.
Mọi thứ trở lại hư vô.
(Hết)
Mình giới thiệu một bộ hoán đổi thân x/á/c khác do nhà mình đã up lên web MonkeyD ạ:
Cẩm Đường Báo Oán - Tác giả: Tiểu A Thất
H/ài c/ốt bị Trấn H/ồn Châu đóng đinh mười ba năm, h/ồn phách ta cũng buồn chán đến mức gần tiêu tán.
Thế rồi lại gặp được thiên kim chân chính bị Hầu phủ đuổi ra khỏi cửa. Nàng nằm trên h/ài c/ốt của ta, nước mắt tuôn rơi: “Ta muốn c.h.ế.t, ngươi muốn sống, chúng ta đổi cho nhau đi.”
1.
Ta không thể ngờ rằng, chỉ còn một sợi u h/ồn mà vẫn có người nhìn thấy. Càng không ngờ hơn, người có thể nhìn thấy ta lại là vị thiên kim chân chính bị thất lạc của Hầu phủ.
Nửa năm trước, khi Hầu phủ đón nàng về, đã đi ngang qua mảnh đất một mẫu ba sào của ta.
Xe ngựa dừng lại dưới gốc đào do h/ài c/ốt ta nuôi dưỡng, một m/a ma vội vã che mông, luồn vào bụi cỏ xả một tràng.
Trong xe còn sót lại một người, chính là thiên kim Mạnh Cẩm được Hầu phủ tìm về. Khuôn mặt nhỏ nhắn bằng bàn tay ấy khi nhìn ta, bỗng chốc trắng bệch vì kinh hãi.
Ta c.h.ế.t không được toàn thây. Vì con tiện nhân Chu Hoàn đó, đã móc mắt ta, rạ/ch nát khuôn mặt như hoa phù dung từng khiến Thẩm Xung say đắm. Ngay cả đôi tay múa đ/ao điệu nghệ của ta cũng bị ch/ặt đ/ứt ném vào ao cá sau vườn Vương phủ.
H/ài c/ốt bị đóng đinh tại bãi tha m/a này, ta buồn chán vô cùng. Ngày ngày, ta cứ treo ngược trên cây đào nghiêng ngả mà đung đưa như đ.á.n.h đu.
Một cơn gió âm thổi qua, cái đầu đẫm m.á.u của ta liền rơi thẳng xuống trước mặt Mạnh Cẩm. Đôi mắt tròn đen láy của nàng trợn to.
Những giọt m.á.u vô hình của ta nhỏ tí tách rơi xuống. Ta nhe nanh nhe lợi, thổi một hơi vào mặt nàng: “Đưa lương khô của ngươi cho ta ngửi một chút, ta tha mạng cho ngươi.”
2.
Nàng r/un r/ẩy lục tìm một lúc lâu, mới đưa ra hai cái bánh bao ng/uội lạnh.
Ta thất vọng cực độ: “Để cho kẻ ăn xin à? Ta muốn ngửi đồ ngon. Kiểu như thế kia kìa!” Ta thè lưỡi dài ra, chỉ vào miếng thịt heo khô trong tay tiểu nha hoàn và người đ.á.n.h xe ở đằng xa.
Nàng tùy theo ánh mắt của ta nhìn qua, rồi gương mặt hiện vẻ ngượng ngùng, đôi mi cong như cánh quạt cụp xuống, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu: “Ta chưa được nhận lại tông tộc, Dũng Nghị Hầu phủ không nuôi kẻ ăn bám, lương khô của ta là tự mang theo.”
Cái lưỡi dài ba thước của ta khựng lại, rồi từ từ thu về. Hầu phủ nhà to nghiệp lớn, bánh bao vứt đi cho ch.ó ăn còn tinh xảo hơn cái bánh bao trong tay nàng.
Hơn mười năm trước, ta từng gặp đứa nghĩa nữ đó trong yến tiệc cung đình, mặc gấm mặc lụa, đeo vàng đeo ngọc, tựa như Tiên đồng, không hề thua kém công chúa hoàng gia.
Khi ấy, Hầu phu nhân nhắc đến con gái thất lạc của mình, còn từng rơi lệ trước mặt mọi người: “Niềm an ủi trước mắt, mới giúp ta sống qua ngày đoạn tháng.”
Vậy mà chỉ mười mấy năm, bà ta lại có thể quên lãng và thờ ơ với con gái ruột đến mức này. Người không được yêu thương, ngay cả khi đón về cũng chẳng thể đích thân đến.
Ta chỉ nằm trên ngọn cây cảm thán một chút về sự đời bạc bẽo, Mạnh Cẩm đã mềm lòng.
“Cho ngươi!” Nàng lấy hết dũng khí hỏi người đ.á.n.h xe xin nửa miếng thịt khô đã bị gặm, đưa lên tay, rụt rè đến mức không dám ngẩng đầu: “Đừng khóc nữa. Ta đã nghĩ ra cách giúp ngươi rồi.”
Ta sững sờ, rồi mới nhận ra hốc mắt trống rỗng của mình lại đang rỉ m.á.u thành dòng: “Ta không…”
Bốp!
3.
Lời ta còn chưa dứt, chiếc Thước giới của lão m/a ma đã xuyên qua đầu ta giáng xuống tay nàng.
“Làm tiểu thư phải có quy củ của tiểu thư, Hầu phủ là nhà quyền quý cỡ nào, sao có thể ăn của bố thí? Một miếng thịt khô thôi mà đã làm mất hết thể diện của Hầu phủ, thấp hèn hạ tiện, đáng ph/ạt!”
Miếng thịt khô rơi xuống, dính đầy bụi bẩn.
Tiểu nha hoàn và người đ.á.n.h xe giẫm lên một cái, chống nạnh đứng hai bên m/a ma kia nói những lời châm chọc: “Cái dáng vẻ này, còn không bằng cả Thúy Trúc trong viện tiểu thư, còn nói là tiểu thư cái gì chứ?”
“Nếu không phải vì hôn sự cần người, ngươi nghĩ ai muốn đón nàng ta về? Hầu gia và phu nhân năm năm trước đã đến xem qua rồi, chê nàng ta không biết chữ, không lên được mặt bàn nên không thèm!”
“Muốn ra vẻ tiểu thư, cũng không xem mình có lai lịch gì. Một ả mồ côi lớn lên bên thùng phân, cả đời cũng không rửa sạch được cái mùi thối đó!”
Mạnh Cẩm siết ch/ặt ống tay áo, cúi đầu không dám ngẩng lên vì x/ấu hổ.
Ba người kia càng thêm đắc ý, những lời lẽ đ/ộc địa tuôn ra liên tục, toàn là gièm pha và chế nhạo.
Thước giới của ả m/a ma liên tục giáng xuống để răn dạy quy tắc, và tiếng cười hả hê của người đ.á.n.h xe cùng tiểu nha hoàn, thật ồn ào.
Ta lại nhớ đến những ngày tháng g.i.ế.c người.
“Ngươi từng thấy xích đu thịt người chưa?”
Mạnh Cẩm đang rưng rưng nước mắt bỗng sững lại.
“Hôm nay ngươi sẽ thấy đấy.” Ta thè cái lưỡi dài ra, m/a ma kia bị ta cuốn lên cây đào, cành cây như cái kìm kẹp lấy cổ bà ta, ta thổi một hơi, bà ta liền két... két... mà đung đưa.
“Có muốn nhanh hơn nữa không?”
Mạnh Cẩm ngây dại.
Ả m/a ma bị kẹp nghẹt thở, gần c.h.ế.t. Người đ.á.n.h xe và tiểu nha hoàn hét lên chạy đến giúp.
Ta cười kh/ùng khục: “Có muốn xem Phong Hỏa Luân Xa không?”
Người đ.á.n.h xe và tiểu nha hoàn bị cuốn vào cành cây, quay như đi/ên như dại. Chúng gào thét t.h.ả.m thiết, cứ thế mà văng cả phân lẫn nước tiểu. Trong tiếng khóc cha gọi mẹ, từng người một đều trợn trắng mắt.
Còn tiểu cô nương sợ hãi đến mức bật cười.
Một nén hương sau, ba kẻ ngất xỉu nằm ngay ngắn dưới đất.
“Cả lũ đều ị ra quần, xem ai còn vẻ vang hơn nữa!”
Ta và Mạnh Cẩm ôm miếng thịt khô, ăn ngon lành.
“Ngươi tên gì? Ta về kinh thành ki/ếm tiền siêu độ cho ngươi.”
Cái tên của ta, nàng ấy không nên dính vào. Hơn nữa, ta cũng không thể siêu độ.
“Đã bị Trấn H/ồn Châu đả thương, đừng phí công vô ích. Vả lại…” Ta không nói hết, vả lại, ta sắp h/ồn bay phách tán rồi.
“Ngươi cứ nói bọn chúng bị q/uỷ bóp cổ, với bộ dạng này, tự chúng cũng chỉ dám nói là ban ngày ban mặt gặp m/a.”
Ta lại treo ngược lên cây: “Hãy sống thật tốt, bởi vì điều ta muốn nhất chính là được sống.” Được sống để tiễn những kẻ tiện nhân đó xuống Địa ngục.
Nàng ấy sững sờ.
“Ngươi thích ngửi mùi thịt, lần sau ta đến thăm ngươi, sẽ mang gà quay đến.” Lúc đi, nàng thề non hẹn biển rằng lần sau sẽ mang gà quay đến thăm ta, nhưng rồi nửa năm trôi qua.
10 - END
Chương 4
Chap 10 - Hết
Chap 9 - Hết
Chap 9
Chap 10 - Hết
Chap 8 - Hết
Bình luận
Bình luận Facebook