Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hủ Vô Cùng Đam
- Hòn Đảo Của Anh Ấy
- Chương 1
1
Tôi muốn c.h.ế.t quách cho rồi.
Không ngờ lần gặp lại Thẩm Kinh Diễn lại trong hoàn cảnh trớ trêu như thế này.
Cậu trai tóc đỏ lúc nãy còn đang mang vẻ mặt chế giễu, chắc là nhìn ra được điều gì đó, liền hơi ngồi thẳng dậy: "Á... chẳng lẽ hai người quen nhau?"
Thẩm Kinh Diễn không đáp, chỉ nghiêng đầu nhìn tôi, hỏi: "Cô muốn kết bạn với cậu ta à?"
"..."
Bầu không khí có chút sượng sùng, may mà một cô gái đã chủ động phá vỡ cục diện bế tắc: "Làm gì thế hả, đợi cậu nửa ngày rồi đấy Thẩm Kinh Diễn, đứng ngây ra đó trông ngốc nghếch lắm, mau qua đây đi."
Thẩm Kinh Diễn chắc cũng chẳng định đợi tôi trả lời, anh liếc nhìn tôi lần cuối, ánh mắt lạnh nhạt như đang nhìn một vật vô tri.
Sau đó liền đi tới bàn kia ngồi xuống.
Lúc này tôi mới vội vã rời đi.
Về đến chỗ ngồi, trong lòng tôi không khỏi xuýt xoa.
Người này thay đổi lớn thật đấy.
Điểm duy nhất không đổi chắc là khuôn mặt kia, cùng với thời gian, đường nét càng trở nên góc cạnh và cuốn hút hơn.
Và vẻ thờ ơ của Thẩm Kinh Diễn khiến tôi chợt nhớ lại đêm mưa của ba năm về trước.
Bàn tay gắt gao nắm c.h.ặ.t lấy tôi không buông, dưới tiếng sấm rền vang, cảm xúc nơi đáy mắt chàng thiếu niên ngây ngô vỡ vụn, giọng khàn khàn nói: "Lâm Dữ Thất, cơ hội mà cậu không dành cho bọn họ... phải để lại cho tôi."
Tôi rút tay về, đưa trả lại ô cho anh, giọng điệu bình thản: "Không còn sớm nữa, cậu mau về đi, bố mẹ cậu sẽ lo lắng đấy."
Rất lâu sau, anh cúi đầu, khẽ cười một tiếng, rất khẽ, đủ để chìm nghỉm vào trong tiếng mưa gõ nhịp.
......
Tôi cứ ngỡ nếu gặp lại Thẩm Kinh Diễn, tôi sẽ trốn tránh không dám đối mặt với anh.
Rốt cuộc thì năm xưa, chính tôi là người đã vứt bỏ anh ấy.
Nào ngờ lại phải quang minh chính đại đón nhận sự phán xét của anh thế này.
Thu hồi dòng suy nghĩ, tôi đưa tay day day thái dương.
Nghê Nguyện tựa đầu lên vai tôi, thì thào: "Đưa tớ về đi Thất Thất, tớ buồn ngủ quá."
Tôi ừ một tiếng: "Tiếc quá, không xin được phương thức liên lạc giúp cậu rồi."
"Không sao, 'chồng cũ' của cậu vừa lên sàn, anh ta bỗng nhiên chẳng còn đẹp trai mấy nữa."
Tôi nghẹn họng: "Hai bọn tớ chưa từng ở bên nhau."
Nghê Nguyện ngóc đầu dậy, đôi mắt lờ đờ nhìn tôi: "Đỉnh thật, tớ còn tưởng hai người yêu nhau rồi chia tay trong hoà bình cơ... Sao cậu nhịn được hay vậy."
"..."
Chính x/ác mà nói thì Thẩm Kinh Diễn đã tỏ tình, nhưng bị tôi tuyệt tình từ chối.
Tôi hít sâu một hơi: "Giờ nói những chuyện này cũng chẳng có ý nghĩa gì nữa."
Nghê Nguyện cười hì hì bảo: "Đại học ế chỏng chơ suốt bốn năm trời, lúc quay về gặp lại tình đầu thời niên thiếu, chắc vẫn thấy rung rinh đúng không."
Tôi liếc xéo cô nàng: "Nghĩ nhiều quá rồi đấy, với lại, rốt cuộc là cậu đã uống bao nhiêu vậy..."
Nghê Nguyện cười ngây ngô hai tiếng, cọ cọ vào vai tôi: "Biết đâu đấy... Thẩm Kinh... Diễn vẫn còn ôm thương nhớ cậu không quên thì sao."
Tôi khẽ cười khổ: "Không có chuyện đó đâu, hồi ấy tớ tuyệt tình lắm..."
"Cũng phải." Nghê Nguyện nhỏ giọng lầm bầm, "Đã qua lâu như vậy rồi, chỉ dựa vào khuôn mặt kia của Thẩm Kinh Diễn, khéo số bạn gái còn nhiều hơn số lần mẹ cậu sắp xếp cho đi xem mắt ấy chứ."
...Nghe sao mà xát muối vào tim quá đi mất.
Thu dọn lại đồ đạc một chút, tôi cõng Nghê Nguyện chuẩn bị rời đi, cô nàng cựa quậy, bỗng lên tiếng: "Thất Thất, tớ mót tiểu."
Tôi đành phải cõng cô ấy rẽ sang hướng khác.
Khéo thế nào, anh chàng tóc đỏ ban nãy lại đang đứng hút t.h.u.ố.c ngay trước cửa nhà vệ sinh.
Dường như đang đợi ai đó.
Người mà anh ta đợi lúc này vừa vặn bước ra, là một người phụ nữ mặc váy đỏ lộng lẫy, đang cười hì hì đòi giấy ăn lau tay.
Lúc tôi đỡ Nghê Nguyện chuẩn bị đi vào, cô ấy đột nhiên nghiêng đầu "oẹ" một tiếng.
Mắt tôi tối sầm lại, kèm theo đó là tiếng hét ch.ói tai của người phụ nữ kia.
May mắn là, phần lớn bãi nôn của Nghê Nguyện đều trút xuống sàn, chỉ có một vài giọt b.ắ.n lấm tấm lên vạt váy của cô ta.
Tôi đỡ lấy cô ấy, luôn miệng xin lỗi: "Xin lỗi xin lỗi chị, bạn tôi cô ấy uống say quá, không phải cố ý đâu ạ."
Cậu trai tóc đỏ khẽ nhướng mày: "Cái váy này trông có vẻ đắt tiền đấy."
Người phụ nữ vuốt vuốt tóc, cười khẩy nhìn tôi: "Vài câu xin lỗi là xong chuyện à? Váy của tôi là hàng thiết kế riêng đấy, giá trị không hề nhỏ đâu. Giờ bị bạn cô làm cho vừa bẩn vừa hôi thế này, chuẩn bị tinh thần đền tiền đi."
Tôi quả quyết gật đầu: "Vâng, bây giờ tôi quét mã chuyển cho chị nhé?"
Cô ta hừ nhẹ một tiếng: "Cô thực sự nghĩ mình đền nổi sao?"
Tôi khẽ cau mày.
"Này." Cậu trai tóc đỏ ngắt lời cô ta, "Nói chuyện đừng khó nghe như thế chứ."
Tôi ra hiệu xin phép đỡ Nghê Nguyện vào nhà vệ sinh trước, sau đó lấy điện thoại nhắn hai tin cho bạn trai cô ấy.
Đi đến cửa nhà vệ sinh, cậu trai tóc đỏ nhìn về phía tôi: "Chị gái xinh đẹp ơi, tôi rất tò mò về mối qu/an h/ệ giữa chị và anh Diễn đấy."
Lời vừa dứt, người phụ nữ liền quay đầu sang: "Cô ta quen Thẩm Kinh Diễn à?"
Tôi không tiếp lời, chỉ cầm điện thoại lên, nhàn nhạt nói: "Bao nhiêu tiền chị cứ ra giá là được, tôi không có nhiều thời gian ở lại đây đâu."
Người phụ nữ khoanh tay trước n.g.ự.c đ.á.n.h giá tôi một lượt, đột nhiên cong môi cười nhạt: "Tôi không cần cô đền nữa, tôi đi tìm Thẩm Kinh Diễn."
"..." Tôi khẽ đưa tay day trán, "Chuyện đó, thật ra tôi và anh ấy không có qu/an h/ệ gì đâu."
"Tôi không tin." Cô ta khẽ hừ.
Tôi bất lực nói: "Chị đưa mã QR cho tôi đi..."
......
Chương 7
Chương 7
Chương 5
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook