Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
11
Hóa ra Lục Trạch vẫn nghe được một nửa câu chuyện, cho nên mới mượn cớ chơi trò chơi để kiểm tra điện thoại của tôi!
Tôi đành lấp li /ếm giải thích rằng đó là một người bạn học mang th/ai ngoài ý muốn nên không muốn giữ đứa nhỏ. Nghĩ đi nghĩ lại, tôi vẫn không nhịn được mà lên tiếng thử dò xét thái độ của Lục Trạch đối với trẻ con xem sao.
Vẻ mặt Lục Trạch bỗng trở nên mất tự nhiên: "Cái loại sinh vật như trẻ con ấy á, anh thật sự là gh/ét cay gh/ét đắng."
Bụng tôi bỗng chốc nhói lên một trận đ/au đớn.
Cũng may là tôi chưa nói ra ý định của mình.
Bố tôi cũng là một Beta, năm đó gả cho Alpha Thẩm Viễn, cuối cùng kết cục chẳng phải vẫn là ly hôn thu trường đó sao.
Tôi đến nay vẫn nhớ rõ lời dặn dò của bố nắm ch/ặt lấy tay tôi trước lúc lâm chung, ông muốn sau này tôi hãy tìm một Beta để làm bạn đời.
Lục Trạch bất thình lình đưa tay sờ lên bụng tôi: "Hôm qua không để ý, thế mà vòng hai của em đã có mỡ bụng rồi này."
Tôi vội vàng nhảy dựng lùi về phía sau.
Mỡ bụng cái con khỉ nhà anh ấy! Cả nhà anh mới có mỡ bụng ấy!
Tôi hung hăng trừng mắt nhìn hắn: "Nghiêm cấm không được đụng vào bụng tôi!"
Lục Trạch liền rút dĩa bít tết trước mặt tôi lại, thay bằng một phần salad rau củ.
"Sáng mai dậy sớm chạy bộ rèn luyện thân thể với anh đi, cái tuổi này của em là phải vận động nhiều vào."
Quản trời quản đất giờ còn quản luôn cả chuyện tôi không chịu vận động nữa hả?
"Không đi!"
Ăn cơm xong liền đi ngủ, cuộc sống này trôi qua đúng là có chút sa đọa mà.
Cho đến sáng ngày hôm sau, Lục Trạch thực sự lôi tôi dậy để chạy bộ.
Tôi đúng là cạn lời luôn...
Cái nơi này, tôi thật sự là không thể ở lại thêm một ngày nào nữa rồi!
Cũng may có tiếng chuông điện thoại đã kịp thời giải c/ứu cho tôi, tôi liền làm một động tác tiễn khách đi thong thả. Lục Trạch đành phải rời đi một mình.
Tôi cầm điện thoại lên, đóng ch/ặt cửa phòng lại.
Người gọi đến chính là Thẩm Tư Dĩnh - cái gã mà từ sau ngày cưới đến nay tôi gọi ch/áy máy cũng không thèm bắt máy.
12
Thẩm Tư Dĩnh hẹn gặp mặt tôi.
May mà Lục Trạch có việc bận nên tôi mới có thể lén lút chuồn ra ngoài được.
"Anh trai!" Thẩm Tư Dĩnh vừa gặp mặt đã nắm ch/ặt lấy tay tôi.
"Em buồn quá anh ơi, người em thích anh ấy không thích em. Em tỏ tình với anh ấy rồi, anh ấy bảo anh ấy đã có người mình thích mất rồi."
Tôi muốn rụt tay về nhưng không tài nào rụt nổi. Nhìn thấy nước mũi của cậu ta sắp sửa quẹt lên tay áo mình đến nơi, tôi liền dùng sức một phát gi/ật phắt tay lại.
"Sao cậu biết tôi là anh trai cậu?"
Thẩm Tư Dĩnh nghẹn lời một lát: "Có một lần bố đưa em đến trường học vô tình nhìn thấy anh, ông ấy cứ nhìn theo rồi hỏi han em suốt, em gặng hỏi mãi thì ông ấy mới chịu nói ra."
Giờ thì tôi hoàn toàn thông suốt rồi.
Cái kèo làm thêm "đóng thế" của Thẩm Tư Dĩnh rõ ràng là được đo ni đóng giày để gài bẫy tôi mà.
Tôi rút một tờ khăn giấy đưa cho cậu ta: "Trên đời thiếu gì cỏ thơm, giờ cậu đã về rồi thì tôi cũng xin phép lượn đây."
Tôi dừng lại một chút rồi bổ sung thêm: "Lục Trạch người này nhìn chung thực ra cũng khá tốt đấy."
"Không được!" Thẩm Tư Dĩnh tràn đầy đấu chí nốc cạn một ly rư/ợu.
"Anh sao lại có thể như thế chứ, em chỉ đến đây để trút bầu tâm sự với anh thôi mà, em vẫn phải tiếp tục theo đuổi nam thần của em chứ!"
"Anh biết không, nam thần của em là một Beta siêu cấp đẹp trai lại còn dịu dàng vô cùng, thế mà anh ấy lại bảo em là một Omega thì không nên tìm anh ấy làm bạn trai."
Nói đến đoạn đ/au lòng, Thẩm Tư Dĩnh lại tiếp tục nốc thêm một ly rư/ợu nữa.
Uống một hồi, cậu ta liền say đến mức thần trí không còn tỉnh táo, cứ một mực lành làm gáo vỡ làm muôi bắt tôi phải gọi điện cho nam thần đến đón cậu ta bằng được.
Tôi không lay chuyển được cậu ta, đành phải lấy điện thoại của cậu ta ra, tìm đến dãy số được lưu tên chú thích là 【Nam thần】.
"Cái đó... Thẩm Tư Dĩnh uống say khướt rồi, phiền anh qua đón cậu ta một chuyến nhé."
Tôi b/ắn tốc độ nói ra địa chỉ rồi dứt khoát ấn nút cúp máy. Tôi đắc ý nghĩ thầm trong bụng mình đúng là một kẻ thông minh xuất chúng, đến cả cơ hội từ chối tôi cũng không thèm cho đối phương luôn.
Thẩm Tư Dĩnh tâng bốc nam thần của cậu ta lên tận trời xanh như thế, chắc là anh ta sẽ đến thôi.
Nửa tiếng sau, người đến thật.
"Anh M/ộ Bạch, sao anh lại ở đây?"
"Tiểu Úc, sao em lại ở đây?"
Hai chúng tôi một trước một sau đồng thời thốt lên đầy kinh ngạc.
Thẩm Tư Dĩnh lúc này đã lao thẳng vào nhào vào lòng của Chu M/ộ Bạch: "Oa oa oa, Chu M/ộ Bạch, anh vẫn là thích em có đúng không? Anh chẳng phải đã đến đón em rồi đây thây!"
Tôi cạn lời luôn. Chu M/ộ Bạch chính là nam thần của Thẩm Tư Dĩnh, hàng thật giá thật không lệch đi đâu được!
Sắc mặt Chu M/ộ Bạch hết xanh rồi lại đỏ, luống cuống giải thích: "Tiểu Úc, em nghe anh nói đã, không phải như thế đâu, anh và Thẩm Tư Dĩnh không có..."
Lời còn chưa nói hết đã bị Lục Trạch từ bên ngoài bước vào c/ắt ngang.
Hắn vòng tay ôm lấy cổ tôi, trên mặt nở một nụ cười vô cùng âm hiểm ti tiện: "Anh đã từng nói với em chưa nhỉ, nếu em còn dám bén mảng đến gặp hắn ta, anh sẽ làm gì em chưa?"
Tôi đứng ch/ôn chân tại chỗ, cảm giác như da đầu mình sắp n/ổ tung đến nơi.
Bàn tay Lục Trạch đặt trên vai tôi không hề nhẹ nhàng chút nào, lực đạo vừa đủ để giữ ch/ặt tôi lại, nhưng cũng vừa đủ để tôi cảm nhận được cơn gi/ận đang âm ỉ ch/áy phía sau vẻ mặt bình thản kia.
Chu M/ộ Bạch nhìn thấy Lục Trạch thì khẽ nhíu mày. Anh ấy vừa phải đỡ một Thẩm Tư Dĩnh đang say khướt, vừa phải đối phó với bầu không khí căng thẳng đột ngột này.
"Lục tổng, chuyện này..." Chu M/ộ Bạch định lên tiếng giải thích.
Nhưng Lục Trạch không thèm để ý đến anh ấy. Ánh mắt hắn vốn đang găm ch/ặt vào tôi, bỗng dưng khựng lại khi lướt qua gương mặt của người đang nằm gục trong lòng Chu M/ộ Bạch.
Giây phút nhìn thấy gương mặt của Thẩm Tư Dĩnh, đồng tử của Lục Trạch co rụt lại.
Hắn nhìn Thẩm Tư Dĩnh, rồi lại quay sang nhìn tôi. Hai gương mặt giống nhau đến tám chín phần, chỉ khác ở chỗ Thẩm Tư Dĩnh đang say mềm, trên người tỏa ra mùi Pheromone hương đào ngọt lịm đặc trưng của một Omega, còn tôi thì hoàn toàn trống rỗng, không một chút mùi vị của Pheromone.
Không khí trong quán lúc này im lặng đến mức đ/áng s/ợ.
"Em..." Giọng Lục Trạch trầm xuống, mang theo một sự nguy hiểm khó tả: "Giải thích thế nào về việc này đây, 'Thẩm Tư Dĩnh' của anh?"
Tôi nuốt một ngụm nước bọt, biết rằng cái kim trong bọc cuối cùng cũng đã lòi ra. Với sự nhạy bén của một Alpha cấp cao như Lục Trạch, việc nhận ra sự khác biệt giữa một Omega và một Beta trước mặt chỉ là chuyện sớm muộn khi cả hai cùng xuất hiện ở một chỗ.
Tôi kéo kéo tay áo hắn, lí nhí: "Lục Trạch... chúng ta về nhà rồi nói được không? Ở đây nhiều người quá."
Lục Trạch im lặng nhìn tôi một lúc lâu. Cuối cùng, hắn thở ra một hơi dài, cởi chiếc áo khoác ngoài ra trùm lên đầu tôi như một cách để che chắn, rồi trực tiếp bế thốc tôi lên theo kiểu công chúa. Trước khi đi, hắn lạnh lùng ném lại một câu cho Chu M/ộ Bạch:
"Cậu Chu, chăm sóc tốt cho vị hôn thê 'thật sự' của tôi. Những chuyện khác, tôi sẽ tự mình giải quyết."
Chương 14
Chương 10.
Chương 17
Chương 6
Chương 11
Chương 9
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook