Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Tặc Team
- Chim trong lồng
- Chương 02
02
Cuộc mây mưa đi/ên cuồ/ng 3 tháng trước.
Không phải là không để lại dấu vết gì.
Da thịt nơi yết hầu của ta bị ngài ấy mút mạnh đến mức đỏ ửng một mảng lớn.
Lúc ấy ta cũng không quá để tâm, nghĩ bụng cùng lắm là hai ba ngày sẽ tự lặn mất.
Lại thêm Lý Yến Sơn bận rộn sai người truy lùng "ả đàn bà" bỏ trốn kia, tự nhiên sẽ chẳng có tâm trí đâu mà chú ý đến một thái giám như ta.
Thế nhưng ta không thể ngờ được.
Lý Yến Sơn vừa hạ lệnh cho thị vệ xong, ngay giây tiếp theo đã xoay người nhìn chằm chằm vào ta, ánh mắt âm lãnh pha chút dò xét:
"Cổ của ngươi bị làm sao thế kia?"
"Tiết trời sang xuân, súc vật động đực, đến cả ngươi cũng bắt đầu không an phận rồi sao?"
"Là kẻ nào?"
Ta làm sao dám khai ra hung thủ chính là ngài.
Chỉ đành mở to đôi mắt, ấm ức đến mức bĩu môi, giả vờ tội nghiệp:
"Chủ tử rõ ràng biết nô tài là thái giám, đâu thể làm chuyện mây mưa đó được. Ngài ngậm m/áu phun người như vậy, thật là oan ch*t nô tài rồi."
"Là do ban đêm trong phòng nhiều muỗi mòng, nô tài bị cắn một phát thôi, đến tận bây giờ vẫn còn ngứa ngáy đây này!"
Chỉ trong một cái chớp mắt.
Sát khí trên người Lý Yến Sơn tan biến sạch sành sanh.
Tâm tình ngài bỗng chốc vui vẻ trở lại.
Ngài thậm chí còn tốt tính đến mức kéo ta vào lòng, cúi đầu xuống, dùng đầu lưỡi khẽ li /ếm qua vết đỏ trên yết hầu của ta.
Chuyện đó còn chưa tính là gì.
Chiếc răng khểnh bên phải của ngài còn ngậm lấy mảng da thịt đó mà day đi day lại.
Cảm giác đ/au nhói xen lẫn tê dại truyền thẳng vào trong đại n/ão.
Bên tai ta vang lên lời trêu chọc trầm thấp của Lý Yến Sơn:
"Thật đáng thương, là Trẫm đã trách nhầm ngươi rồi."
"Trẫm cắn cho ngươi vài cái, cắn một chút là sẽ hết ngứa ngay thôi."
Thế là vết đỏ đáng gh/ét kia từ hai ba ngày liền kéo dài đến tận bảy tám ngày mới chịu lặn đi.
Nghĩ đến cảm giác tê dại ẩn giấu sau cơn đ/au nhói ấy.
Hàng mi ta khẽ r/un r/ẩy.
Ta muốn thối lui nhưng ngón tay của Lý Yến Sơn đang ghì ch/ặt sau gáy, khiến ta không cách nào nhúc nhích được.
Đành phải vội vàng lên tiếng ngăn cản trước khi ngài có hành động tiếp theo:
"Chủ tử, xin ngài đừng mang nô tài ra làm trò đùa nữa."
Lý Yến Sơn không những không dừng lại.
Ngón tay ngài còn lần mò đi xuống phía dưới.
Dừng lại ở chiếc cúc áo trên cổ áo ta, khẽ gõ gõ.
Giọng điệu lười biếng, nhẹ bẫng:
"Thôi Chiêu, ngươi thích nam nhân sao?"
Đầu óc ta "oanh" một tiếng, n/ổ tung.
Bí mật ch/ôn giấu sâu nhất trong lòng bấy lâu nay bỗng chốc bị người ta bóc trần.
Hiếm khi ta rơi vào trạng thái hoảng lo/ạn tột độ như vậy.
Gương mặt cũng nóng bừng lên.
Ta đưa ánh mắt như van nài nhìn về phía Lý Yến Sơn:
"Chủ tử..."
Không đợi ta nói hết câu, Lý Yến Sơn đã th/ô b/ạo ngắt lời:
"Thôi Chiêu, ngươi đỏ mặt rồi."
"Ngươi thích Trẫm."
Bình luận
Bình luận Facebook