Nuông Chiều Bảo Bối Ốm Yếu Của Ông Trùm

Nuông Chiều Bảo Bối Ốm Yếu Của Ông Trùm

Chương 6

13/07/2026 22:54

07

Ngày hôm đó, tôi cầm một quyển sách, ngồi trên ghế dài trong phòng khách đọc mê mẩn.

Hách Liên Dật ngồi ở cách đó không xa, đang gõ trên máy tính xách tay, không biết đang chơi trò chơi hay làm việc.

Tôi cảm thấy hơi khát nước, đứng dậy muốn đi rót ly nước uống.

Nhưng không biết có phải do đọc sách quá lâu hay không.

Mới vừa đứng lên, trước mắt đột nhiên bị một màn tối đen bao trùm, sau đó cơ thể không theo điều khiển, cả người tôi ngã về phía trước.

Một tiếng "Rầm" vang lên, tôi ngã mạnh xuống đất, đầu óc trống rỗng trong chốc lát, đ/au đớn đến mờ mịt.

"Vân Vãn!"

Mấy giây sau, tôi cảm giác mình bị một đôi tay mạnh mẽ ôm lấy, dựa sát bên một lồng ngựk cứng rắn ấm áp.

Cảm giác choáng váng thật lâu không tiêu tan, tôi khó chịu nhăn mặt, ý thức mơ hồ, được người đàn ông ôm vào trong ngựk.

"Vân Vãn, Vân Vãn?"

Hách Liên Dật đặt tay lên trán tôi lau lau, gọi tên tôi từng lần một.

Một lúc sau, tôi mới tỉnh lại, mơ hồ đáp một tiếng: "Dạ?"

Mở mắt ra, trong tầm nhìn mờ mịt của tôi là Hách Liên Dật đang nhíu ch/ặt mày, môi mỏng kéo thành một đường thẳng.

Hai mươi phút sau, bác sĩ gia đình mà Hách Liên Dật gọi đã đến.

Kiểm tra cho tôi.

Nguyên nhân gây choáng váng ngã xuống đột ngột không phức tạp, là do bị hạ đường huyết.

Cũng may khi ngã xuống không bị đ/ập đầu vào góc bàn trà, không bị thương nặng, nhưng vùng vai phải bị bầm tím một mảng lớn.

Trên làn da trắng nõn trông hết sức đ/áng s/ợ.

Bác sĩ cũng tiến hành kiểm tra toàn diện cho tôi.

Một đống vấn đề nhỏ lớn, nói tóm lại chính là tình trạng thân thể cực kỳ kém, cần phải chăm sóc kỹ càng, nếu không sẽ dễ mắc b/ệnh nặng.

08

Tôi lười biếng nằm dài trên ghế dài, nhìn bác sĩ đưa th/uốc bôi ngoài da cho Hách Liên Dật, dặn dò anh số lần bôi th/uốc và những điều cần lưu ý.

Cảm giác bác sĩ đã nói chuyện với anh rất lâu rất lâu, sau đó họ nói cái gì tôi đều không nghe lọt tai nữa, cơn buồn ngủ ập đến, tôi lại ngủ thiếp đi.

Trong lúc mơ mơ màng màng, tôi cảm giác có người ngồi xổm trước mặt mình, khẽ thở dài một tiếng: "Tổ tông nhỏ ơi, đừng ngủ ở đây."

Tôi mở mắt ra, nhìn thấy người đàn ông khẽ nhíu mày, dường như rất không vừa ý với hành động của tôi.

"Đứng lên bôi th/uốc đã, lát nữa rồi lên lầu ngủ."

"Dạ..."

Tôi chậm rãi ngồi dậy, đang định đi dép vào, ngay khắc sau lại bị anh một tay luồn dưới chân, một tay đỡ lưng bế thốc lên.

Anh còn cố ý tránh vết thương ở vai tôi ra.

Tôi bị hành động bất ngờ của anh làm cho gi/ật mình, không nhịn được mà thốt lên kinh ngạc: "Hách Liên Dật - "

"Sao thế?" Sắc mặt anh không chút thay đổi, "Đi hai bước là ngã quỵ, còn đòi tự lên lầu?"

"Gương mặt trắng bệch thế này, tôi có dặm mấy lớp phấn cũng không trắng bằng cậu đâu."

"..."

Thôi vậy, tôi không nói lại anh.

Suy nghĩ một chút, tôi đặt tay lên cổ anh, yên tâm thoải mái đón nhận sự chăm sóc của anh.

Dù sao chúng tôi cũng đã kết hôn rồi.

Bước chân của anh khựng lại một chút, sau đó bước đi vững vàng lên lầu.

Anh bế tôi vào phòng của tôi.

Vết thương ở bả vai thì tôi không thể tự bôi th/uốc được, vì vậy chỉ có thể nhờ Hách Liên Dật làm giúp.

Lòng bàn tay của anh rất nóng, động tác cũng nhẹ nhàng.

Nhưng khi bàn tay lớn đó chạm vào vết thương, tôi vẫn không nhịn được mà run lên.

"Nhịn một chút." Anh ngước mắt nhìn tôi, dưới ánh đèn, vẻ mặt trông gần như dịu dàng.

Danh sách chương

3 chương
13/07/2026 22:54
0
12/07/2026 18:02
0
12/07/2026 18:01
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu