Chó không da

Chó không da

Chương 9

26/02/2024 11:14

Tôi dụi mắt nhìn lại, nó đứng yên ở đó, ánh mắt tròn xoe nhìn về phía tôi.

“Đại Hoàng?”

“Mày… đây là h/ồn phách của mày sao?”

Nó không đáp lại mà chỉ nhìn tôi, sau đó quay đầu chạy ra ngoài, tôi vội vàng mang giày vào chạy theo nó, chạy cho đến khi chúng tôi đến bên con sông nhỏ kia.

Ngày hôm đó cũng tại nơi này, suýt chút tôi đã bị dìm ch*t.

Ông bà ta thường nói, bảy ngày sau khi ch*t, h/ồn phách sẽ ở lại thế gian.

Hôm nay mới là ngày thứ hai từ khi Đại Hoàng ch*t, chẳng lẽ thật sự có cách nói như vậy sao?

“Mày có chuyện gì muốn nói cho tao biết hay sao?”

Đầu óc tôi mê man nặng trĩu, thậm chí tôi còn chẳng phân biệt nổi là mơ hay thực.

Nó vẫn đứng đó nhìn chằm chằm vào tôi như vậy, thế nhưng ngay sau đó nó lại cắm đầu nhảy xuống nước.

Tôi hoảng h/ồn, cơ thể bất giác r/un r/ẩy, tôi vội ngồi xuống bên sông.

Lần trước cũng như thế này, chẳng lẽ dưới sông có thứ gì hay sao?

Lẽ nào th* th/ể của Đại Hoàng ở dưới đó?

Xung quanh tôi ngoại trừ tiếng gió, cảnh vật yên tĩnh đến đ/áng s/ợ.

Tôi nuốt nước bọt, sợ rằng sẽ lại xuất hiện tình cảnh như lần trước, tôi lén chạy vội về nhà cầm theo một sợi dây thừng đến.

Một đầu dây thừng cột vào thân cây, đầu còn lại tôi cột vào thắt lưng.

Sau đó tôi còn bẻ một gây trúc dài bên bờ sông rồi mới chầm chậm xuống nước.

Dưới ánh trăng mặt nước gần như trong suốt, thậm chí tôi còn có thể nhìn thấy được đôi chân mình đang giẫm trên mặt nước từ xanh đến nhuộm đen.

Cây gậy trúc chống dưới nước chỉ đ/âm vào những tảng đ/á cứng rắn.

Nước sông dâng lên đến bên thắt lưng tôi, tôi cảm thấy lạnh lẽo vô cùng.

Tôi thấy mình có hơi ng/u ngốc, miệng vừa nói không tin chuyện tà quái, nhưng lại không biết có phải là cảnh tượng ảo giác hay không mà nửa đêm nửa hôm nhảy xuống sông.

“C/on m/ẹ nó, đúng là tà môn mà…”

Dòng nước lạnh khiến tôi không đứng vững được, tôi rút lại cây gậy trúc chuẩn bị lên bờ, nhưng trong lúc vô ý lại vô tình chạm phải một vật gì đó rất mềm.

Không lẽ là…

Tôi vội chiếu đèn pin sang hướng đó, một đôi mắt màu trắng xám đang nhìn thẳng vào tôi.

“Ch*t ti/ệt!”

Suýt chút tôi đã ngã xuống nước, nhìn thấy Đại Hoàng đã ngâm mình trong nước không biết bao lâu, tôi chỉ cảm thấy rợn tóc gáy.

C/on m/ẹ nó, thật sự có thứ tồn tại ở trong này.

Tôi cố nhịn cơn nôn mửa, khom người muốn móc lấy th* th/ể Đại Hoàng lên.

Vì quá trơn trượt, cây gậy trúc trong tay tôi phải kéo lấy mấy lần, sau cùng tôi còn phải bò lên bờ mới có thể kéo Đại Hoàng lên được.

Thân thể của nó đã ngâm lâu trong nước, lông trên mặt đã rụng hết từ lâu, chỉ còn đôi mắt đang nhìn tôi, ánh nhìn hệt như lúc ở trong sân vừa rồi.

Tôi sợ đến mức tay chân lảo đảo không vững, nhìn thấy x/á/c nó tôi chỉ biết bịt miệng bò về sau, nhưng lại phát hiện ra một thứ.

Dưới ánh trăng sáng thứ đồ ấy phản chiếu nhẹ, hơn nữa vị trí phản chiếu là ở trong bụng Đại Hoàng.

Tôi bẻ g/ãy gậy trúc, tiến gần lại mới nhìn thấy trên bụng nó thế mà lại có một lỗ thủng cực lớn, bên trong trống rỗng, dường như đã được nước sông gột rửa sạch sẽ từ lâu.

Mà thứ phản quang nằm bên trong lại là một thỏi vàng.

Tôi lấy thỏi vàng ra chà xát vào trên quần áo, thỏi vàng này to gần bằng nửa viên gạch vậy, nặng vô cùng.

Trong bụng Đại Hoàng sao lại có thứ này được chứ?!

Chẳng lẽ nó thành tiên rồi, cho nên muốn báo ơn tôi sao?

Diễn biến mọi việc càng lúc càng kỳ lạ, tôi vẫn chưa hiểu rõ được ng/uồn gốc của thỏi vàng này, lỡ như bị người khác phát hiện ra thì hỏng bét, chí ít hiện giờ thỏi vàng này đổi ra tiền còn có thể trả hết n/ợ cho anh trai tôi.

Nói không chừng còn có thể c/ứu được cháu gái tôi ra ngoài.

Đây là vàng do Đại Hoàng tìm được.

Tôi ôm nó đứng dậy, thế nhưng ánh mắt vừa quét qua lại bắt gặp một đôi mắt khác.

Đôi mắt đó cũng ở trong nước, lúc này đang nhìn thẳng vào tôi.

Danh sách chương

5 chương
27/02/2024 10:11
0
26/02/2024 11:15
0
26/02/2024 11:14
0
26/02/2024 10:20
0
26/02/2024 10:59
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Bị Hủy Hôn Tôi Hẹn Hò Với Bạch Nguyệt Quang Của Hôn Phu

Chương 28

5 giờ

Khi Đom Đóm Lặng Im

7 giờ

Tàu Điện Ngầm Không Lối Thoát Bọn họ đã đến đây. Tuyệt đối không thể đi ra ngoài. Cửa tàu điện ngầm đã đóng chặt. Tôi dùng hết sức đẩy, nhưng cánh cửa kim loại nặng nề vẫn không nhúc nhích. Những hành khách quanh đó chỉ đứng nhìn, ánh mắt họ đờ đẫn như búp bê gỗ. "Không được đâu," một người đàn ông mặc vest lẩm bẩm, tay run rẩy chỉ về phía biển hiệu, "Cái tàu điện này... không cách nào mở ra." Tôi ngửi thấy mùi máu tanh nồng xộc lên mũi. Trên sàn nhà, vệt chất lỏng màu đỏ sẫm đang lan dần từ toa cuối. Tiếng bước chân rền rĩ vang lên trong làn sương mỏng, theo sau là thứ ánh sáng đỏ mờ ảo chiếu xuyên qua các toa tàu. "Chúng ta đều sẽ chết ở đây," một cô gái trẻ khóc thút thít ôm đầu gối, vệt son đỏ trên cổ cô như vết cắt tươi roi rói.

7 giờ

Vợ chồng hờ

7 giờ

Xuyên việt năm thứ mười, hắn nuôi một ngoại thất.

7 giờ

Sau Khi Bị Hôn Phu Đưa Vào Lầu Xanh

7 giờ

Con gái muốn làm hiếu nữ, ta thành toàn nàng.

7 giờ

Phu Quân Bắt Gian Một Mẻ Lưới

7 giờ
Bình luận
Báo chương xấu