Năm 1999, Tông Ngạn và tôi đã ba năm không gặp.
Ba năm trước, sau đêm hỗn lo/ạn ấy, tôi bảo bác sĩ tiêm cho cậu ấy loại th/uốc đưa vào giấc ngủ sâu, rồi đưa cậu lên máy bay.
Thực ra từ trước đó, tôi đã dọn đường sẵn để cậu ấy xuất ngoại. Ban đầu tôi định thống nhất quan điểm với cậu, sau phát hiện không thể, nên sớm hay muộn cũng chẳng khác. Cậu ấy nhất định phải đi.
Để ngăn cậu lén trở về, tôi sai người giấu hết giấy tờ của cậu.
Tưởng rằng tới nơi cậu ấy sẽ gây chuyện, không ngờ cậu lại ngoan ngoãn lạ thường, chấp nhận mọi sắp xếp của tôi.
Chỉ có điều nhất quyết không liên lạc với tôi.
Tôi đưa cậu ấy đi, nhưng chưa từng nghĩ sẽ mất liên lạc.
Tôi vẫn muốn như người lớn thỉnh thoảng quan tâm cuộc sống cậu, nhưng cậu ấy đến điện thoại cũng không nghe.
Cậu ấy từng nói, nếu tôi không cần cậu, cậu cũng không cần tôi. Có lẽ cậu ấy đang thực hiện nghiêm túc lời đó.
Sau này, tin tức từ bên kia đại dương đều cho thấy cậu ấy sống rất tốt. Học hành chăm chỉ, thành tích xuất sắc; kết giao nhiều bạn mới, cuộc sống không tẻ nhạt.
Khiến cho nỗi nhớ của tôi trở thành thừa thãi.
Nhớ nhất có lần tôi bay tới thành phốt L ngắm cậu ấy một cái.
Chỉ đúng một cái thôi.
Lúc ấy, thành phố L tuyết rơi dày đặc. Tôi ngồi trong xe, thấy cậu ấy ôm mấy cuốn sách, dưới làn tuyết rơi chạy vào cổng trường.
Trước cổng trường có đoạn bậc thang dài. Một cô gái đội mũ beret cầm ô đuổi theo, vừa kịp bắt kịp đã vấp phải bậc thang. Cậu ấy lập tức đỡ lấy người ta.
Cô gái ngẩng đầu cười với cậu. Trai xinh gái đẹp, tuyết trắng, như phân cảnh lãng mạn nhất trong phim ngôn tình.
Sau đó, Tông Ngạn lịch sự nhận lấy chiếc ô từ tay cô gái. Hai người sánh vai dưới ô, khuất khỏi tầm mắt tôi.
Tôi dâng kính cửa sổ lên.
Như thế tốt rồi, sai lầm rốt cuộc đã được sửa chữa. Đây mới là tuổi trẻ mà Tông Ngạn nên trải qua.
Đêm hôm đó, tôi bay về Hương Cảng.
Khi thế kỷ sắp giao thời, lời đồn tận thế rộ lên, có người bạn từ đại lục trở về đột nhiên mang đến tin khó tin: "Tôi thấy người rất giống anh Hàn bên đó."
Tôi thu xếp hành lý nhanh nhất có thể, một mình vượt cửa khẩu rời Hương Cảng.
Trên đường đi, tôi không ngừng nhắc nhở mình đừng kỳ vọng quá nhiều. Rốt cuộc tấm ảnh đen trắng của anh Hàn đã treo trên tường gần chín năm.
Thậm chí đến tận giây phút tìm thấy tòa tiểu thành thị kia, con phố ấy, tiệm c/ắt tóc nọ, tôi vẫn nghĩ như vậy.
Cho đến khi tôi bước vào.
Người đàn ông mặc sơ mi đen đang cúi đầu c/ắt tóc liếc nhìn tôi: "Chào quý khách, c/ắt tóc à?"
Ánh mắt anh ấy nhìn tôi thật xa lạ, chỉ như nhìn vị khách tình cờ bước vào tiệm trong một buổi trưa nắng đẹp.
Nhưng tôi biết, đó là Tông Văn Hàn.
Đôi mắt đa tình của anh ấy không hề thay đổi, chỉ thêm chút dấu vết thời gian.
Vết s/ẹo đã mờ trên gò má phải vẫn còn đó. Từ lâu lắm rồi - lâu như kiếp trước - anh đỡ đò/n đ/ao thay tôi mà lỡ để lại.
Tôi nuốt trôi sự xúc động: "Ừ, c/ắt tóc."
Tông Văn Hàn gọi một thợ c/ắt tóc trẻ hơn tới.
Tôi hỏi: "Anh là chủ à? Tôi đợi anh c/ắt được không?"
Ánh mắt Tông Văn Hàn thoáng chút ngỡ ngàng, nhưng nhanh chóng cười với tôi: "Được chứ, cậu ngồi đợi chút nhé, tôi c/ắt xong khách này là tới."
Tôi không biết như thế có tính là đã tìm thấy anh ấy không. Anh ấy mất trí nhớ, hoàn toàn không nhớ ra tôi là ai.
Bình luận
Bình luận Facebook