Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương (Vợ Mới Bất Lương Có Chút Ngọt)

Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương (Vợ Mới Bất Lương Có Chút Ngọt)

Chương 57: Sẽ không ngây thơ như thế chứ ?

04/03/2025 14:41

----------------------------------------------------------

Lão thái thái lại kéo cô trò chuyện không ít chuyện có liên quan tới Tư Dạ Hàn, bầu không khí khi ăn cơm rất hòa hợp. Cứ như vậy bị bà nội ruột b/án đi, Tư Dạ Hàn ngược lại nhìn cũng không thèm để ý. Hắn rất ít nói, bất quá nhìn ra được, thời điểm hắn ở trước mặt lão thái thái, rõ ràng so với bộ dạng bình thường lạnh lùng xa cách nhiều hơn mấy phần cảm giác thân thiết.

Lão thái thái để cho người chuẩn bị đầy một bàn thức ăn, mỗi một món ăn đều cực kỳ ngon, Diệp Oản Oản lúc đầu suy nghĩ lần đầu tiên đến cửa, dầu gì khắc chế một chút, nhưng là Tư Dạ Hàn mặc dù không nói nhiều, trên tay cũng không dừng lại, thỉnh thoảng gắp thức ăn cho cô, chờ đến thời điểm cô phát giác ra, cô đã không cẩn thận ăn ba chén cơm.

"A, không muốn lại gắp thức ăn cho em rồi, em không ăn được nữa!" Diệp Oản Oản nhìn một núi nhỏ đồ ăn chất trong chén, vẻ mặt ai oán.

Cô cũng không muốn lần đầu tiên gặp mặt sẽ để cho bà nội nghĩ rằng cô là một thùng cơm a.

Tư Dạ Hàn hướng phía khuôn mặt nhỏ nhắn của nữ hài đang ai oán nhìn một cái, tay dài đưa tới, đem chén của cô bưng đến trước mặt chính mình, không để ý chút nào giúp cô ăn. Người này... Không phải là có b/ệnh thích sạch sẽ à...

Diệp Oản Oản có chút kinh ngạc, bất quá thấy hắn giúp mình giảm bớt gánh nặng, vẫn là thở phào nhẹ nhõm.

Lão thái thái ở bên nhìn động tác giữa hai người, trong lòng tràn đầy đều là vui vẻ yên tâm.

Hơn nữa tiểu nha đầu này quả nhiên như cháu trai nói, một chút đều không kén ăn, khẩu vị cũng tốt, ngược lại so với các thiên kim tiểu thư mỗi lần chỉ ăn mấy hớp nhỏ nhìn thấy thuận mắt hơn nhiều.

Sau bữa cơm chiều, lão thái thái lo lắng Oản Oản một mực chỉ quan tâm trò chuyện cùng bà mà bỏ rơi cháu mình, quan tâm mà mở miệng nói, "Tiểu Cửu a, Oản Oản lần đầu tiên tới trong nhà, cháu mang con bé đi dạo chung quanh một chút đi."

"Dạ." Tư Dạ Hàn gật đầu.

"Bà nội chúng cháu đi chút nha." Diệp Oản Oản cùng lão thái thái lên tiếng chào hỏi, sau đó ngoan ngoãn đi theo Tư Dạ Hàn hướng phía trong sân đi tới.

Đêm lạnh như nước, đỉnh đầu là trời đầy sao, trong không khí tràn ngập cỏ cây thanh hương.

Mặc dù không giống Cẩm Viên - một dạng Lâm Viên Hoàng gia tinh xảo, nhưng nhà cũ phong cách cổ xưa rộng rãi cũng có khác một hương vị, sau khi cơm nước xong tản bộ tiêu cơm một chút, ngược lại rất thích.

Diệp Oản Oản lúc này mới phát hiện, trong lúc bất tri bất giác, cảm giác bất an lúc mới tới nhà cũ đã hoàn toàn tiêu tán.

Chính tâm không chuyên tâm mà thưởng thức bóng đêm, Tư Dạ Hàn đi bên cạnh lại không biết rốt cuộc hắn lại có vấn đề gì. Rõ ràng mới vừa rồi lúc ăn cơm còn rất tốt, vào lúc này nhưng thật giống như có điểm không đúng.

Cô ngước mắt hướng phía mặt của hắn nhìn một cái, quả nhiên phát hiện nam nhân trên trán như có mấy phần không vui, ngay cả bước chân cũng dần dần tăng nhanh.

Diệp Oản Oản chân ngắn khó có thể theo kịp, rất nhanh thì bị bỏ lại ở phía sau. Cô lại chỗ nào chọc cho người này mất hứng? Chẳng lẽ là mới vừa rồi lúc cô cùng lão thái thái nói chuyện, nói sai cái gì sao? Thật giống như cũng không có a... Diệp Oản Oản có chút sợ bóng tối, thời điểm có người ở bên người cũng còn khá tốt, nhưng bên mình không có người liền sợ hãi.

Mắt thấy người phía trước đều giống như hòa vào trong bóng tối biến mất không thấy gì nữa, Diệp Oản Oản không kịp suy nghĩ nhiều, vội vàng chạy đuổi theo mấy bước, sau đó cầm tay Tư Dạ Hàn.

Cơ hồ là khi cô cầm tay Tư Dạ Hàn trong nháy mắt, cô liền cảm nhận được từ trên người Tư Dạ Hàn lãnh ý như có như không nhất thời tiêu tán.

Sau khi sống lại, cô đối với tâm tình của Tư Dạ Hàn luôn luôn để tâm điều khiển vô cùng chuẩn x/ác, cho nên cô cảm giác chắc chắn sẽ không có lỗi.

Diệp Oản Oản kinh ngạc nháy mắt một cái. Chẳng lẽ người này không nói một lời đột nhiên cáu kỉnh, cũng là bởi vì chính mình mới vừa rồi lúc tản bộ, không dắt tay hắn?

Tư Dạ Hàn hắn hẳn... Sẽ không ngây thơ như thế chứ?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Mới cập nhật

Xem thêm

Cha mất, sổ tiết kiệm và nhà cửa đều thuộc về anh trai, anh chị dâu cười ngất, tôi định rời đi thì công chứng viên chặn lại nói một câu.

Chương 19

49 phút

Chồng bảo đi team building không được dẫn người nhà, tôi tin! Lướt thấy ảnh chụp chung, anh ta đang ôm eo đồng nghiệp nữ! Tôi lập tức thay khóa cửa.

Chương 27

53 phút

Chồng lấy 280 triệu tiền thưởng Tết của tôi mua nhà cho em gái, lại còn đòi thêm 30 triệu tiền thuê người ở cữ, tôi nói một câu khiến anh ta chết lặng

Chương 18

59 phút

Thầm yêu sếp ba năm, tôi quyết định từ chức trong êm đẹp. Thấy anh ta khoe giấy đăng ký kết hôn, tôi thả tim rồi tắt máy, tỉnh dậy thì bàng hoàng nhận ra...

Chương 17

1 giờ

Đêm khuya bắt gặp vợ chở đồng nghiệp nam, tôi lặng lẽ mua vé một chiều rời đi, khi cô ấy đuổi tới chỉ còn thấy mảnh vé cũ.

Chương 14

1 giờ

Chồng vì ba nghìn tệ mà phế mười ngón tay tôi, sau này người thực sự cứu tôi đã nắm lấy đôi bàn tay ấy

Chương 15

1 giờ

Tôi đỡ sói cho Thái tử đến hủy hoại nửa khuôn mặt, chàng lại chê tôi ghê tởm; năm đại hôn, tôi chữa khỏi mặt rồi gả cho Vương tử nước địch.

Chương 10

1 giờ

Ngày nhà cháy, chồng là đội trưởng cứu hỏa và anh trai đặc nhiệm đều đi cứu cùng một người phụ nữ, tôi không đợi nữa

Chương 6

1 giờ
Bình luận
Báo chương xấu